“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng…
Chương 241: Vậy thì sao?
Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… "Cho nên mỗi buổi sáng chào hỏi, mỗi tối dâng trà đều là việc con nên làm, cả đời này Hồng Tuyết sẽ không bao giờ quên ân tình của cha nuôi." Chu Hồng Tuyết chậm rãi nói."Nhưng cha không ngờ con lại là một người tàn nhẫn độc ác như vậy." Lý Huyền Linh đứng dậy, đặt xuống một phần tư liệu.“Những cái chết của những đối thủ cạnh tranh của Vương Khai trong những năm qua đều là do con gây ra đúng không, việc tàn sát tất cả phụ nữ và trẻ em trong nhà Vương Khai cũng là do con làm đúng chứ, con đã cứu Độc Vương Trọng Thiên Nguyên để dùng cho riêng mình, làm đủ mọi chuyện xấu, những chuyện này, từ trước tới nay cha chưa bao giờ dạy con.""Cha nuôi..." Chu Hồng Tuyết cười nhẹ, trầm giọng nói: "Người không vì mình, trời tru đất diệt, trên đời này con không có người thân nào để nương tựa, vậy nên con chỉ có thể dựa vào chính mình thôi."“Không có thì con sẽ tự mình giành lấy, không giành được thì con sẽ dùng dao trong tay để cướp lấy, cha đừng quên con đã được cha cứu ra từ miệng sói, tính cách của con vốn là như vậy.""Rốt cuộc thì con muốn cái gì?" Lý Huyền Linh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Chu Hồng Tuyết."Con muốn quán trà Huyền Vũ." Chu Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn lại: 'Mấy năm này con đã hết mực hiếu thảo với cha, chỉ cần là chuyện cha giao cho, con đều sẽ cố gắng hoàn thành, nhưng cuối cùng con lại không bằng Nghiêm Nhu Cẩn?""Quán trà Huyền Vũ lẽ ra phải là của con, một thương gia như cô ta hiểu được giang hồ sao? Con không thể hiểu được mình đã thua kém cô ta ở điểm nào, mà cha lại muốn giao quán trà Huyền Vũ cho cô ta?""Con sẽ không bao giờ tốt bằng con bé, bởi vì con là một con rắn độc" Lý Huyền Linh nghiến răng nghiến lợi nói: 'Mấy năm qua cha đã quá tin tưởng con, nên mới không phát hiện ra con đã làm những chuyện sai trái như vậy. "“Hiện tại không phải cha đã biết sao?” Ánh mắt Chu Hồng Tuyết đầy ác độc nham hiểm."Con muốn giết cha?" Lý Huyền Linh nhìn chằm chằm cô ta."Cha cũng không phải là cha ruột của con, nói nữa, cho dù cha là cha ruột của con, chỉ cần cản đường con, con cũng sẽ giết không nương tay." Chu Hồng Tuyết mỉm cười, cô ta duỗi tay ra, lấy ra hai con dao lưỡi cong từ trong ống tay áo, cô ta cười và nói: "Cha nuôi, chúng ta kết thúc đi.""Được rồi, nếu đã như vậy thì cha con chúng ta từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt." Lý Huyền Linh chắp hai tay sau lưng: "Ra tay đi, cha nhường cho con ba chiêu."“Chỉ sợ con ra tay, cha sẽ không còn cơ hội.” Chu Hồng Tuyết cười tửm tỉm nói: “Cha nuôi, cha già rồi.”"Vậy thì sao? Võ thuật của con là do cha dạy, cha còn không biết con mạnh yếu như thế nào sao?" Lý Huyền Linh lạnh lùng nói."Vậy chúng ta cứ thử xem." Hai mắt Chu Hồng Tuyết lóe lên, cô ta lao nhanh về phía trước mấy bước, lật vũ khí trong tay, nhanh chóng tấn công về phía Lý Huyền Linh.Thực lực của Chu Hồng Tuyết không hề yếu, vũ khí trong tay cô được chế tạo đặc biệt, ba chiêu liên tiếp đánh trúng điểm yếu của Lý Huyền Linh.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Cho nên mỗi buổi sáng chào hỏi, mỗi tối dâng trà đều là việc con nên làm, cả đời này Hồng Tuyết sẽ không bao giờ quên ân tình của cha nuôi." Chu Hồng Tuyết chậm rãi nói.
"Nhưng cha không ngờ con lại là một người tàn nhẫn độc ác như vậy." Lý Huyền Linh đứng dậy, đặt xuống một phần tư liệu.
