Tôi, Từ Mạt Phi. Hơn tuổi 30, không nói cụ thể là bao nhiêu. Hiện tại là giám đốc HR của một công ty. Tôi, Nhiều năm phải tiếp xúc với vô số con người, đương nhiên sẽ có lúc cảm thấy khó chịu nhưng rốt cuộc thì nó vẫn là công việc mà tôi thì vẫn yêu thích nó. Cô ấy, An Nhiên. Cũng đã hơn 30, cụ thể lớn hơn tôi 4 tuổi. Là một nhà xuất bản, một nữ lão bản, tuổi trẻ tài cao. Cô ấy, Tôi là người phương bắc. May mắn thay ba mẹ không sanh ra một tôi thô kệch, mà ngược lại có chút dáng vẻ của cô gái Giang Nam. Được thừa hưởng sự trắng trẻo từ mẹ, cho nên che được trăm sự xấu. Tôi, An Nhiên, xem như là một nửa người Giang Nam. Tuy có ba là người nước J nhưng mẹ thì lại là phụ nữ Giang Nam chánh tông. An Nhiên, một người có gương mặt tinh xảo, thanh tú vừa nhìn liền khiến người ta không cách nào tự kiềm chế được. Tôi nói chị ấy xinh đẹp chân thành, chị ấy nói tôi xinh đẹp yên tĩnh. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người này, là nhờ duyên của một đồng nghiệp tốt rất thân thiết với tôi, Tuệ Tử.…
Chương 4
Sự Chờ Đợi Mỹ Lệ Nhất Của EmTác giả: An Nhiên Mà ĐếnTruyện Bách Hợp, Truyện Đô ThịTôi, Từ Mạt Phi. Hơn tuổi 30, không nói cụ thể là bao nhiêu. Hiện tại là giám đốc HR của một công ty. Tôi, Nhiều năm phải tiếp xúc với vô số con người, đương nhiên sẽ có lúc cảm thấy khó chịu nhưng rốt cuộc thì nó vẫn là công việc mà tôi thì vẫn yêu thích nó. Cô ấy, An Nhiên. Cũng đã hơn 30, cụ thể lớn hơn tôi 4 tuổi. Là một nhà xuất bản, một nữ lão bản, tuổi trẻ tài cao. Cô ấy, Tôi là người phương bắc. May mắn thay ba mẹ không sanh ra một tôi thô kệch, mà ngược lại có chút dáng vẻ của cô gái Giang Nam. Được thừa hưởng sự trắng trẻo từ mẹ, cho nên che được trăm sự xấu. Tôi, An Nhiên, xem như là một nửa người Giang Nam. Tuy có ba là người nước J nhưng mẹ thì lại là phụ nữ Giang Nam chánh tông. An Nhiên, một người có gương mặt tinh xảo, thanh tú vừa nhìn liền khiến người ta không cách nào tự kiềm chế được. Tôi nói chị ấy xinh đẹp chân thành, chị ấy nói tôi xinh đẹp yên tĩnh. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người này, là nhờ duyên của một đồng nghiệp tốt rất thân thiết với tôi, Tuệ Tử.… Thứ bảy, đúng giờ tôi đến sân bay để đón Ảnh tỷ. Một cô gái vô cùng ưu nhã, quả nhiên là người làm nghệ thuật. Bởi vì trước đó Mia đã từng giới thiệu để chúng tôi quen biết nhau, cũng đã từng nói chuyện với nhau thông qua vài hình thức liên lạc, cho nên khi nhìn thấy cô ấy tôi cũng không cảm thấy lo lắng.Chỉ là, ngày thường đi làm tôi không có lái xe, đúng như dự liệu lại bị lạc đường.Lo lắng duy nhất của Mia chính là điểm này. Cô ấy đã từng rất tức giận nói với tôi: Phụ nữ mù đường mình đã từng gặp qua, nhưng mình chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào ngu ngốc đến nổi đã mù đường rồi mà điều hướng cũng không biết nhìn.Đúng vậy, người phụ nữ ngu ngốc này chính là tôi.Rốt cục làm bỏ lỡ thời gian cơm tối nên đành đưa Ảnh tỷ đến khách sạn.Tôi để cô ấy đi lên thu xếp, sau đó mới đưa cô ấy đi ăn, cho nên tôi liền ngồi đợi ở đại sảnh. Không nghĩ là Ảnh tỷ rất nhanh lại trở xuống, trên tay còn mang theo hai quyển sách mà Mia gửi đến cho tôi và quà mà Ảnh tỷ tự chuẩn bị để tặng tôi. Lúc đó tôi nghĩ thầm: Vị tỷ tỷ này đúng thật là chu đáo. Thảo nào nữ nhân Mia này lải nhãi với mình hết lần này tới lần khác. Lúc ăn cơm tôi có nói với Ảnh tỷ, ngày mai có cuộc hẹn với một ngưòi bạn bên nhà xuất bản, nhưng không phải là bạn bè trực tiếp với tôi, không biết được có thể giúp được hay không.