Tác giả:

“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng…

Chương 240: Tôi không sao

Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… Sơn Ưng nhếch miệng cười, lấy con dao găm dính máu ra lau trên người anh ta cho sạch sẽ, sau đó cởi băng tay của anh ta ra.Bên này ngọn núi, hai tia sáng lạnh lóe lên, Trần Vũ g**t ch*t hai tên sát thủ còn lại, những uy h**p trên đỉnh núi đã biến mất, lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm."Trần Vũ, anh không sao chứ, anh bị thương à?" Nghiêm Nhu Cẩn xông tới, lo lắng nhìn vết thương của Trần Vũ."Tôi không sao." Trần Vũ khế mỉm cười nói: "Chỉ là bị thương ngoài da một chút thôi."“Chu Hồng Tuyết xảy ra chuyện gì vậy?” Nghiêm Nhu Cẩn khó hiểu: “Cô ta phản bội cha nuôi sao?”"Người phụ nữ này từ trước đến nay luôn là một người tàn nhãn độc ác, trước đây có thể cô đã bị vẻ bề ngoài của cô ta lừa gạt." Trần Vũ thở dài nói: "Tham vọng của cô ta khiến cô ta làm đủ mọi việc sai trai."Nghiêm Nhu Cẩn im lặng hồi lâu, cô ấy và Chu Hồng Tuyết có quan hệ rất tốt, hai người thân như chị em, nhưng cô ấy không thể ngờ được Chu Hồng Tuyết lại phái người đến giết cô ấy."Đi thôi, sự thật về vụ sát hại cả gia đình Vương Khai đã lộ ra chân tướng, Chu Hồng Tuyết im lặng lâu như vậy chỉ vì hôm nay, những người này đều là sát thủ do cô †a bí mật huấn luyện, cô ta muốn cướp quyền.""Cha nuôi của tôi gặp nguy hiểm?" Nghiêm Nhu Cẩn kinh hãi."Đúng vậy, nếu không có gì ngoài ý muốn, cô ta sẽ ra tay với cha nuôi của cô, hiện tại cha nuôi của cô đang ở đâu?" Trần Vũ hỏi.“Ở trong sơn trang ở ngoại ô”” Nghiêm Nhu Cẩn cau mày: “Tôi đi điều động người.”"Chỉ sợ đã muộn rồi, hiện tại cô cứ bảo vệ tốt cho bản thân là được, những chuyện khác tôi sẽ lo." Trần Vũ nói."Vậy...anh cẩn thận." Nghiêm Nhu Cẩn nhìn Trần Vũ với vẻ mặt phức tạp. "Tôi biết rồi." Trân Vũ khẽ mỉm cười, xoay người rời đi."Trần Vũ..." Nghiêm Nhu Cẩn bỗng nhiên có chút do dự gọi Trần Vũ. “Sao vậy?” Trần Vũ quay đầu lại.Nghiêm Nhu Cẩn đột nhiên nhào tới, ôm chặt đầu Trần Vũ, vươn đầu ra và cưỡng chế hôn anh."Cô... " Trần Vũ sửng sốt, một người đàn ông như anh lại bị cưỡng hôn?"Anh đi nhanh đi." Nghiêm Nhu Cẩn đỏ mặt, vội vàng xoay người, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Vũ.Trần Vũ dở khóc dở cười, anh đã trêu chọc ai? Mà lại dính một đống nợ đào hoa như vậy?Ở ngoại ô, sơn trang Bình Hồ.Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Sơn Ưng nhếch miệng cười, lấy con dao găm dính máu ra lau trên người anh ta cho sạch sẽ, sau đó cởi băng tay của anh ta ra.

Bên này ngọn núi, hai tia sáng lạnh lóe lên, Trần Vũ g**t ch*t hai tên sát thủ còn lại, những uy h**p trên đỉnh núi đã biến mất, lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.

"Trần Vũ, anh không sao chứ, anh bị thương à?" Nghiêm Nhu Cẩn xông tới, lo lắng nhìn vết thương của Trần Vũ.

"Tôi không sao." Trần Vũ khế mỉm cười nói: "Chỉ là bị thương ngoài da một chút thôi."

“Chu Hồng Tuyết xảy ra chuyện gì vậy?” Nghiêm Nhu Cẩn khó hiểu: “Cô ta phản bội cha nuôi sao?”

"Người phụ nữ này từ trước đến nay luôn là một người tàn nhãn độc ác, trước đây có thể cô đã bị vẻ bề ngoài của cô ta lừa gạt." Trần Vũ thở dài nói: "Tham vọng của cô ta khiến cô ta làm đủ mọi việc sai trai."

Nghiêm Nhu Cẩn im lặng hồi lâu, cô ấy và Chu Hồng Tuyết có quan hệ rất tốt, hai người thân như chị em, nhưng cô ấy không thể ngờ được Chu Hồng Tuyết lại phái người đến giết cô ấy.

"Đi thôi, sự thật về vụ sát hại cả gia đình Vương Khai đã lộ ra chân tướng, Chu Hồng Tuyết im lặng lâu như vậy chỉ vì hôm nay, những người này đều là sát thủ do cô †a bí mật huấn luyện, cô ta muốn cướp quyền."

