“Trời ạ, nhà họ Diệp lại chọn một tên vô dụng làm gia chủ!” “Gia chủ mới nhà họ Diệp bị ngất xỉu trong buổi lễ, đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!” “Đúng là trò cười lớn nhất từ trước đến nay trong thành Vân Tiêu!” Trời tối đen như mực. Diệp Thần Phi tỉnh dậy từ trong hỗn độn, đầu óc mê man. “Mình cuối cùng cũng thành công rồi sao?” c*̀ng với hơi thở yếu ớt, hắn cảm nhận được luồng khí của thế giới thực. Lúc này, Diệp Thần Phi muốn khóc. Hắn vốn là một thanh niên nhiệt huyết phong nhã hào hoa trên Chi Vũ. Bỗng nhiên có một ngày, bản thân bị một gã được gọi là hệ thống treo acc mạnh nhất khống chế, sau đó bắt đầu hành trình xuyên không. Nhưng ai biết được, trong quá trình xuyên không lại bị sức mạnh nào đó can thiệp đến. Khiến hắn bị mất phương hướng trong hỗn độn. Ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. c*̃ng không biết qua bao lâu mới cảm nhận được không khí trong lành mà lâu rồi không thấy. Một ký ức khác, một cuộc sống khác đang chạy loạn trong…
Chương 175
Độc Tôn Thiên HạTác giả: Chi VũTruyện Huyền Huyễn“Trời ạ, nhà họ Diệp lại chọn một tên vô dụng làm gia chủ!” “Gia chủ mới nhà họ Diệp bị ngất xỉu trong buổi lễ, đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!” “Đúng là trò cười lớn nhất từ trước đến nay trong thành Vân Tiêu!” Trời tối đen như mực. Diệp Thần Phi tỉnh dậy từ trong hỗn độn, đầu óc mê man. “Mình cuối cùng cũng thành công rồi sao?” c*̀ng với hơi thở yếu ớt, hắn cảm nhận được luồng khí của thế giới thực. Lúc này, Diệp Thần Phi muốn khóc. Hắn vốn là một thanh niên nhiệt huyết phong nhã hào hoa trên Chi Vũ. Bỗng nhiên có một ngày, bản thân bị một gã được gọi là hệ thống treo acc mạnh nhất khống chế, sau đó bắt đầu hành trình xuyên không. Nhưng ai biết được, trong quá trình xuyên không lại bị sức mạnh nào đó can thiệp đến. Khiến hắn bị mất phương hướng trong hỗn độn. Ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. c*̃ng không biết qua bao lâu mới cảm nhận được không khí trong lành mà lâu rồi không thấy. Một ký ức khác, một cuộc sống khác đang chạy loạn trong… Chẳng lẽ người đi cùng nàng ta chính là Diệp Thánh trong truyền thuyết? Diệp Thần Phi nhìn Diệp Bá đang nằm dưới đất, lạnh lùng nói: “Nếu cháu đã gọi ta một tiếng đại bá, vậy ta sẽ giúp phụ thân cháu dạy dỗ cháu”. “Ta vẫn luôn nhấn mạnh hai từ nguyên tắc”. “Mà cháu lại cho loại người đó làm xằng làm bậy ở nơi này!” “Thánh địa Vân Tiêu? Đây giống cách hành xử của Thánh địa sao!” Nghe thấy lời trách mắng của Diệp Thần Phi, Diệp Bá không dám nói một câu. Vì hắn ta đúng là có biết chuyện này, hơn nữa mỗi tháng đều sẽ nhận được một khoản “tiền biếu” không nhỏ. Ánh mắt Diệp Thần Phi cực kỳ lạnh lẽo, thật ra đây không phải chuyện khiến hắn cảm thấy khó chịu. Mà điều khiến hắn khó chịu là Diệp Bá thân là cường giả, nhưng không có một chút giác ngộ nào, vẫn hành động theo cách của các gia tộc thế lực nhỏ trước kia. Một là ngươi đặt ra quy định chỉ có thể dẫn bao nhiêu người đến. Hai là ngươi thu tiền theo số người, mỗi người bao nhiêu tiền. Nếu hoàn toàn không thích người ngoài thì cứ cho bọn họ cách xa thành Vân Tiêu trăm dặm, dám đến gần lập tức gi ết chết, Diệp Thần Phi cũng sẽ không tức giận. Nhưng Diệp Bá lại cho phép một tên thấp hèn ở nơi này cáo mượn oai hùm, khiến người ta khó chịu là thế nào? Mất hết mặt mũi! “Bắt đầu từ bây giờ, cháu không cần đảm nhiệm chức vụ quan chủ Ngô Đồng này nữa”. “Trở về thành Vân Tiêu, bao giờ suy nghĩ thông suốt rồi hẳn ra ngoài”. Diệp Thần Phi nói. “Vâng…” Sắc mặt Diệp Bá u ám, hắn ta bò dậy từ dưới đất, khẽ vâng một tiếng. Diệp Thần Phi hừ lạnh, sau đó vẫy tay với Diệp Hiểu Hiểu, chuẩn bị rời đi. “Ấy, đại bá đại bá”. Diệp Hiểu Hiểu chạy đến, cười nói: “Đường ca từ chức rồi, vậy chúng ta có cần tìm một quan chủ mới, chủ trì công việc ở Ngô Đồng Quan không?” Diệp Thần Phi nhướng mày: “Cháu muốn đề cử ai?” “Hì hì”. Diệp Hiểu Hiểu cười khẽ, sau đó chỉ vào Bạch Lan Chi đang đứng một bên: “Cháu cảm thấy nàng ta cũng ổn, có kinh nghiệm quản lý tông môn, hơn nữa làm việc cũng khá cẩn thận”. “Quan trọng nhất là cháu cảm thấy nàng ta rất ổn, rất phù hợp”. “Hả?” “Gì cơ?”
