Tru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang…
Chương 135: 135: Ý Trung Nhân
Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất CảTác giả: Lạc Lạc Cô NươngTru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang… “Hy Hy, sao nàng lại cho ông ta biết được nàng là người trùng sinh trở về?”Hỗn Độn không hiểu.“Chiết Nhan là một quân cờ rất tốt.Nếu như có thể có được sự trợ giúp của ông ta, há không phải chuyện của chúng ta sau này càng thuận lợi hay sao?”Diệp Lạc Hy đặt chén trà xuống, nhìn Hỗn Độn mỉm cười.Ân, hắn pha trà thật ngon.“Nhưng bộ dáng của ông ta chính là bị dọa phát hoảng rồi.Nàng còn nghĩ ông ta sẽ đồng ý giúp đỡ nàng hay sao?” Đào Ngột không hiểu, rõ ràng là Chiết Nhan đã bị nàng dọa cho hết hồn kia mà?“Các ngươi không hiểu rồi.Chiết Nhan tuy nói là mộc lan vạn năm không nở hoa.Nhưng chỉ tới mấy vạn năm sau ta mới biết là hoa lão đã nở từ đời nào rồi nhưng chưa giám ngắt đấy.” Diệp Lạc Hy đầy ẩn ý, nụ cười của nàng càng ngày càng b**n th**.“Ý nàng là lão đấy có ý trung nhân rồi sao? Ai mà xui xẻo thế?” Cùng Kỳ xoa cằm ngẫm nghĩ.“Cái này nói ra thì Thao Thiết à, sau này ngươi vạn nhất đừng ở trước mặt lão hiện về nguyên hình đó.” Diệp Lạc Hy gượng gạo nhìn Thao Thiết, gãi gãi má.Thao Thiết nghiên đầu, tỏ vẻ không hiểu.“Năm đó khi ta phong ấn ngươi, ngươi có biết là ngươi đã gây loạn ở đâu không?” Diệp Lạc Hy lườm Thao Thiết.Thao Thiết bị phu nhân nhà mình lườm như vậy, giật mình một cái sợ hãi, sau đó liền bày ra vẻ mặt tiểu nãi cẩu bị oan ức mà nói: “Núi Bắc Tự Thanh Khâu.”Diệp Lạc Hy xoa xoa thái dương, tiếp: “Phải! Núi Bắc Tự Thanh Khâu.Nguyên lai hồi trước Hồ Đế trấn giữ toàn bộ Thanh Khâu.Sau đó ông ta sinh ra năm đứa con trai và hai đứa con gái.Sau khi những đứa con của ông ấy trưởng thành, ông đã chia Thanh Khâu thành nhiều nơi cho các con cai quản.Núi Bắc Tự Thanh Khâu chính là nơi cư ngụ của tứ thiếu gia của nhà Hồ Đế Thanh Khâu Mặc Chân.Lúc ngươi tấn công Thanh Khâu, đã vô tình g**t ch*t vị hồ đế này.Mặc Chân chính là bông hoa mộc lan nở rộ trên cái cây đại thụ Chiết Nhan kia đó.”Nói tới đây, ai nấy đều hiểu được lý do vì sao Diệp Lạc Hy sầu não.Nhưng mà điều khiến Tứ Đại Hung Thú kinh ngạc hơn đó chính là Chiết Nhan kia vậy mà lại là một kẻ đoạn tụ? Đã vậy lão còn nhắm đến con trai của bằng hữu nữa chứ? Thật sự là táng tận lương tâm mà!Suy cho cùng, danh xưng mỹ nam xếp thứ bảy trong bảng xếp hạng các cổ thần có tuổi của lão, đúng là uổng phí mà!“Nhưng như vậy thì có gì liên quan chứ?” Hỗn Độn vẫn khó hiểu.“Nếu như tương lai không xa ta nhất định phải chết mà bây giờ, các ngươi đều biết được điều đó, liệu các ngươi có để yên chuyện này hay không?” Diệp Lạc Hy cảm thấy dù có nhảy vào Hồng Liên Nghiệp Hỏa cũng không thể sầu não bằng việc giảng dạy lý thuyết luật nhân quả này cho Tứ Đại Hung Thú.Lúc đó, bốn người bọn hắn mới ngờ ngợ hiểu ra được mọi chuyện, sau đó nhào đến ôm nàng.“Hy nhi, bây giờ ta mới biết, nàng không chỉ là mèo nhỏ, mà còn là một tiểu hồ ly thành tinh a~” Cùng Kỳ nũng nịu với nàng.“Quả nhiên chỉ có phu nhân mới nhìn xa trông rộng được như vậy.Là vi phu bất tài rồi.” Hỗn Độn hôn nàng một cái chóc ngay bên má, thỏa mãn.“Vậy thì sau khi Chiết Nhan quy phục, nàng có thể để ông ấy kết giao ở chỗ ta được không? Dù sao thì chỗ ta cách chỗ Thao Thiết cũng xa nhất.Nàng yên tâm.” Đào Ngột nhìn nàng đầy chờ mong.Chỉ có Thao Thiết ủy khuất, cứ ôm lấy nàng mãi không buông.Hắn thật lòng oan uổng mà!.
