"Đồ đệ bảo bối." "Sư phụ xin con đấy, con xuống núi đi." Ở sâu trong dãy núi Côn Luân, một người phụ nữ có dung mạo cực đẹp, khí chất tuyệt hảo đang ngồi bên giường. Thân hình đ ẫy đà được bao bọc trong một bộ váy cung đình màu đỏ, dáng người có lồi có lõm hấp dẫn như một dãy núi, khuôn mặt xinh đẹp đủ để khiến cho toàn bộ phụ nữ phải ghen tị kia đang tỏ vẻ cầu khẩn. Chàng trai mà Tô Thanh Hoan đang khổ sở nài nỉ tên là Diệp Phong, anh đang gối đầu lên hai đùi xinh đẹp của cô ấy, hai mắt híp lại thỏa mãn. "Năm đó người cưỡng chế bắt con lên núi, bây giờ lại muốn con xuống núi? Không có cửa đâu." Diệp Phong uể oải nói, anh nhếch cằm lên một cái, Tô Thanh Hoan đã lột xong vỏ nho bỏ vào miệng Diệp Phong, hành động của cô ấy cực kỳ thuần thục, trong lòng cô ấy thì đang hò một chữ hối hận. Năm năm trước. Tô Thanh Hoan xuống núi rèn luyện, vô tình phát hiện Diệp Phong là cơ thể thuần dương trong truyền thuyết, hơn nữa còn chưa có sư môn truyền thừa, là một khối ngọc cực tốt, tương lai thành…
Chương 15: C15: Chương 15
Tu Tiên 5 Năm, Xuống Núi Liền Vô ĐịchTác giả: Mạc TiênTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Đồ đệ bảo bối." "Sư phụ xin con đấy, con xuống núi đi." Ở sâu trong dãy núi Côn Luân, một người phụ nữ có dung mạo cực đẹp, khí chất tuyệt hảo đang ngồi bên giường. Thân hình đ ẫy đà được bao bọc trong một bộ váy cung đình màu đỏ, dáng người có lồi có lõm hấp dẫn như một dãy núi, khuôn mặt xinh đẹp đủ để khiến cho toàn bộ phụ nữ phải ghen tị kia đang tỏ vẻ cầu khẩn. Chàng trai mà Tô Thanh Hoan đang khổ sở nài nỉ tên là Diệp Phong, anh đang gối đầu lên hai đùi xinh đẹp của cô ấy, hai mắt híp lại thỏa mãn. "Năm đó người cưỡng chế bắt con lên núi, bây giờ lại muốn con xuống núi? Không có cửa đâu." Diệp Phong uể oải nói, anh nhếch cằm lên một cái, Tô Thanh Hoan đã lột xong vỏ nho bỏ vào miệng Diệp Phong, hành động của cô ấy cực kỳ thuần thục, trong lòng cô ấy thì đang hò một chữ hối hận. Năm năm trước. Tô Thanh Hoan xuống núi rèn luyện, vô tình phát hiện Diệp Phong là cơ thể thuần dương trong truyền thuyết, hơn nữa còn chưa có sư môn truyền thừa, là một khối ngọc cực tốt, tương lai thành… "Diệp Phong, anh vừa nói gì, tôi chưa nghe rõ."Liễu Thanh Thanh nheo đôi mắt hoa đào, cười như không cười."Bố bảo hâm mộ cột đèn” Diệp Tử nói."Không có không có, tiểu Diệp Tử con nghe nhầm rồi."Diệp Phong ho khan một tiếng: "Được rồi, anh sẽ đi theo trông chừng, thế em...“Ăn cũng hòm hòm rồi, tôi dẫn con gái về nhà ngủ, có chuyện nhớ phải gọi cho tôi”"Yên tâm!”Diệp Phong cầm theo điện thoại của em gái và em vợ rồi đuổi theo, vừa khéo nhìn thấy hai cô gái lên một chiếc taxi.Diệp Phong bắt một chiếc taxi: "Bác tài, đi theo chiếc xe đẳng trước!"Năm trăm.""