“Những cái chết của những đối thủ cạnh tranh của Vương Khai trong những năm qua đều là do con gây ra đúng không, việc tàn sát tất cả phụ nữ và trẻ em trong nhà Vương Khai cũng là do con làm đúng chứ, con đã cứu Độc Vương Trọng Thiên Nguyên để dùng cho riêng mình, làm đủ mọi chuyện xấu, những chuyện này, từ trước tới nay cha chưa bao giờ dạy con."
"Cha nuôi..." Chu Hồng Tuyết cười nhẹ, trầm giọng nói: "Người không vì mình, trời tru đất diệt, trên đời này con không có người thân nào để nương tựa, vậy nên con chỉ có thể dựa vào chính mình thôi."
“Không có thì con sẽ tự mình giành lấy, không giành được thì con sẽ dùng dao trong tay để cướp lấy, cha đừng quên con đã được cha cứu ra từ miệng sói, tính cách của con vốn là như vậy."
"Rốt cuộc thì con muốn cái gì?" Lý Huyền Linh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Chu Hồng Tuyết.
"Con muốn quán trà Huyền Vũ." Chu Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn lại: 'Mấy năm này con đã hết mực hiếu thảo với cha, chỉ cần là chuyện cha giao cho, con đều sẽ cố gắng hoàn thành, nhưng cuối cùng con lại không bằng Nghiêm Nhu Cẩn?"
"Quán trà Huyền Vũ lẽ ra phải là của con, một thương gia như cô ta hiểu được giang hồ sao? Con không thể hiểu được mình đã thua kém cô ta ở điểm nào, mà cha lại muốn giao quán trà Huyền Vũ cho cô ta?"
"Con sẽ không bao giờ tốt bằng con bé, bởi vì con là một con rắn độc" Lý Huyền Linh nghiến răng nghiến lợi nói: 'Mấy năm qua cha đã quá tin tưởng con, nên mới không phát hiện ra con đã làm những chuyện sai trái như vậy. "
“Hiện tại không phải cha đã biết sao?” Ánh mắt Chu Hồng Tuyết đầy ác độc nham hiểm.
"Con muốn giết cha?" Lý Huyền Linh nhìn chằm chằm cô ta.
"Cha cũng không phải là cha ruột của con, nói nữa, cho dù cha là cha ruột của con, chỉ cần cản đường con, con cũng sẽ giết không nương tay." Chu Hồng Tuyết mỉm cười, cô ta duỗi tay ra, lấy ra hai con dao lưỡi cong từ trong ống tay áo, cô ta cười và nói: "Cha nuôi, chúng ta kết thúc đi."
"Được rồi, nếu đã như vậy thì cha con chúng ta từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt." Lý Huyền Linh chắp hai tay sau lưng: "Ra tay đi, cha nhường cho con ba chiêu."
“Chỉ sợ con ra tay, cha sẽ không còn cơ hội.” Chu Hồng Tuyết cười tửm tỉm nói: “Cha nuôi, cha già rồi.”
"Vậy thì sao? Võ thuật của con là do cha dạy, cha còn không biết con mạnh yếu như thế nào sao?" Lý Huyền Linh lạnh lùng nói.
"Vậy chúng ta cứ thử xem." Hai mắt Chu Hồng Tuyết lóe lên, cô ta lao nhanh về phía trước mấy bước, lật vũ khí trong tay, nhanh chóng tấn công về phía Lý Huyền Linh.
