Tôi, Từ Mạt Phi. Hơn tuổi 30, không nói cụ thể là bao nhiêu. Hiện tại là giám đốc HR của một công ty. Tôi, Nhiều năm phải tiếp xúc với vô số con người, đương nhiên sẽ có lúc cảm thấy khó chịu nhưng rốt cuộc thì nó vẫn là công việc mà tôi thì vẫn yêu thích nó.   Cô ấy, An Nhiên. Cũng đã hơn 30, cụ thể lớn hơn tôi 4 tuổi. Là một nhà xuất bản, một nữ lão bản, tuổi trẻ tài cao.   Cô ấy, Tôi là người phương bắc. May mắn thay ba mẹ không sanh ra một tôi thô kệch, mà ngược lại có chút dáng vẻ của cô gái Giang Nam. Được thừa hưởng sự trắng trẻo từ mẹ, cho nên che được trăm sự xấu. Tôi, An Nhiên, xem như là một nửa người Giang Nam. Tuy có ba là người nước J nhưng mẹ thì lại là phụ nữ Giang Nam chánh tông. An Nhiên, một người có gương mặt tinh xảo, thanh tú vừa nhìn liền khiến người ta không cách nào tự kiềm chế được. Tôi nói chị ấy xinh đẹp chân thành, chị ấy nói tôi xinh đẹp yên tĩnh. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người này, là nhờ duyên của một đồng nghiệp tốt rất thân thiết với tôi, Tuệ Tử.…

Chương 36: Tiểu Phiên Ngoại

Sự Chờ Đợi Mỹ Lệ Nhất Của EmTác giả: An Nhiên Mà ĐếnTruyện Bách Hợp, Truyện Đô ThịTôi, Từ Mạt Phi. Hơn tuổi 30, không nói cụ thể là bao nhiêu. Hiện tại là giám đốc HR của một công ty. Tôi, Nhiều năm phải tiếp xúc với vô số con người, đương nhiên sẽ có lúc cảm thấy khó chịu nhưng rốt cuộc thì nó vẫn là công việc mà tôi thì vẫn yêu thích nó.   Cô ấy, An Nhiên. Cũng đã hơn 30, cụ thể lớn hơn tôi 4 tuổi. Là một nhà xuất bản, một nữ lão bản, tuổi trẻ tài cao.   Cô ấy, Tôi là người phương bắc. May mắn thay ba mẹ không sanh ra một tôi thô kệch, mà ngược lại có chút dáng vẻ của cô gái Giang Nam. Được thừa hưởng sự trắng trẻo từ mẹ, cho nên che được trăm sự xấu. Tôi, An Nhiên, xem như là một nửa người Giang Nam. Tuy có ba là người nước J nhưng mẹ thì lại là phụ nữ Giang Nam chánh tông. An Nhiên, một người có gương mặt tinh xảo, thanh tú vừa nhìn liền khiến người ta không cách nào tự kiềm chế được. Tôi nói chị ấy xinh đẹp chân thành, chị ấy nói tôi xinh đẹp yên tĩnh. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người này, là nhờ duyên của một đồng nghiệp tốt rất thân thiết với tôi, Tuệ Tử.… Còn đang trên đường, nhắn tin đến cho An tổng.Tôi: 【 Lãnh đạo. Chào buổi sáng. Có ngoan ngoãn ăn sáng hay không? 】An tổng: 【 Em không ở đây, làm gì có bữa sáng nào mà ăn. 】Tôi: 【 Em sai rồi… Tối nay em mời chị ăn một bữa thật ngon ha!】An tổng: 【 Em không cần phải tự trách, chị có mua sandwich. 】Tiếp tục là An tổng: 【 Buổi tối chị muốn ăn tôm hương nổi tiếng. 】Đây là do có một lần tôi dẫn chị đi ăn món tôm cay, chị lại luôn nhớ thành tôm hương.Tôi: 【 Tuân mệnh. 】【 Vậy, lãnh đạo. Em xin chị một chuyện được không? 】An tổng: 【 Nói! 】Tôi: 【 Nói ra thì hơi dài dòng. Gần đây em có quen với vài người bạn nhỏ, hy vọng tối nay chị có thể đi chào hỏi với bọn họ một cái. 】An tổng: 【 Tại sao lại muốn chị đi chào hỏi?  】Tôi: 【 Bởi vì bọn họ đều rất thích chị đó. 】An tổng: 【 Sao họ lại biết chị? 】Ta: 【 Bởi vậy nên em mới nói là nói ra rất dài dòng. Về nhà rồi em sẽ từ từ giải thích cho chị nghe ha. 】An tổng: 【 Chị có có thể không đi không? 】Tôi: 【 Ừm. Chị có thể không đi. Nhưng nếu chị đi thì em sẽ rất vui… 】Qua vài giây.An tổng: 【 Biết rồi. Mấy giờ? Ở đâu? 】Tôi hưng phấn trạng: 【 Trong lâu. 】An tổng: 【 Lâu nào? 】Tôi: 【 Tới lúc đó em đưa chị đến. Lãnh đạo cứ yên tâm. 】An tổng: 【 Chị muốn đi ăn tôm hương nổi tiếng trước.】Ha ha ha. Thì ra An tổng lại đồng ý dễ dàng như vậy. Nhưng nhất định là chị không hiểu gì cả.Chỉ là chị biết tôi sẽ vui cho nên mới đồng ý.Đúng là văn này viết là vì chị, lâu này cũng vì chị mà xây, mặc dù văn vẫn chưa viết xong nhưng vẫn hy vọng có một ngày để chị vào đây chào hỏi với mọi người.Coi như lưu lại một kỷ niệm sau cùng ở đây!