Ảnh tỷ giống như là không quan tâm đến vấn đề này nhiều lắm. Cô ấy nói, cô ấy có thể đến được đây, có thể thưởng thức được buổi triễn lãm, có thể nhìn thấy được tiểu khuê mật làm Mia cằn nhằn cả ngày xem như cũng không uổng công chuyến đi này.Kết quả là tôi lại cảm thấy ngượng ngùng.Cho nên nói, không thể chống đỡ được EQ của người này.Rất hiếm khi tôi có thể trò chuyện một cách nhẹ nhàng, thoải mái như vậy với những người gặp mặt lần đầu.Bình thường tôi là một người không thích nói chuyện bông đùa, hàn huyên tâm sự, xem như là trước đây khi còn ở Bắc Kinh với Mia, chúng tôi hẹn nhau ra ngoài, gặp mặt nhau thì cũng là mỗi người một quyển sách, chẳng nói năng gì.Hôm nay là lần đầu tiên tôi tâm sự rất nhiều, trời nam biển bắc, ha ha đương nhiên cũng có chuyện của nữ nhân Mia kia.Sau đó thống nhất thời gian cụ thể với Ảnh tỷ rồi tôi đưa cô ấy trở về khách sạn.Ngày mai.Ngày mai chúng tôi sẽ gặp nhau.- -------------Ed: đợi tiếp ha ~(_._~)
Thứ bảy, đúng giờ tôi đến sân bay để đón Ảnh tỷ. Một cô gái vô cùng ưu nhã, quả nhiên là người làm nghệ thuật.
Bởi vì trước đó Mia đã từng giới thiệu để chúng tôi quen biết nhau, cũng đã từng nói chuyện với nhau thông qua vài hình thức liên lạc, cho nên khi nhìn thấy cô ấy tôi cũng không cảm thấy lo lắng.
Chỉ là, ngày thường đi làm tôi không có lái xe, đúng như dự liệu lại bị lạc đường.
Lo lắng duy nhất của Mia chính là điểm này. Cô ấy đã từng rất tức giận nói với tôi: Phụ nữ mù đường mình đã từng gặp qua, nhưng mình chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào ngu ngốc đến nổi đã mù đường rồi mà điều hướng cũng không biết nhìn.
Đúng vậy, người phụ nữ ngu ngốc này chính là tôi.
Rốt cục làm bỏ lỡ thời gian cơm tối nên đành đưa Ảnh tỷ đến khách sạn.
Tôi để cô ấy đi lên thu xếp, sau đó mới đưa cô ấy đi ăn, cho nên tôi liền ngồi đợi ở đại sảnh.
Không nghĩ là Ảnh tỷ rất nhanh lại trở xuống, trên tay còn mang theo hai quyển sách mà Mia gửi đến cho tôi và quà mà Ảnh tỷ tự chuẩn bị để tặng tôi.
Lúc đó tôi nghĩ thầm: Vị tỷ tỷ này đúng thật là chu đáo. Thảo nào nữ nhân Mia này lải nhãi với mình hết lần này tới lần khác.
Lúc ăn cơm tôi có nói với Ảnh tỷ, ngày mai có cuộc hẹn với một ngưòi bạn bên nhà xuất bản, nhưng không phải là bạn bè trực tiếp với tôi, không biết được có thể giúp được hay không.
Ảnh tỷ giống như là không quan tâm đến vấn đề này nhiều lắm. Cô ấy nói, cô ấy có thể đến được đây, có thể thưởng thức được buổi triễn lãm, có thể nhìn thấy được tiểu khuê mật làm Mia cằn nhằn cả ngày xem như cũng không uổng công chuyến đi này.
Kết quả là tôi lại cảm thấy ngượng ngùng.
Cho nên nói, không thể chống đỡ được EQ của người này.
Rất hiếm khi tôi có thể trò chuyện một cách nhẹ nhàng, thoải mái như vậy với những người gặp mặt lần đầu.
Bình thường tôi là một người không thích nói chuyện bông đùa, hàn huyên tâm sự, xem như là trước đây khi còn ở Bắc Kinh với Mia, chúng tôi hẹn nhau ra ngoài, gặp mặt nhau thì cũng là mỗi người một quyển sách, chẳng nói năng gì.
Hôm nay là lần đầu tiên tôi tâm sự rất nhiều, trời nam biển bắc, ha ha đương nhiên cũng có chuyện của nữ nhân Mia kia.
Sau đó thống nhất thời gian cụ thể với Ảnh tỷ rồi tôi đưa cô ấy trở về khách sạn.
Ngày mai.
Ngày mai chúng tôi sẽ gặp nhau.