Chẳng lẽ người đi cùng nàng ta chính là Diệp Thánh trong truyền thuyết?
Diệp Thần Phi nhìn Diệp Bá đang nằm dưới đất, lạnh lùng nói: “Nếu cháu đã gọi ta một tiếng đại bá, vậy ta sẽ giúp phụ thân cháu dạy dỗ cháu”.
“Ta vẫn luôn nhấn mạnh hai từ nguyên tắc”.
“Mà cháu lại cho loại người đó làm xằng làm bậy ở nơi này!”
“Thánh địa Vân Tiêu? Đây giống cách hành xử của Thánh địa sao!”
Nghe thấy lời trách mắng của Diệp Thần Phi, Diệp Bá không dám nói một câu.
Vì hắn ta đúng là có biết chuyện này, hơn nữa mỗi tháng đều sẽ nhận được một khoản “tiền biếu” không nhỏ.
Ánh mắt Diệp Thần Phi cực kỳ lạnh lẽo, thật ra đây không phải chuyện khiến hắn cảm thấy khó chịu.
Mà điều khiến hắn khó chịu là Diệp Bá thân là cường giả, nhưng không có một chút giác ngộ nào, vẫn hành động theo cách của các gia tộc thế lực nhỏ trước kia.
Một là ngươi đặt ra quy định chỉ có thể dẫn bao nhiêu người đến.
Hai là ngươi thu tiền theo số người, mỗi người bao nhiêu tiền.
Nếu hoàn toàn không thích người ngoài thì cứ cho bọn họ cách xa thành Vân Tiêu trăm dặm, dám đến gần lập tức gi ết chết, Diệp Thần Phi cũng sẽ không tức giận.
Nhưng Diệp Bá lại cho phép một tên thấp hèn ở nơi này cáo mượn oai hùm, khiến người ta khó chịu là thế nào?
Mất hết mặt mũi!
“Bắt đầu từ bây giờ, cháu không cần đảm nhiệm chức vụ quan chủ Ngô Đồng này nữa”.
“Trở về thành Vân Tiêu, bao giờ suy nghĩ thông suốt rồi hẳn ra ngoài”.
Diệp Thần Phi nói.
“Vâng…”
Sắc mặt Diệp Bá u ám, hắn ta bò dậy từ dưới đất, khẽ vâng một tiếng.
Diệp Thần Phi hừ lạnh, sau đó vẫy tay với Diệp Hiểu Hiểu, chuẩn bị rời đi.
“Ấy, đại bá đại bá”.
Diệp Hiểu Hiểu chạy đến, cười nói: “Đường ca từ chức rồi, vậy chúng ta có cần tìm một quan chủ mới, chủ trì công việc ở Ngô Đồng Quan không?”
Diệp Thần Phi nhướng mày: “Cháu muốn đề cử ai?”
“Hì hì”.
Diệp Hiểu Hiểu cười khẽ, sau đó chỉ vào Bạch Lan Chi đang đứng một bên: “Cháu cảm thấy nàng ta cũng ổn, có kinh nghiệm quản lý tông môn, hơn nữa làm việc cũng khá cẩn thận”.
“Quan trọng nhất là cháu cảm thấy nàng ta rất ổn, rất phù hợp”.
“Hả?”
“Gì cơ?”