Đắt thế, anh là xe dù à?""Giá như thế đấy, chê đắt thì tự đuổi theo”Tài xế taxi châm một điếu thuốc, kinh nghiệm mười năm chạy taxi nói cho ông ta biết, đơn này chắc chắc thành công, chắc là đang đi bắt gian."Được."Diệp Phong gật đầu.Ông chú taxi nhả ra một ngụm khói, hài lòng nói: "Người anh em chuẩn rồi đấy, cậu bỏ tiền tôi bỏ sức, mau lên xe!"Nhưng mà.Trả lời ông ta là một tiếng xé gió.Mái tóc mỏng của tài xế bị thối tung thành một mớ lộn xộn, chỉ thấy mấy giây trước Diệp Phàm vẫn còn đứng bên cạnh chiếc taxi, thế mà giờ anh đang chạy đằng trước.Tài xế taxi vừa mới bày ra vẻ mặt chế nhạo thì phát hiện Diệp Phong càng chạy càng nhanh, càng chạy càng nhanh, nháy mắt đã chạy đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ các đây trăm mét.Lại nháy mắt một cái, ngã tư đèn xanh đèn đỏ chỉ còn lại một tàn ảnh, tốc độ chắc chắn là trên một trăm năm mươi km/h của ô tô."Ha ha, ảo giác, chắc chắn là ảo giác.."Tài xế taxi ngây người, ngón tay căm điếu thuốc run tẩy đưa lên miệng, đang định hút một hơi cho đỡ sợ, thì lại hét thảm.Chết tiệt.Cầm ngược điếu thuốc, tàn thuốc làm bỏng miệng rồi!. Nha𝗻h mà khô𝗻g có quả𝗻g cáo, chờ gì 𝙩ìm 𝗻ga𝔂 ⩶ 𝐓 RuM𝐓R𝖴𝓨eN.𝑽𝗻 ⩶Nhưng vị tài xế này không phải ngoại lệ, toàn bộ. tài xế ở ven đường đều nhìn thấy ven đường có thứ gì đó xoẹt một cái đã vụt đi, họ chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đó là một người......Quán bar Hồng Nguyệt.Liễu Y Y cùng Diệp Lâm vừa xuống xe, liền cảm nhận được một làn gió mát quất vào mặt, sau đó họ nhìn thấy Diệp Phong."Hai người quên mang điện thoại.”"Ò."Liễu Y Y hơi lạnh nhạt.Thông minh như cô ấy, cô ấy biết Diệp Phong được chị mình cử đến bảo vệ bọn họ, dù sao thì quán bar vàng thau lẫn lộn, hai cô gái xinh đẹp đến đây quá nguy hiểm."Anh, hình như chị Y Y có thành kiến với anh, nhưng chị ấy rất tốt với em” Diệp Lâm nói nhỏ.Diệp Phong dở khóc dở cười.Đâu chỉ là có thành kiến, phải gọi là hận đến tận xương, cô ấy còn nghĩ đến mức phân xác anh cơ mà.
"Diệp Phong, anh vừa nói gì, tôi chưa nghe rõ."
Liễu Thanh Thanh nheo đôi mắt hoa đào, cười như không cười.
"Bố bảo hâm mộ cột đèn” Diệp Tử nói.
"Không có không có, tiểu Diệp Tử con nghe nhầm rồi."
Diệp Phong ho khan một tiếng: "Được rồi, anh sẽ đi theo trông chừng, thế em...
“Ăn cũng hòm hòm rồi, tôi dẫn con gái về nhà ngủ, có chuyện nhớ phải gọi cho tôi”
"Yên tâm!”
Diệp Phong cầm theo điện thoại của em gái và em vợ rồi đuổi theo, vừa khéo nhìn thấy hai cô gái lên một chiếc taxi.
Diệp Phong bắt một chiếc taxi: "Bác tài, đi theo chiếc xe đẳng trước!
"Năm trăm."
"Đắt thế, anh là xe dù à?"
"Giá như thế đấy, chê đắt thì tự đuổi theo”
Tài xế taxi châm một điếu thuốc, kinh nghiệm mười năm chạy taxi nói cho ông ta biết, đơn này chắc chắc thành công, chắc là đang đi bắt gian.