Còn đang trên đường, nhắn tin đến cho An tổng.

Tôi: 【 Lãnh đạo. Chào buổi sáng. Có ngoan ngoãn ăn sáng hay không? 】

An tổng: 【 Em không ở đây, làm gì có bữa sáng nào mà ăn. 】

Tôi: 【 Em sai rồi… Tối nay em mời chị ăn một bữa thật ngon ha!】

An tổng: 【 Em không cần phải tự trách, chị có mua sandwich. 】

Tiếp tục là An tổng: 【 Buổi tối chị muốn ăn tôm hương nổi tiếng. 】

Đây là do có một lần tôi dẫn chị đi ăn món tôm cay, chị lại luôn nhớ thành tôm hương.

Tôi: 【 Tuân mệnh. 】【 Vậy, lãnh đạo. Em xin chị một chuyện được không? 】

An tổng: 【 Nói! 】

Tôi: 【 Nói ra thì hơi dài dòng. Gần đây em có quen với vài người bạn nhỏ, hy vọng tối nay chị có thể đi chào hỏi với bọn họ một cái. 】

An tổng: 【 Tại sao lại muốn chị đi chào hỏi?  】

Tôi: 【 Bởi vì bọn họ đều rất thích chị đó. 】

An tổng: 【 Sao họ lại biết chị? 】

Ta: 【 Bởi vậy nên em mới nói là nói ra rất dài dòng. Về nhà rồi em sẽ từ từ giải thích cho chị nghe ha. 】

An tổng: 【 Chị có có thể không đi không? 】

Tôi: 【 Ừm. Chị có thể không đi. Nhưng nếu chị đi thì em sẽ rất vui… 】

Qua vài giây.

An tổng: 【 Biết rồi. Mấy giờ? Ở đâu? 】

Tôi hưng phấn trạng: 【 Trong lâu. 】

An tổng: 【 Lâu nào? 】

Tôi: 【 Tới lúc đó em đưa chị đến. Lãnh đạo cứ yên tâm. 】

An tổng: 【 Chị muốn đi ăn tôm hương nổi tiếng trước.】

Ha ha ha. Thì ra An tổng lại đồng ý dễ dàng như vậy. Nhưng nhất định là chị không hiểu gì cả.

Chỉ là chị biết tôi sẽ vui cho nên mới đồng ý.

Đúng là văn này viết là vì chị, lâu này cũng vì chị mà xây, mặc dù văn vẫn chưa viết xong nhưng vẫn hy vọng có một ngày để chị vào đây chào hỏi với mọi người.

Coi như lưu lại một kỷ niệm sau cùng ở đây!