Thực lực của Chu Hồng Tuyết không hề yếu, vũ khí trong tay cô được chế tạo đặc biệt, ba chiêu liên tiếp đánh trúng điểm yếu của Lý Huyền Linh.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cao Thủ Y ĐạoTác giả: Cửu CaTruyện Đô Thị“Nghi phạm Trần Vũ uống rượu say xỉn, lái xe gây tai nạn khiến ba người chết và làm bị thương một người. Xét thấy tình tiết vụ án nghiêm trọng, phán tội tử hình, lập tức thực thi!” Tại pháp trường Thập Lý Hà năm ở ngoại ô thành phố Phong Lăng, có vài tên tử tù đang xếp thành một hàng dài. Ngày xưa pháp trường Thập Lý Hà là một chiến trường cổ, đến thời cận đại được chuyển làm pháp trường. Vậy nền, nơi này dù là ban ngày hay ban đêm đều có bầu không khí đầy u ám, lạnh gáy. Trần Vũ bị đeo còng tay, đứng ở chính giữa đám tử tù kia. Khi súng giơ lên, cơ thể của anh cũng sợ hãi đến phát run. “Cậu cứ yên tâm mà ra đi nhé Trần Vũ, tớ sẽ chăm sóc cho Thanh Uyển và đứa con chưa ra đời của cậu thật tốt” Người anh em thân thiết tên Chu Lâm của anh nói với vẻ mặt đầy đau đớn. “Những người kia không phải bị tôi đâm chết, tôi bị người †a vu oan” Đột nhiên Trần Vũ cố găng kêu thất thanh. Anh đang bộc lộ hết sự sợ hãi trong lòng mình ngay khi đối mặt với cái chết. Nhưng bây giờ, chứng cứ đã rõ ràng… "Cho nên mỗi buổi sáng chào hỏi, mỗi tối dâng trà đều là việc con nên làm, cả đời này Hồng Tuyết sẽ không bao giờ quên ân tình của cha nuôi." Chu Hồng Tuyết chậm rãi nói."Nhưng cha không ngờ con lại là một người tàn nhẫn độc ác như vậy." Lý Huyền Linh đứng dậy, đặt xuống một phần tư liệu.“Những cái chết của những đối thủ cạnh tranh của Vương Khai trong những năm qua đều là do con gây ra đúng không, việc tàn sát tất cả phụ nữ và trẻ em trong nhà Vương Khai cũng là do con làm đúng chứ, con đã cứu Độc Vương Trọng Thiên Nguyên để dùng cho riêng mình, làm đủ mọi chuyện xấu, những chuyện này, từ trước tới nay cha chưa bao giờ dạy con.""Cha nuôi..." Chu Hồng Tuyết cười nhẹ, trầm giọng nói: "Người không vì mình, trời tru đất diệt, trên đời này con không có người thân nào để nương tựa, vậy nên con chỉ có thể dựa vào chính mình thôi."“Không có thì con sẽ tự mình giành lấy, không giành được thì con sẽ dùng dao trong tay để cướp lấy, cha đừng quên con đã được cha cứu ra từ miệng sói, tính cách của con vốn là như vậy.""Rốt cuộc thì con muốn cái gì?" Lý Huyền Linh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Chu Hồng Tuyết."Con muốn quán trà Huyền Vũ." Chu Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn lại: 'Mấy năm này con đã hết mực hiếu thảo với cha, chỉ cần là chuyện cha giao cho, con đều sẽ cố gắng hoàn thành, nhưng cuối cùng con lại không bằng Nghiêm Nhu Cẩn?""Quán trà Huyền Vũ lẽ ra phải là của con, một thương gia như cô ta hiểu được giang hồ sao? Con không thể hiểu được mình đã thua kém cô ta ở điểm nào, mà cha lại muốn giao quán trà Huyền Vũ cho cô ta?""Con sẽ không bao giờ tốt bằng con bé, bởi vì con là một con rắn độc" Lý Huyền Linh nghiến răng nghiến lợi nói: 'Mấy năm qua cha đã quá tin tưởng con, nên mới không phát hiện ra con đã làm những chuyện sai trái như vậy. "“Hiện tại không phải cha đã biết sao?” Ánh mắt Chu Hồng Tuyết đầy ác độc nham hiểm."Con muốn giết cha?" Lý Huyền Linh nhìn chằm chằm cô ta."Cha cũng không phải là cha ruột của con, nói nữa, cho dù cha là cha ruột của con, chỉ cần cản đường con, con cũng sẽ giết không nương tay." Chu Hồng Tuyết mỉm cười, cô ta duỗi tay ra, lấy ra hai con dao lưỡi cong từ trong ống tay áo, cô ta cười và nói: "Cha nuôi, chúng ta kết thúc đi.""Được rồi, nếu đã như vậy thì cha con chúng ta từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt." Lý Huyền Linh chắp hai tay sau lưng: "Ra tay đi, cha nhường cho con ba chiêu."“Chỉ sợ con ra tay, cha sẽ không còn cơ hội.” Chu Hồng Tuyết cười tửm tỉm nói: “Cha nuôi, cha già rồi.”"Vậy thì sao? Võ thuật của con là do cha dạy, cha còn không biết con mạnh yếu như thế nào sao?" Lý Huyền Linh lạnh lùng nói."Vậy chúng ta cứ thử xem." Hai mắt Chu Hồng Tuyết lóe lên, cô ta lao nhanh về phía trước mấy bước, lật vũ khí trong tay, nhanh chóng tấn công về phía Lý Huyền Linh.Thực lực của Chu Hồng Tuyết không hề yếu, vũ khí trong tay cô được chế tạo đặc biệt, ba chiêu liên tiếp đánh trúng điểm yếu của Lý Huyền Linh.Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!