“Trời ạ, nhà họ Diệp lại chọn một tên vô dụng làm gia chủ!” “Gia chủ mới nhà họ Diệp bị ngất xỉu trong buổi lễ, đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!” “Đúng là trò cười lớn nhất từ trước đến nay trong thành Vân Tiêu!” Trời tối đen như mực. Diệp Thần Phi tỉnh dậy từ trong hỗn độn, đầu óc mê man. “Mình cuối cùng cũng thành công rồi sao?” c*̀ng với hơi thở yếu ớt, hắn cảm nhận được luồng khí của thế giới thực. Lúc này, Diệp Thần Phi muốn khóc. Hắn vốn là một thanh niên nhiệt huyết phong nhã hào hoa trên Chi Vũ. Bỗng nhiên có một ngày, bản thân bị một gã được gọi là hệ thống treo acc mạnh nhất khống chế, sau đó bắt đầu hành trình xuyên không. Nhưng ai biết được, trong quá trình xuyên không lại bị sức mạnh nào đó can thiệp đến. Khiến hắn bị mất phương hướng trong hỗn độn. Ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. c*̃ng không biết qua bao lâu mới cảm nhận được không khí trong lành mà lâu rồi không thấy. Một ký ức khác, một cuộc sống khác đang chạy loạn trong…
Chương 176
Độc Tôn Thiên HạTác giả: Chi VũTruyện Huyền Huyễn“Trời ạ, nhà họ Diệp lại chọn một tên vô dụng làm gia chủ!” “Gia chủ mới nhà họ Diệp bị ngất xỉu trong buổi lễ, đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!” “Đúng là trò cười lớn nhất từ trước đến nay trong thành Vân Tiêu!” Trời tối đen như mực. Diệp Thần Phi tỉnh dậy từ trong hỗn độn, đầu óc mê man. “Mình cuối cùng cũng thành công rồi sao?” c*̀ng với hơi thở yếu ớt, hắn cảm nhận được luồng khí của thế giới thực. Lúc này, Diệp Thần Phi muốn khóc. Hắn vốn là một thanh niên nhiệt huyết phong nhã hào hoa trên Chi Vũ. Bỗng nhiên có một ngày, bản thân bị một gã được gọi là hệ thống treo acc mạnh nhất khống chế, sau đó bắt đầu hành trình xuyên không. Nhưng ai biết được, trong quá trình xuyên không lại bị sức mạnh nào đó can thiệp đến. Khiến hắn bị mất phương hướng trong hỗn độn. Ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. c*̃ng không biết qua bao lâu mới cảm nhận được không khí trong lành mà lâu rồi không thấy. Một ký ức khác, một cuộc sống khác đang chạy loạn trong… Bạch Lan Chi sửng sốt, sự thay đổi của chuyện này hơi vượt quá phạm vi chịu đựng trong lòng nàng ta. Sao đột nhiên lại để nàng ta làm quan chủ Ngô Đồng chứ? “Đường muội, muội đừng làm càn”. “Một người ngoài vừa mới đến, thực lực chỉ là Nguyên Anh Kỳ, sao có thể làm quan chủ Ngô Đồng được?” Diệp Bá rất sợ Diệp Thần Phi lại tức giận, vội vàng nói. “Sao lại không thể?” Nhưng phản ứng của Diệp Thần Phi lại vượt ngoài dự đoán của hắn ta. “Chỉ cần Hiểu Hiểu thích thì nàng ta sẽ có thể làm quan chủ, hiểu không?” Diệp Bá ngây người, nhất thời không hiểu được hàm ý trong câu nói này. Diệp Thần Phi lắc đầu: “Đợi khi nào cháu suy nghĩ thông suốt thì hẳn tính đến chuyện rời khỏi thành Vân Tiêu”. Đối với cường giả chân chính, sở thích của ngươi chính là tiêu chuẩn làm việc của người khác. Ngươi có thể nhân từ, có thể tuỳ hứng, thậm chí là tàn nhẫn. Nhưng tuyệt đối không thể tính toán chi li, làm chuyện cẩu thả, như vậy sẽ chỉ khiến người ta cười ngươi, mất đi uy nghiêm. Diệp