Tru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang…
Chương 134: 134: Kẻ Trùng Sinh
Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất CảTác giả: Lạc Lạc Cô NươngTru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang… Chiết Nhan nhìn Diệp Lạc Hy, nhíu mày sau đó đập bàn quát: “Hoang đường! Ngươi biết được thông tin này từ đâu?”Diệp Lạc Hy không nói gì, chỉ làm một bộ mặt thản nhiên gạt chén trà, nàng đối với thái độ kinh ngạc đến tức giận của Chiết Nhan kia đúng như trong dự đoán.“Ta hà tất phải giấu thượng thần làm gì? Dù sao Thượng thần đối với nương ta cũng là chỗ quen biết.Người còn là trưởng bối của ta, hà tất gì ta phải giấu.Đó là còn chưa nói đến, ta còn biết được rất nhiều thứ sẽ xảy ra trong tương lai mà không ai ngờ được tới.Không biết Chiết Nhan thượng thần, có muốn nghe qua?” Diệp Lạc Hy khẽ cười, đưa tay về phía ông ta.Chiết Nhan do dự, nửa tin nửa ngờ Diệp Lạc Hy, dường như ông không muốn tin một kẻ có khả năng che giấu bản thân lâu đến như vậy, thậm chí còn che mắt cả những vị thần thượng cổ, thật sự là quá đáng sợ rồi.Diệp Lạc Hy biết Chiết Nhan đang do dự, liền cười: “Chiết Nhan thượng thần, xin người yên tâm.Cái ta cho ngài xem chẳng qua chỉ là cho ngài thấy ký ức của ta mà thôi.Nếu như xem xong rồi mà ngài còn nghi ngờ ta, thì hãy xem như đây là một câu chuyện tầm phào đi.Chỗ ta còn có một viên vong ức đan, chỉ cần ngài uống một viên, cuộc trò chuyện này của ta với ngài xem như chưa từng có.”Từ đầu đến cuối câu chuyện, Chiết Nhan đều dùng Đồng Tâm Thuật, có thể dò xét xem Diệp Lạc Hy có nói dối hay không.Thế nhưng, chén trà của ông từ đầu chí cuối đều bình lặng như mặt hồ nước, đến một cái gợn nhẹ cũng không hề có.Mặc dù Chiết Nhan không muốn tin, nhưng công tuyệt có thể thử.Dù sao thì như Diệp Lạc Hy đã nói, nàng có vong ức đan đủ dùng.Chiết Nhan liền đưa tay, nắm lấy bàn tay của Diệp Lạc Hy.Ông nói: “Tốt nhất là ngươi đừng có lừa ta.Bằng không, ta nhất định sẽ đem việc ngươi giả trúng độc đi phanh phui toàn bộ.”Diệp Lạc Hy vẫn giữ bộ dáng điềm tĩnh như không, dường như câu đe dọa vừa rồi của Chiết Nhan chẳng qua chỉ là một cơn gió thoảng.Nửa canh giờ tĩnh lặng trôi qua.Chiết Nhan kinh hãi đến mức rụt cả tay lại, ngã bật ngửa người ra đằng sau, khụy xuống th* d*c, gương mặt trắng dã, đôi mắt trợn lớn, dường như ông vừa trải qua một chuyện vô cùng kinh hoàng đến tột độ.“Không! Không!” Chiết Nhan kinh hoảng đến mất cả bình tĩnh, hướng Diệp Lạc Hy mà gào lên: “Đây không phải sự thật! Ngươi nói dối! Đây không phải sự thật!”“Từ khi cuộc nói chuyện của chúng ta bắt đầu, ngài đã khởi động Đồng Tâm thuật của người.Thiên hạ đều biết, người có khả năng sử dụng Đồng Tâm Thuật cao nhất và nhuần nhuyễn nhất chỉ có duy nhất một mình Chiết Nhan thượng thần đây mà thôi.Không lẽ ngài còn không thể nhìn ra được, ta từ đầu đến cuối đều không có một ý gì giả dối hết hay sao?” Diệp Lạc Hy vẫn hoàn toàn điềm nhiên, giống như những chuyện vừa rồi xảy ra giống như một câu chuyện hiển nhiên vậy.Chiết Nhan không tin, nhìn Diệp Lạc Hy đầy kinh hoảng, lại nghe nàng khẳng định thêm một câu nữa khiến ông càng sốc đến hộc máu hơn: “Chiết Nhan thượng thần, hẳn là ông biết đến Ma Thần Kiếm phong ấn Điêu Sư chứ? Ta chính là chủ nhân của Ma Thần Kiếm hiện tại, và chính Ma Thần Kiếm đã ủng hộ ta đi theo con đường của chính mình.”Câu này cũng là lời thật lòng.Chiết Nhan hoảng sợ nhìn Diệp Lạc Hy, giống như đang nhìn một kẻ tội đồ, ông sợ hãi đến mức nhanh chóng xoay người, tông cửa chạy đi.1.