- -------------
Ed: đợi tiếp ha ~(_._~)
Sự Chờ Đợi Mỹ Lệ Nhất Của EmTác giả: An Nhiên Mà ĐếnTruyện Bách Hợp, Truyện Đô ThịTôi, Từ Mạt Phi. Hơn tuổi 30, không nói cụ thể là bao nhiêu. Hiện tại là giám đốc HR của một công ty. Tôi, Nhiều năm phải tiếp xúc với vô số con người, đương nhiên sẽ có lúc cảm thấy khó chịu nhưng rốt cuộc thì nó vẫn là công việc mà tôi thì vẫn yêu thích nó. Cô ấy, An Nhiên. Cũng đã hơn 30, cụ thể lớn hơn tôi 4 tuổi. Là một nhà xuất bản, một nữ lão bản, tuổi trẻ tài cao. Cô ấy, Tôi là người phương bắc. May mắn thay ba mẹ không sanh ra một tôi thô kệch, mà ngược lại có chút dáng vẻ của cô gái Giang Nam. Được thừa hưởng sự trắng trẻo từ mẹ, cho nên che được trăm sự xấu. Tôi, An Nhiên, xem như là một nửa người Giang Nam. Tuy có ba là người nước J nhưng mẹ thì lại là phụ nữ Giang Nam chánh tông. An Nhiên, một người có gương mặt tinh xảo, thanh tú vừa nhìn liền khiến người ta không cách nào tự kiềm chế được. Tôi nói chị ấy xinh đẹp chân thành, chị ấy nói tôi xinh đẹp yên tĩnh. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người này, là nhờ duyên của một đồng nghiệp tốt rất thân thiết với tôi, Tuệ Tử.… Thứ bảy, đúng giờ tôi đến sân bay để đón Ảnh tỷ. Một cô gái vô cùng ưu nhã, quả nhiên là người làm nghệ thuật. Bởi vì trước đó Mia đã từng giới thiệu để chúng tôi quen biết nhau, cũng đã từng nói chuyện với nhau thông qua vài hình thức liên lạc, cho nên khi nhìn thấy cô ấy tôi cũng không cảm thấy lo lắng.Chỉ là, ngày thường đi làm tôi không có lái xe, đúng như dự liệu lại bị lạc đường.Lo lắng duy nhất của Mia chính là điểm này. Cô ấy đã từng rất tức giận nói với tôi: Phụ nữ mù đường mình đã từng gặp qua, nhưng mình chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào ngu ngốc đến nổi đã mù đường rồi mà điều hướng cũng không biết nhìn.Đúng vậy, người phụ nữ ngu ngốc này chính là tôi.Rốt cục làm bỏ lỡ thời gian cơm tối nên đành đưa Ảnh tỷ đến khách sạn.Tôi để cô ấy đi lên thu xếp, sau đó mới đưa cô ấy đi ăn, cho nên tôi liền ngồi đợi ở đại sảnh. Không nghĩ là Ảnh tỷ rất nhanh lại trở xuống, trên tay còn mang theo hai quyển sách mà Mia gửi đến cho tôi và quà mà Ảnh tỷ tự chuẩn bị để tặng tôi. Lúc đó tôi nghĩ thầm: Vị tỷ tỷ này đúng thật là chu đáo. Thảo nào nữ nhân Mia này lải nhãi với mình hết lần này tới lần khác. Lúc ăn cơm tôi có nói với Ảnh tỷ, ngày mai có cuộc hẹn với một ngưòi bạn bên nhà xuất bản, nhưng không phải là bạn bè trực tiếp với tôi, không biết được có thể giúp được hay không.Ảnh tỷ giống như là không quan tâm đến vấn đề này nhiều lắm. Cô ấy nói, cô ấy có thể đến được đây, có thể thưởng thức được buổi triễn lãm, có thể nhìn thấy được tiểu khuê mật làm Mia cằn nhằn cả ngày xem như cũng không uổng công chuyến đi này.Kết quả là tôi lại cảm thấy ngượng ngùng.Cho nên nói, không thể chống đỡ được EQ của người này.Rất hiếm khi tôi có thể trò chuyện một cách nhẹ nhàng, thoải mái như vậy với những người gặp mặt lần đầu.Bình thường tôi là một người không thích nói chuyện bông đùa, hàn huyên tâm sự, xem như là trước đây khi còn ở Bắc Kinh với Mia, chúng tôi hẹn nhau ra ngoài, gặp mặt nhau thì cũng là mỗi người một quyển sách, chẳng nói năng gì.Hôm nay là lần đầu tiên tôi tâm sự rất nhiều, trời nam biển bắc, ha ha đương nhiên cũng có chuyện của nữ nhân Mia kia.Sau đó thống nhất thời gian cụ thể với Ảnh tỷ rồi tôi đưa cô ấy trở về khách sạn.Ngày mai.Ngày mai chúng tôi sẽ gặp nhau.- -------------Ed: đợi tiếp ha ~(_._~)