Sự Chờ Đợi Mỹ Lệ Nhất Của EmTác giả: An Nhiên Mà ĐếnTruyện Bách Hợp, Truyện Đô ThịTôi, Từ Mạt Phi. Hơn tuổi 30, không nói cụ thể là bao nhiêu. Hiện tại là giám đốc HR của một công ty. Tôi, Nhiều năm phải tiếp xúc với vô số con người, đương nhiên sẽ có lúc cảm thấy khó chịu nhưng rốt cuộc thì nó vẫn là công việc mà tôi thì vẫn yêu thích nó.   Cô ấy, An Nhiên. Cũng đã hơn 30, cụ thể lớn hơn tôi 4 tuổi. Là một nhà xuất bản, một nữ lão bản, tuổi trẻ tài cao.   Cô ấy, Tôi là người phương bắc. May mắn thay ba mẹ không sanh ra một tôi thô kệch, mà ngược lại có chút dáng vẻ của cô gái Giang Nam. Được thừa hưởng sự trắng trẻo từ mẹ, cho nên che được trăm sự xấu. Tôi, An Nhiên, xem như là một nửa người Giang Nam. Tuy có ba là người nước J nhưng mẹ thì lại là phụ nữ Giang Nam chánh tông. An Nhiên, một người có gương mặt tinh xảo, thanh tú vừa nhìn liền khiến người ta không cách nào tự kiềm chế được. Tôi nói chị ấy xinh đẹp chân thành, chị ấy nói tôi xinh đẹp yên tĩnh. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người này, là nhờ duyên của một đồng nghiệp tốt rất thân thiết với tôi, Tuệ Tử.… Còn đang trên đường, nhắn tin đến cho An tổng.Tôi: 【 Lãnh đạo. Chào buổi sáng. Có ngoan ngoãn ăn sáng hay không? 】An tổng: 【 Em không ở đây, làm gì có bữa sáng nào mà ăn. 】Tôi: 【 Em sai rồi… Tối nay em mời chị ăn một bữa thật ngon ha!】An tổng: 【 Em không cần phải tự trách, chị có mua sandwich. 】Tiếp tục là An tổng: 【 Buổi tối chị muốn ăn tôm hương nổi tiếng. 】Đây là do có một lần tôi dẫn chị đi ăn món tôm cay, chị lại luôn nhớ thành tôm hương.Tôi: 【 Tuân mệnh. 】【 Vậy, lãnh đạo. Em xin chị một chuyện được không? 】An tổng: 【 Nói! 】Tôi: 【 Nói ra thì hơi dài dòng. Gần đây em có quen với vài người bạn nhỏ, hy vọng tối nay chị có thể đi chào hỏi với bọn họ một cái. 】An tổng: 【 Tại sao lại muốn chị đi chào hỏi?  】Tôi: 【 Bởi vì bọn họ đều rất thích chị đó. 】An tổng: 【 Sao họ lại biết chị? 】Ta: 【 Bởi vậy nên em mới nói là nói ra rất dài dòng. Về nhà rồi em sẽ từ từ giải thích cho chị nghe ha. 】An tổng: 【 Chị có có thể không đi không? 】Tôi: 【 Ừm. Chị có thể không đi. Nhưng nếu chị đi thì em sẽ rất vui… 】Qua vài giây.An tổng: 【 Biết rồi. Mấy giờ? Ở đâu? 】Tôi hưng phấn trạng: 【 Trong lâu. 】An tổng: 【 Lâu nào? 】Tôi: 【 Tới lúc đó em đưa chị đến. Lãnh đạo cứ yên tâm. 】An tổng: 【 Chị muốn đi ăn tôm hương nổi tiếng trước.】Ha ha ha. Thì ra An tổng lại đồng ý dễ dàng như vậy. Nhưng nhất định là chị không hiểu gì cả.Chỉ là chị biết tôi sẽ vui cho nên mới đồng ý.Đúng là văn này viết là vì chị, lâu này cũng vì chị mà xây, mặc dù văn vẫn chưa viết xong nhưng vẫn hy vọng có một ngày để chị vào đây chào hỏi với mọi người.Coi như lưu lại một kỷ niệm sau cùng ở đây!

Chương 36: Tiểu Phiên Ngoại