“Hy Hy, sao nàng lại cho ông ta biết được nàng là người trùng sinh trở về?”Hỗn Độn không hiểu.
“Chiết Nhan là một quân cờ rất tốt.
Nếu như có thể có được sự trợ giúp của ông ta, há không phải chuyện của chúng ta sau này càng thuận lợi hay sao?”Diệp Lạc Hy đặt chén trà xuống, nhìn Hỗn Độn mỉm cười.
Ân, hắn pha trà thật ngon.
“Nhưng bộ dáng của ông ta chính là bị dọa phát hoảng rồi.
Nàng còn nghĩ ông ta sẽ đồng ý giúp đỡ nàng hay sao?” Đào Ngột không hiểu, rõ ràng là Chiết Nhan đã bị nàng dọa cho hết hồn kia mà?
“Các ngươi không hiểu rồi.
Chiết Nhan tuy nói là mộc lan vạn năm không nở hoa.
Nhưng chỉ tới mấy vạn năm sau ta mới biết là hoa lão đã nở từ đời nào rồi nhưng chưa giám ngắt đấy.” Diệp Lạc Hy đầy ẩn ý, nụ cười của nàng càng ngày càng b**n th**.
“Ý nàng là lão đấy có ý trung nhân rồi sao? Ai mà xui xẻo thế?” Cùng Kỳ xoa cằm ngẫm nghĩ.
“Cái này nói ra thì Thao Thiết à, sau này ngươi vạn nhất đừng ở trước mặt lão hiện về nguyên hình đó.” Diệp Lạc Hy gượng gạo nhìn Thao Thiết, gãi gãi má.
Thao Thiết nghiên đầu, tỏ vẻ không hiểu.
“Năm đó khi ta phong ấn ngươi, ngươi có biết là ngươi đã gây loạn ở đâu không?” Diệp Lạc Hy lườm Thao Thiết.
Thao Thiết bị phu nhân nhà mình lườm như vậy, giật mình một cái sợ hãi, sau đó liền bày ra vẻ mặt tiểu nãi cẩu bị oan ức mà nói: “Núi Bắc Tự Thanh Khâu.”
Diệp Lạc Hy xoa xoa thái dương, tiếp: “Phải! Núi Bắc Tự Thanh Khâu.
Nguyên lai hồi trước Hồ Đế trấn giữ toàn bộ Thanh Khâu.
Sau đó ông ta sinh ra năm đứa con trai và hai đứa con gái.
Sau khi những đứa con của ông ấy trưởng thành, ông đã chia Thanh Khâu thành nhiều nơi cho các con cai quản.
Núi Bắc Tự Thanh Khâu chính là nơi cư ngụ của tứ thiếu gia của nhà Hồ Đế Thanh Khâu Mặc Chân.
Lúc ngươi tấn công Thanh Khâu, đã vô tình g**t ch*t vị hồ đế này.
Mặc Chân chính là bông hoa mộc lan nở rộ trên cái cây đại thụ Chiết Nhan kia đó.”
Nói tới đây, ai nấy đều hiểu được lý do vì sao Diệp Lạc Hy sầu não.
Nhưng mà điều khiến Tứ Đại Hung Thú kinh ngạc hơn đó chính là Chiết Nhan kia vậy mà lại là một kẻ đoạn tụ? Đã vậy lão còn nhắm đến con trai của bằng hữu nữa chứ? Thật sự là táng tận lương tâm mà!