"Được."
Diệp Phong gật đầu.
Ông chú taxi nhả ra một ngụm khói, hài lòng nói: "Người anh em chuẩn rồi đấy, cậu bỏ tiền tôi bỏ sức, mau lên xe!"
Nhưng mà.
Trả lời ông ta là một tiếng xé gió.
Mái tóc mỏng của tài xế bị thối tung thành một mớ lộn xộn, chỉ thấy mấy giây trước Diệp Phàm vẫn còn đứng bên cạnh chiếc taxi, thế mà giờ anh đang chạy đằng trước.
Tài xế taxi vừa mới bày ra vẻ mặt chế nhạo thì phát hiện Diệp Phong càng chạy càng nhanh, càng chạy càng nhanh, nháy mắt đã chạy đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ các đây trăm mét.
Lại nháy mắt một cái, ngã tư đèn xanh đèn đỏ chỉ còn lại một tàn ảnh, tốc độ chắc chắn là trên một trăm năm mươi km/h của ô tô.
"Ha ha, ảo giác, chắc chắn là ảo giác.."
Tài xế taxi ngây người, ngón tay căm điếu thuốc run tẩy đưa lên miệng, đang định hút một hơi cho đỡ sợ, thì lại hét thảm.
Chết tiệt.
Cầm ngược điếu thuốc, tàn thuốc làm bỏng miệng rồi!. Nha𝗻h mà khô𝗻g có quả𝗻g cáo, chờ gì 𝙩ìm 𝗻ga𝔂 ⩶ 𝐓 RuM𝐓R𝖴𝓨eN.𝑽𝗻 ⩶
Nhưng vị tài xế này không phải ngoại lệ, toàn bộ. tài xế ở ven đường đều nhìn thấy ven đường có thứ gì đó xoẹt một cái đã vụt đi, họ chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đó là một người.
.....
Quán bar Hồng Nguyệt.
Liễu Y Y cùng Diệp Lâm vừa xuống xe, liền cảm nhận được một làn gió mát quất vào mặt, sau đó họ nhìn thấy Diệp Phong.
"Hai người quên mang điện thoại.”
"Ò."
Liễu Y Y hơi lạnh nhạt.
Thông minh như cô ấy, cô ấy biết Diệp Phong được chị mình cử đến bảo vệ bọn họ, dù sao thì quán bar vàng thau lẫn lộn, hai cô gái xinh đẹp đến đây quá nguy hiểm.
"Anh, hình như chị Y Y có thành kiến với anh, nhưng chị ấy rất tốt với em” Diệp Lâm nói nhỏ.
Diệp Phong dở khóc dở cười.
Đâu chỉ là có thành kiến, phải gọi là hận đến tận xương, cô ấy còn nghĩ đến mức phân xác anh cơ mà.
Tu Tiên 5 Năm, Xuống Núi Liền Vô ĐịchTác giả: Mạc TiênTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Đồ đệ bảo bối." "Sư phụ xin con đấy, con xuống núi đi." Ở sâu trong dãy núi Côn Luân, một người phụ nữ có dung mạo cực đẹp, khí chất tuyệt hảo đang ngồi bên giường. Thân hình đ ẫy đà được bao bọc trong một bộ váy cung đình màu đỏ, dáng người có lồi có lõm hấp dẫn như một dãy núi, khuôn mặt xinh đẹp đủ để khiến cho toàn bộ phụ nữ phải ghen tị kia đang tỏ vẻ cầu khẩn. Chàng trai mà Tô Thanh Hoan đang khổ sở nài nỉ tên là Diệp Phong, anh đang gối đầu lên hai đùi xinh đẹp của cô ấy, hai mắt híp lại thỏa mãn. "Năm đó người cưỡng chế bắt con lên núi, bây giờ lại muốn con xuống núi? Không có cửa đâu." Diệp Phong uể oải nói, anh nhếch cằm lên một cái, Tô Thanh Hoan đã lột xong vỏ nho bỏ vào miệng Diệp Phong, hành động của cô ấy cực kỳ thuần thục, trong lòng cô ấy