Chiết Nhan nhìn Diệp Lạc Hy, nhíu mày sau đó đập bàn quát: “Hoang đường! Ngươi biết được thông tin này từ đâu?”
Diệp Lạc Hy không nói gì, chỉ làm một bộ mặt thản nhiên gạt chén trà, nàng đối với thái độ kinh ngạc đến tức giận của Chiết Nhan kia đúng như trong dự đoán.
“Ta hà tất phải giấu thượng thần làm gì? Dù sao Thượng thần đối với nương ta cũng là chỗ quen biết.
Người còn là trưởng bối của ta, hà tất gì ta phải giấu.
Đó là còn chưa nói đến, ta còn biết được rất nhiều thứ sẽ xảy ra trong tương lai mà không ai ngờ được tới.
Không biết Chiết Nhan thượng thần, có muốn nghe qua?” Diệp Lạc Hy khẽ cười, đưa tay về phía ông ta.
Chiết Nhan do dự, nửa tin nửa ngờ Diệp Lạc Hy, dường như ông không muốn tin một kẻ có khả năng che giấu bản thân lâu đến như vậy, thậm chí còn che mắt cả những vị thần thượng cổ, thật sự là quá đáng sợ rồi.
Diệp Lạc Hy biết Chiết Nhan đang do dự, liền cười: “Chiết Nhan thượng thần, xin người yên tâm.
Cái ta cho ngài xem chẳng qua chỉ là cho ngài thấy ký ức của ta mà thôi.
Nếu như xem xong rồi mà ngài còn nghi ngờ ta, thì hãy xem như đây là một câu chuyện tầm phào đi.
Chỗ ta còn có một viên vong ức đan, chỉ cần ngài uống một viên, cuộc trò chuyện này của ta với ngài xem như chưa từng có.”
Từ đầu đến cuối câu chuyện, Chiết Nhan đều dùng Đồng Tâm Thuật, có thể dò xét xem Diệp Lạc Hy có nói dối hay không.
Thế nhưng, chén trà của ông từ đầu chí cuối đều bình lặng như mặt hồ nước, đến một cái gợn nhẹ cũng không hề có.
Mặc dù Chiết Nhan không muốn tin, nhưng công tuyệt có thể thử.
Dù sao thì như Diệp Lạc Hy đã nói, nàng có vong ức đan đủ dùng.
Chiết Nhan liền đưa tay, nắm lấy bàn tay của Diệp Lạc Hy.
Ông nói: “Tốt nhất là ngươi đừng có lừa ta.
Bằng không, ta nhất định sẽ đem việc ngươi giả trúng độc đi phanh phui toàn bộ.”
Diệp Lạc Hy vẫn giữ bộ dáng điềm tĩnh như không, dường như câu đe dọa vừa rồi của Chiết Nhan chẳng qua chỉ là một cơn gió thoảng.
Nửa canh giờ tĩnh lặng trôi qua.
Chiết Nhan kinh hãi đến mức rụt cả tay lại, ngã bật ngửa người ra đằng sau, khụy xuống th* d*c, gương mặt trắng dã, đôi mắt trợn lớn, dường như ông vừa trải qua một chuyện vô cùng kinh hoàng đến tột độ.
“Không! Không!” Chiết Nhan kinh hoảng đến mất cả bình tĩnh, hướng Diệp Lạc Hy mà gào lên: “Đây không phải sự thật! Ngươi nói dối! Đây không phải sự thật!”
“Từ khi cuộc nói chuyện của chúng ta bắt đầu, ngài đã khởi động Đồng Tâm thuật của người.
Thiên hạ đều biết, người có khả năng sử dụng Đồng Tâm Thuật cao nhất và nhuần nhuyễn nhất chỉ có duy nhất một mình Chiết Nhan thượng thần đây mà thôi.
Không lẽ ngài còn không thể nhìn ra được, ta từ đầu đến cuối đều không có một ý gì giả dối hết hay sao?” Diệp Lạc Hy vẫn hoàn toàn điềm nhiên, giống như những chuyện vừa rồi xảy ra giống như một câu chuyện hiển nhiên vậy.
Chiết Nhan không tin, nhìn Diệp Lạc Hy đầy kinh hoảng, lại nghe nàng khẳng định thêm một câu nữa khiến ông càng sốc đến hộc máu hơn: “Chiết Nhan thượng thần, hẳn là ông biết đến Ma Thần Kiếm phong ấn Điêu Sư chứ? Ta chính là chủ nhân của Ma Thần Kiếm hiện tại, và chính Ma Thần Kiếm đã ủng hộ ta đi theo con đường của chính mình.”
Câu này cũng là lời thật lòng.
Chiết Nhan hoảng sợ nhìn Diệp Lạc Hy, giống như đang nhìn một kẻ tội đồ, ông sợ hãi đến mức nhanh chóng xoay người, tông cửa chạy đi.1.
Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất CảTác giả: Lạc Lạc Cô NươngTru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang… Chiết Nhan nhìn Diệp Lạc Hy, nhíu mày sau đó đập bàn quát: “Hoang đường! Ngươi biết được thông tin này từ đâu?”Diệp Lạc Hy không nói gì, chỉ làm một bộ mặt thản nhiên gạt chén trà, nàng đối với thái độ kinh ngạc đến tức giận của Chiết Nhan kia đúng như trong dự đoán.“Ta hà tất phải giấu thượng thần làm gì? Dù sao Thượng thần đối với nương ta cũng là chỗ quen biết.Người còn là trưởng bối của ta, hà tất gì ta phải giấu.Đó là còn chưa nói đến, ta còn biết được rất nhiều thứ sẽ xảy ra trong tương lai mà không ai ngờ được tới.Không biết Chiết Nhan thượng thần, có muốn nghe qua?” Diệp Lạc Hy khẽ cười, đưa tay về phía ông ta.Chiết Nhan do dự, nửa tin nửa ngờ Diệp Lạc Hy, dường như ông không muốn tin một kẻ có khả năng che giấu bản thân lâu đến như vậy, thậm chí còn che mắt cả những vị thần thượng cổ, thật sự là quá đáng sợ rồi.Diệp Lạc Hy biết Chiết Nhan đang do dự, liền cười: “Chiết Nhan thượng thần, xin người yên tâm.Cái ta cho ngài xem chẳng qua chỉ là cho ngài thấy ký ức của ta mà thôi.Nếu như xem xong rồi mà ngài còn nghi ngờ ta, thì hãy xem như đây là một câu chuyện tầm phào đi.Chỗ ta còn có một viên vong ức đan, chỉ cần ngài uống một viên, cuộc trò chuyện này của ta với ngài xem như chưa từng có.”Từ đầu đến cuối câu chuyện, Chiết Nhan đều dùng Đồng Tâm Thuật, có thể dò xét xem Diệp Lạc Hy có nói dối hay không.Thế nhưng, chén trà của ông từ đầu chí cuối đều bình lặng như mặt hồ nước, đến một cái gợn nhẹ cũng không hề có.Mặc dù Chiết Nhan không muốn tin, nhưng công tuyệt có thể thử.Dù sao thì như Diệp Lạc Hy đã nói, nàng có vong ức đan đủ dùng.Chiết Nhan liền đưa tay, nắm lấy bàn tay của Diệp Lạc Hy.Ông nói: “Tốt nhất là ngươi đừng có lừa ta.Bằng không, ta nhất định sẽ đem việc ngươi giả trúng độc đi phanh phui toàn bộ.”Diệp Lạc Hy vẫn giữ bộ dáng điềm tĩnh như không, dường như câu đe dọa vừa rồi của Chiết Nhan chẳng qua chỉ là một cơn gió thoảng.Nửa canh giờ tĩnh lặng trôi qua.Chiết Nhan kinh hãi đến mức rụt cả tay lại, ngã bật ngửa người ra đằng sau, khụy xuống th* d*c, gương mặt trắng dã, đôi mắt trợn lớn, dường như ông vừa trải qua một chuyện vô cùng kinh hoàng đến tột độ.“Không! Không!” Chiết Nhan kinh hoảng đến mất cả bình tĩnh, hướng Diệp Lạc Hy mà gào lên: “Đây không phải sự thật! Ngươi nói dối! Đây không phải sự thật!”“Từ khi cuộc nói chuyện của chúng ta bắt đầu, ngài đã khởi động Đồng Tâm thuật của người.Thiên hạ đều biết, người có khả năng sử dụng Đồng Tâm Thuật cao nhất và nhuần nhuyễn nhất chỉ có duy nhất một mình Chiết Nhan thượng thần đây mà thôi.Không lẽ ngài còn không thể nhìn ra được, ta từ đầu đến cuối đều không có một ý gì giả dối hết hay sao?” Diệp Lạc Hy vẫn hoàn toàn điềm nhiên, giống như những chuyện vừa rồi xảy ra giống như một câu chuyện hiển nhiên vậy.Chiết Nhan không tin, nhìn Diệp Lạc Hy đầy kinh hoảng, lại nghe nàng khẳng định thêm một câu nữa khiến ông càng sốc đến hộc máu hơn: “Chiết Nhan thượng thần, hẳn là ông biết đến Ma Thần Kiếm phong ấn Điêu Sư chứ? Ta chính là chủ nhân của Ma Thần Kiếm hiện tại, và chính Ma Thần Kiếm đã ủng hộ ta đi theo con đường của chính mình.”Câu này cũng là lời thật lòng.Chiết Nhan hoảng sợ nhìn Diệp Lạc Hy, giống như đang nhìn một kẻ tội đồ, ông sợ hãi đến mức nhanh chóng xoay người, tông cửa chạy đi.1.