Độc Tôn Thiên HạTác giả: Chi VũTruyện Huyền Huyễn“Trời ạ, nhà họ Diệp lại chọn một tên vô dụng làm gia chủ!” “Gia chủ mới nhà họ Diệp bị ngất xỉu trong buổi lễ, đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!” “Đúng là trò cười lớn nhất từ trước đến nay trong thành Vân Tiêu!” Trời tối đen như mực. Diệp Thần Phi tỉnh dậy từ trong hỗn độn, đầu óc mê man. “Mình cuối cùng cũng thành công rồi sao?” c*̀ng với hơi thở yếu ớt, hắn cảm nhận được luồng khí của thế giới thực. Lúc này, Diệp Thần Phi muốn khóc. Hắn vốn là một thanh niên nhiệt huyết phong nhã hào hoa trên Chi Vũ. Bỗng nhiên có một ngày, bản thân bị một gã được gọi là hệ thống treo acc mạnh nhất khống chế, sau đó bắt đầu hành trình xuyên không. Nhưng ai biết được, trong quá trình xuyên không lại bị sức mạnh nào đó can thiệp đến. Khiến hắn bị mất phương hướng trong hỗn độn. Ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. c*̃ng không biết qua bao lâu mới cảm nhận được không khí trong lành mà lâu rồi không thấy. Một ký ức khác, một cuộc sống khác đang chạy loạn trong… Chẳng lẽ người đi cùng nàng ta chính là Diệp Thánh trong truyền thuyết? Diệp Thần Phi nhìn Diệp Bá đang nằm dưới đất, lạnh lùng nói: “Nếu cháu đã gọi ta một tiếng đại bá, vậy ta sẽ giúp phụ thân cháu dạy dỗ cháu”. “Ta vẫn luôn nhấn mạnh hai từ nguyên tắc”. “Mà cháu lại cho loại người đó làm xằng làm bậy ở nơi này!” “Thánh địa Vân Tiêu? Đây giống cách hành xử của Thánh địa sao!” Nghe thấy lời trách mắng của Diệp Thần Phi, Diệp Bá không dám nói một câu. Vì hắn ta đúng là có biết chuyện này, hơn nữa mỗi tháng đều sẽ nhận được một khoản “tiền biếu” không nhỏ. Ánh mắt Diệp Thần Phi cực kỳ lạnh lẽo, thật ra đây không phải chuyện khiến hắn cảm thấy khó chịu. Mà điều khiến hắn khó chịu là Diệp Bá thân là cường giả, nhưng không có một chút giác ngộ nào, vẫn hành động theo cách của các gia tộc thế lực nhỏ trước kia. Một là ngươi đặt ra quy định chỉ có thể dẫn bao nhiêu người đến. Hai là ngươi thu tiền theo số người, mỗi người bao nhiêu tiền. Nếu hoàn toàn không thích người ngoài thì cứ cho bọn họ cách xa thành Vân Tiêu trăm dặm, dám đến gần lập tức gi ết chết, Diệp Thần Phi cũng sẽ không tức giận. Nhưng Diệp Bá lại cho phép một tên thấp hèn ở nơi này cáo mượn oai hùm, khiến người ta khó chịu là thế nào? Mất hết mặt mũi! “Bắt đầu từ bây giờ, cháu không cần đảm nhiệm chức vụ quan chủ Ngô Đồng này nữa”. “Trở về thành Vân Tiêu, bao giờ suy nghĩ thông suốt rồi hẳn ra ngoài”. Diệp Thần Phi nói. “Vâng…” Sắc mặt Diệp Bá u ám, hắn ta bò dậy từ dưới đất, khẽ vâng một tiếng. Diệp Thần Phi hừ lạnh, sau đó vẫy tay với Diệp Hiểu Hiểu, chuẩn bị rời đi. “Ấy, đại bá đại bá”. Diệp Hiểu Hiểu chạy đến, cười nói: “Đường ca từ chức rồi, vậy chúng ta có cần tìm một quan chủ mới, chủ trì công việc ở Ngô Đồng Quan không?” Diệp Thần Phi nhướng mày: “Cháu muốn đề cử ai?” “Hì hì”. Diệp Hiểu Hiểu cười khẽ, sau đó chỉ vào Bạch Lan Chi đang đứng một bên: “Cháu cảm thấy nàng ta cũng ổn, có kinh nghiệm quản lý tông môn, hơn nữa làm việc cũng khá cẩn thận”. “Quan trọng nhất là cháu cảm thấy nàng ta rất ổn, rất phù hợp”. “Hả?” “Gì cơ?”