Hiểu Hiểu quản lý Thiên Tiên Hội mấy năm, đã hiểu rõ đạo lý này. “Cứ làm theo lời cháu nói đi, chúng ta chỉnh đốn lại Ngô Đồng Quan, cháu giúp Bạch Lan Chi mau chóng quen thuộc với công việc ở đây”. Nói xong, Diệp Thần Phi bèn đi vào cửa. Còn Bạch Lan Chi đang đứng một bên lúc này đã hoàn toàn ngơ ngác. Nàng ta thật sự chỉ muốn tìm thấy một nơi để dừng chân bên ngoài Thánh địa mà thôi. Không ngờ tình huống xoay chuyển, nàng ta lại trở thành quan chủ Ngô Đồng Quan! Quyền thế ngút trời! Đây là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ tới! Mà chuyện này lại chỉ với một câu nói của một thiếu nữ và một cái gật đầu của một nam nhân đã được quyết định. “Cô không có vấn đề gì chứ?”, lúc này, Diệp Hiểu Hiểu đi đến chỗ nàng ta. Nét mặt Bạch Lan Chi rất phức tạp, mãi không nói một lời. Cuối cùng, nàng ta quỳ một chân xuống đất, hô to: “Tiên chủ, ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của cô!” Diệp Hiểu Hiểu mỉm cười. “Được”. “Thế thì từ bây giờ, cô cũng sẽ là người của Thiên Tiên Hội chúng ta”.
Bạch Lan Chi sửng sốt, sự thay đổi của chuyện này hơi vượt quá phạm vi chịu đựng trong lòng nàng ta.
Sao đột nhiên lại để nàng ta làm quan chủ Ngô Đồng chứ?
“Đường muội, muội đừng làm càn”.
“Một người ngoài vừa mới đến, thực lực chỉ là Nguyên Anh Kỳ, sao có thể làm quan chủ Ngô Đồng được?”
Diệp Bá rất sợ Diệp Thần Phi lại tức giận, vội vàng nói.
“Sao lại không thể?”
Nhưng phản ứng của Diệp Thần Phi lại vượt ngoài dự đoán của hắn ta.
“Chỉ cần Hiểu Hiểu thích thì nàng ta sẽ có thể làm quan chủ, hiểu không?”
Diệp Bá ngây người, nhất thời không hiểu được hàm ý trong câu nói này.
Diệp Thần Phi lắc đầu: “Đợi khi nào cháu suy nghĩ thông suốt thì hẳn tính đến chuyện rời khỏi thành Vân Tiêu”.
Đối với cường giả chân chính, sở thích của ngươi chính là tiêu chuẩn làm việc của người khác.
Ngươi có thể nhân từ, có thể tuỳ hứng, thậm chí là tàn nhẫn.
Nhưng tuyệt đối không thể tính toán chi li, làm chuyện cẩu thả, như vậy sẽ chỉ khiến người ta cười ngươi, mất đi uy nghiêm.
Diệp Hiểu Hiểu quản lý Thiên Tiên Hội mấy năm, đã hiểu rõ đạo lý này.
“Cứ làm theo lời cháu nói đi, chúng ta chỉnh đốn lại Ngô Đồng Quan, cháu giúp Bạch Lan Chi mau chóng quen thuộc với công việc ở đây”.
Nói xong, Diệp Thần Phi bèn đi vào cửa.
Còn Bạch Lan Chi đang đứng một bên lúc này đã hoàn toàn ngơ ngác.
Nàng ta thật sự chỉ muốn tìm thấy một nơi để dừng chân bên ngoài Thánh địa mà thôi.
Không ngờ tình huống xoay chuyển, nàng ta lại trở thành quan chủ Ngô Đồng Quan!
Quyền thế ngút trời!
Đây là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!
Mà chuyện này lại chỉ với một câu nói của một thiếu nữ và một cái gật đầu của một nam nhân đã được quyết định.
“Cô không có vấn đề gì chứ?”, lúc này, Diệp Hiểu Hiểu đi đến chỗ nàng ta.
Nét mặt Bạch Lan Chi rất phức tạp, mãi không nói một lời.
Cuối cùng, nàng ta quỳ một chân xuống đất, hô to: “Tiên chủ, ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của cô!”
Diệp Hiểu Hiểu mỉm cười.
“Được”.
“Thế thì từ bây giờ, cô cũng sẽ là người của Thiên Tiên Hội chúng ta”.