"Cha nuôi của tôi gặp nguy hiểm?" Nghiêm Nhu Cẩn kinh hãi.

"Đúng vậy, nếu không có gì ngoài ý muốn, cô ta sẽ ra tay với cha nuôi của cô, hiện tại cha nuôi của cô đang ở đâu?" Trần Vũ hỏi.

“Ở trong sơn trang ở ngoại ô”” Nghiêm Nhu Cẩn cau mày: “Tôi đi điều động người.”

"Chỉ sợ đã muộn rồi, hiện tại cô cứ bảo vệ tốt cho bản thân là được, những chuyện khác tôi sẽ lo." Trần Vũ nói.

"Vậy...anh cẩn thận." Nghiêm Nhu Cẩn nhìn Trần Vũ với vẻ mặt phức tạp. "Tôi biết rồi." Trân Vũ khẽ mỉm cười, xoay người rời đi.

"Trần Vũ..." Nghiêm Nhu Cẩn bỗng nhiên có chút do dự gọi Trần Vũ. “Sao vậy?” Trần Vũ quay đầu lại.

Nghiêm Nhu Cẩn đột nhiên nhào tới, ôm chặt đầu Trần Vũ, vươn đầu ra và cưỡng chế hôn anh.

"Cô... " Trần Vũ sửng sốt, một người đàn ông như anh lại bị cưỡng hôn?

"Anh đi nhanh đi." Nghiêm Nhu Cẩn đỏ mặt, vội vàng xoay người, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Vũ.

Trần Vũ dở khóc dở cười, anh đã trêu chọc ai? Mà lại dính một đống nợ đào hoa như vậy?

Ở ngoại ô, sơn trang Bình Hồ.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… Sơn Ưng nhếch miệng cười, lấy con dao găm dính máu ra lau trên người anh ta cho sạch sẽ, sau đó cởi băng tay của anh ta ra.Bên này ngọn núi, hai tia sáng lạnh lóe lên, Trần Vũ g**t ch*t hai tên sát thủ còn lại, những uy h**p trên đỉnh núi đã biến mất, lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm."Trần Vũ, anh không sao chứ, anh bị thương à?" Nghiêm Nhu Cẩn xông tới, lo lắng nhìn vết thương của Trần Vũ."Tôi không sao." Trần Vũ khế mỉm cười nói: "Chỉ là bị thương ngoài da một chút thôi."“Chu Hồng Tuyết xảy ra chuyện gì vậy?” Nghiêm Nhu Cẩn khó hiểu: “Cô ta phản bội cha nuôi sao?”"Người phụ nữ này từ trước đến nay luôn là một người tàn nhãn độc ác, trước đây có thể cô đã bị vẻ bề ngoài của cô ta lừa gạt." Trần Vũ thở dài nói: "Tham vọng của cô ta khiến cô ta làm đủ mọi việc sai trai."Nghiêm Nhu Cẩn im lặng hồi lâu, cô ấy và Chu Hồng Tuyết có quan hệ rất tốt, hai người thân như chị em, nhưng cô ấy không thể ngờ được Chu Hồng Tuyết lại phái người đến giết cô ấy."Đi thôi, sự thật về vụ sát hại cả gia đình Vương Khai đã lộ ra chân tướng, Chu Hồng Tuyết im lặng lâu như vậy chỉ vì hôm nay, những người này đều là sát thủ do cô †a bí mật huấn luyện, cô ta muốn cướp quyền.""Cha nuôi của tôi gặp nguy hiểm?" Nghiêm Nhu Cẩn kinh hãi."Đúng vậy, nếu không có gì ngoài ý muốn, cô ta sẽ ra tay với cha nuôi của cô, hiện tại cha nuôi của cô đang ở đâu?" Trần Vũ hỏi.“Ở trong sơn trang ở ngoại ô”” Nghiêm Nhu Cẩn cau mày: “Tôi đi điều động người.”"Chỉ sợ đã muộn rồi, hiện tại cô cứ bảo vệ tốt cho bản thân là được, những chuyện khác tôi sẽ lo." Trần Vũ nói."Vậy...anh cẩn thận." Nghiêm Nhu Cẩn nhìn Trần Vũ với vẻ mặt phức tạp. "Tôi biết rồi." Trân Vũ khẽ mỉm cười, xoay người rời đi."Trần Vũ..." Nghiêm Nhu Cẩn bỗng nhiên có chút do dự gọi Trần Vũ. “Sao vậy?” Trần Vũ quay đầu lại.Nghiêm Nhu Cẩn đột nhiên nhào tới, ôm chặt đầu Trần Vũ, vươn đầu ra và cưỡng chế hôn anh."Cô... " Trần Vũ sửng sốt, một người đàn ông như anh lại bị cưỡng hôn?"Anh đi nhanh đi." Nghiêm Nhu Cẩn đỏ mặt, vội vàng xoay người, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Vũ.Trần Vũ dở khóc dở cười, anh đã trêu chọc ai? Mà lại dính một đống nợ đào hoa như vậy?Ở ngoại ô, sơn trang Bình Hồ.Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 240: Tôi không sao