Suy cho cùng, danh xưng mỹ nam xếp thứ bảy trong bảng xếp hạng các cổ thần có tuổi của lão, đúng là uổng phí mà!
“Nhưng như vậy thì có gì liên quan chứ?” Hỗn Độn vẫn khó hiểu.
“Nếu như tương lai không xa ta nhất định phải chết mà bây giờ, các ngươi đều biết được điều đó, liệu các ngươi có để yên chuyện này hay không?” Diệp Lạc Hy cảm thấy dù có nhảy vào Hồng Liên Nghiệp Hỏa cũng không thể sầu não bằng việc giảng dạy lý thuyết luật nhân quả này cho Tứ Đại Hung Thú.
Lúc đó, bốn người bọn hắn mới ngờ ngợ hiểu ra được mọi chuyện, sau đó nhào đến ôm nàng.
“Hy nhi, bây giờ ta mới biết, nàng không chỉ là mèo nhỏ, mà còn là một tiểu hồ ly thành tinh a~” Cùng Kỳ nũng nịu với nàng.
“Quả nhiên chỉ có phu nhân mới nhìn xa trông rộng được như vậy.
Là vi phu bất tài rồi.” Hỗn Độn hôn nàng một cái chóc ngay bên má, thỏa mãn.
“Vậy thì sau khi Chiết Nhan quy phục, nàng có thể để ông ấy kết giao ở chỗ ta được không? Dù sao thì chỗ ta cách chỗ Thao Thiết cũng xa nhất.
Nàng yên tâm.” Đào Ngột nhìn nàng đầy chờ mong.
Chỉ có Thao Thiết ủy khuất, cứ ôm lấy nàng mãi không buông.
Hắn thật lòng oan uổng mà!.
Vạn Thánh Yêu Vương Chi Chiến Thần Tại Thượng Trùng Sinh Ta Làm Lại Tất CảTác giả: Lạc Lạc Cô NươngTru Tiên Đài tử huyệt của thần tiên, ánh sáng của nó có khả năng g**t ch*t bất cứ ai chẳng may ngã xuống. Vốn dĩ Tru Tiên Đài là một nơi để dành trị tội những phản thần, những kẻ mang tội lỗi nặng nhất của thiên giới, khiến chúng vĩnh viễn hồn phi phách tán, không thể siêu sinh. Tru Tiên Đài ngự tại một nơi vô cùng cao, từ trên nhìn xuống không thấy đáy, không khí xung quanh lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ánh sáng của nó giống như muôn vàn đạo thiên lôi đánh chết bất cứ ai nhảy xuống, khiến bọn họ chết đau chết đớn, bị cắn nuốt tới tận linh hồn.1 Y phục của người đứng trên tru tiên đài vốn dĩ trắng thuần khiết, nhưng nó lại bị nhuộm đỏ bằng máu của chính nàng. Nàng đứng ở đó, bộ dáng vẫn hiên ngang, cao cao tại thượng như vậy, vẫn khí chất như vậy, mặc dù xích sắt nàng mang trên người nặng trĩu cùng chiếc gông to lớn in một chữ tử, biểu thị nàng chính là kẻ tội đồ của thiên tộc. Nàng xưa nay mãn danh thiên hạ, chúng nhân kính nể gọi nàng một tiếng Chiến thần bởi những chiến tích mà nang… “Hy Hy, sao nàng lại cho ông ta biết được nàng là người trùng sinh trở về?”Hỗn Độn không hiểu.“Chiết Nhan là một quân cờ rất tốt.Nếu như có thể có được sự trợ giúp của ông ta, há không phải chuyện của chúng ta sau này càng thuận lợi hay sao?”Diệp Lạc Hy đặt chén trà xuống, nhìn Hỗn Độn mỉm cười.Ân, hắn pha trà thật ngon.“Nhưng bộ dáng của ông ta chính là bị dọa phát hoảng rồi.Nàng còn nghĩ ông ta sẽ đồng ý giúp đỡ nàng hay sao?” Đào Ngột không hiểu, rõ ràng là Chiết Nhan đã bị nàng dọa cho hết hồn kia mà?