Độc Tôn Thiên HạTác giả: Chi VũTruyện Huyền Huyễn“Trời ạ, nhà họ Diệp lại chọn một tên vô dụng làm gia chủ!” “Gia chủ mới nhà họ Diệp bị ngất xỉu trong buổi lễ, đến bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!” “Đúng là trò cười lớn nhất từ trước đến nay trong thành Vân Tiêu!” Trời tối đen như mực. Diệp Thần Phi tỉnh dậy từ trong hỗn độn, đầu óc mê man. “Mình cuối cùng cũng thành công rồi sao?” c*̀ng với hơi thở yếu ớt, hắn cảm nhận được luồng khí của thế giới thực. Lúc này, Diệp Thần Phi muốn khóc. Hắn vốn là một thanh niên nhiệt huyết phong nhã hào hoa trên Chi Vũ. Bỗng nhiên có một ngày, bản thân bị một gã được gọi là hệ thống treo acc mạnh nhất khống chế, sau đó bắt đầu hành trình xuyên không. Nhưng ai biết được, trong quá trình xuyên không lại bị sức mạnh nào đó can thiệp đến. Khiến hắn bị mất phương hướng trong hỗn độn. Ngay cả ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. c*̃ng không biết qua bao lâu mới cảm nhận được không khí trong lành mà lâu rồi không thấy. Một ký ức khác, một cuộc sống khác đang chạy loạn trong… Bạch Lan Chi sửng sốt, sự thay đổi của chuyện này hơi vượt quá phạm vi chịu đựng trong lòng nàng ta. Sao đột nhiên lại để nàng ta làm quan chủ Ngô Đồng chứ? “Đường muội, muội đừng làm càn”. “Một người ngoài vừa mới đến, thực lực chỉ là Nguyên Anh Kỳ, sao có thể làm quan chủ Ngô Đồng được?” Diệp Bá rất sợ Diệp Thần Phi lại tức giận, vội vàng nói. “Sao lại không thể?” Nhưng phản ứng của Diệp Thần Phi lại vượt ngoài dự đoán của hắn ta. “Chỉ cần Hiểu Hiểu thích thì nàng ta sẽ có thể làm quan chủ, hiểu không?” Diệp Bá ngây người, nhất thời không hiểu được hàm ý trong câu nói này. Diệp Thần Phi lắc đầu: “Đợi khi nào cháu suy nghĩ thông suốt thì hẳn tính đến chuyện rời khỏi thành Vân Tiêu”. Đối với cường giả chân chính, sở thích của ngươi chính là tiêu chuẩn làm việc của người khác. Ngươi có thể nhân từ, có thể tuỳ hứng, thậm chí là tàn nhẫn. Nhưng tuyệt đối không thể tính toán chi li, làm chuyện cẩu thả, như vậy sẽ chỉ khiến người ta cười ngươi, mất đi uy nghiêm. Diệp Hiểu Hiểu quản lý Thiên Tiên Hội mấy năm, đã hiểu rõ đạo lý này. “Cứ làm theo lời cháu nói đi, chúng ta chỉnh đốn lại Ngô Đồng Quan, cháu giúp Bạch Lan Chi mau chóng quen thuộc với công việc ở đây”. Nói xong, Diệp Thần Phi bèn đi vào cửa. Còn Bạch Lan Chi đang đứng một bên lúc này đã hoàn toàn ngơ ngác. Nàng ta thật sự chỉ muốn tìm thấy một nơi để dừng chân bên ngoài Thánh địa mà thôi. Không ngờ tình huống xoay chuyển, nàng ta lại trở thành quan chủ Ngô Đồng Quan! Quyền thế ngút trời! Đây là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ tới! Mà chuyện này lại chỉ với một câu nói của một thiếu nữ và một cái gật đầu của một nam nhân đã được quyết định. “Cô không có vấn đề gì chứ?”, lúc này, Diệp Hiểu Hiểu đi đến chỗ nàng ta. Nét mặt Bạch Lan Chi rất phức tạp, mãi không nói một lời. Cuối cùng, nàng ta quỳ một chân xuống đất, hô to: “Tiên chủ, ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của cô!” Diệp Hiểu Hiểu mỉm cười. “Được”. “Thế thì từ bây giờ, cô cũng sẽ là người của Thiên Tiên Hội chúng ta”.