“Các ngươi không hiểu rồi.Chiết Nhan tuy nói là mộc lan vạn năm không nở hoa.Nhưng chỉ tới mấy vạn năm sau ta mới biết là hoa lão đã nở từ đời nào rồi nhưng chưa giám ngắt đấy.” Diệp Lạc Hy đầy ẩn ý, nụ cười của nàng càng ngày càng b**n th**.“Ý nàng là lão đấy có ý trung nhân rồi sao? Ai mà xui xẻo thế?” Cùng Kỳ xoa cằm ngẫm nghĩ.“Cái này nói ra thì Thao Thiết à, sau này ngươi vạn nhất đừng ở trước mặt lão hiện về nguyên hình đó.” Diệp Lạc Hy gượng gạo nhìn Thao Thiết, gãi gãi má.Thao Thiết nghiên đầu, tỏ vẻ không hiểu.“Năm đó khi ta phong ấn ngươi, ngươi có biết là ngươi đã gây loạn ở đâu không?” Diệp Lạc Hy lườm Thao Thiết.Thao Thiết bị phu nhân nhà mình lườm như vậy, giật mình một cái sợ hãi, sau đó liền bày ra vẻ mặt tiểu nãi cẩu bị oan ức mà nói: “Núi Bắc Tự Thanh Khâu.”Diệp Lạc Hy xoa xoa thái dương, tiếp: “Phải! Núi Bắc Tự Thanh Khâu.Nguyên lai hồi trước Hồ Đế trấn giữ toàn bộ Thanh Khâu.Sau đó ông ta sinh ra năm đứa con trai và hai đứa con gái.Sau khi những đứa con của ông ấy trưởng thành, ông đã chia Thanh Khâu thành nhiều nơi cho các con cai quản.Núi Bắc Tự Thanh Khâu chính là nơi cư ngụ của tứ thiếu gia của nhà Hồ Đế Thanh Khâu Mặc Chân.Lúc ngươi tấn công Thanh Khâu, đã vô tình g**t ch*t vị hồ đế này.Mặc Chân chính là bông hoa mộc lan nở rộ trên cái cây đại thụ Chiết Nhan kia đó.”Nói tới đây, ai nấy đều hiểu được lý do vì sao Diệp Lạc Hy sầu não.Nhưng mà điều khiến Tứ Đại Hung Thú kinh ngạc hơn đó chính là Chiết Nhan kia vậy mà lại là một kẻ đoạn tụ? Đã vậy lão còn nhắm đến con trai của bằng hữu nữa chứ? Thật sự là táng tận lương tâm mà!Suy cho cùng, danh xưng mỹ nam xếp thứ bảy trong bảng xếp hạng các cổ thần có tuổi của lão, đúng là uổng phí mà!“Nhưng như vậy thì có gì liên quan chứ?” Hỗn Độn vẫn khó hiểu.“Nếu như tương lai không xa ta nhất định phải chết mà bây giờ, các ngươi đều biết được điều đó, liệu các ngươi có để yên chuyện này hay không?” Diệp Lạc Hy cảm thấy dù có nhảy vào Hồng Liên Nghiệp Hỏa cũng không thể sầu não bằng việc giảng dạy lý thuyết luật nhân quả này cho Tứ Đại Hung Thú.Lúc đó, bốn người bọn hắn mới ngờ ngợ hiểu ra được mọi chuyện, sau đó nhào đến ôm nàng.“Hy nhi, bây giờ ta mới biết, nàng không chỉ là mèo nhỏ, mà còn là một tiểu hồ ly thành tinh a~” Cùng Kỳ nũng nịu với nàng.“Quả nhiên chỉ có phu nhân mới nhìn xa trông rộng được như vậy.Là vi phu bất tài rồi.” Hỗn Độn hôn nàng một cái chóc ngay bên má, thỏa mãn.“Vậy thì sau khi Chiết Nhan quy phục, nàng có thể để ông ấy kết giao ở chỗ ta được không? Dù sao thì chỗ ta cách chỗ Thao Thiết cũng xa nhất.Nàng yên tâm.” Đào Ngột nhìn nàng đầy chờ mong.Chỉ có Thao Thiết ủy khuất, cứ ôm lấy nàng mãi không buông.Hắn thật lòng oan uổng mà!.