thì đang hò một chữ hối hận. Năm năm trước. Tô Thanh Hoan xuống núi rèn luyện, vô tình phát hiện Diệp Phong là cơ thể thuần dương trong truyền thuyết, hơn nữa còn chưa có sư môn truyền thừa, là một khối ngọc cực tốt, tương lai thành… "Diệp Phong, anh vừa nói gì, tôi chưa nghe rõ."Liễu Thanh Thanh nheo đôi mắt hoa đào, cười như không cười."Bố bảo hâm mộ cột đèn” Diệp Tử nói."Không có không có, tiểu Diệp Tử con nghe nhầm rồi."Diệp Phong ho khan một tiếng: "Được rồi, anh sẽ đi theo trông chừng, thế em...“Ăn cũng hòm hòm rồi, tôi dẫn con gái về nhà ngủ, có chuyện nhớ phải gọi cho tôi”"Yên tâm!”Diệp Phong cầm theo điện thoại của em gái và em vợ rồi đuổi theo, vừa khéo nhìn thấy hai cô gái lên một chiếc taxi.Diệp Phong bắt một chiếc taxi: "Bác tài, đi theo chiếc xe đẳng trước!"Năm trăm.""Đắt thế, anh là xe dù à?""Giá như thế đấy, chê đắt thì tự đuổi theo”Tài xế taxi châm một điếu thuốc, kinh nghiệm mười năm chạy taxi nói cho ông ta biết, đơn này chắc chắc thành công, chắc là đang đi bắt gian."Được."Diệp Phong gật đầu.Ông chú taxi nhả ra một ngụm khói, hài lòng nói: "Người anh em chuẩn rồi đấy, cậu bỏ tiền tôi bỏ sức, mau lên xe!"Nhưng mà.Trả lời ông ta là một tiếng xé gió.Mái tóc mỏng của tài xế bị thối tung thành một mớ lộn xộn, chỉ thấy mấy giây trước Diệp Phàm vẫn còn đứng bên cạnh chiếc taxi, thế mà giờ anh đang chạy đằng trước.Tài xế taxi vừa mới bày ra vẻ mặt chế nhạo thì phát hiện Diệp Phong càng chạy càng nhanh, càng chạy càng nhanh, nháy mắt đã chạy đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ các đây trăm mét.Lại nháy mắt một cái, ngã tư đèn xanh đèn đỏ chỉ còn lại một tàn ảnh, tốc độ chắc chắn là trên một trăm năm mươi km/h của ô tô."Ha ha, ảo giác, chắc chắn là ảo giác.."Tài xế taxi ngây người, ngón tay căm điếu thuốc run tẩy đưa lên miệng, đang định hút một hơi cho đỡ sợ, thì lại hét thảm.Chết tiệt.Cầm ngược điếu thuốc, tàn thuốc làm bỏng miệng rồi!. Nha𝗻h mà khô𝗻g có quả𝗻g cáo, chờ gì 𝙩ìm 𝗻ga𝔂 ⩶ 𝐓 RuM𝐓R𝖴𝓨eN.𝑽𝗻 ⩶Nhưng vị tài xế này không phải ngoại lệ, toàn bộ. tài xế ở ven đường đều nhìn thấy ven đường có thứ gì đó xoẹt một cái đã vụt đi, họ chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đó là một người......Quán bar Hồng Nguyệt.Liễu Y Y cùng Diệp Lâm vừa xuống xe, liền cảm nhận được một làn gió mát quất vào mặt, sau đó họ nhìn thấy Diệp Phong."Hai người quên mang điện thoại.”"Ò."Liễu Y Y hơi lạnh nhạt.Thông minh như cô ấy, cô ấy biết Diệp Phong được chị mình cử đến bảo vệ bọn họ, dù sao thì quán bar vàng thau lẫn lộn, hai cô gái xinh đẹp đến đây quá nguy hiểm."Anh, hình như chị Y Y có thành kiến với anh, nhưng chị ấy rất tốt với em” Diệp Lâm nói nhỏ.Diệp Phong dở khóc dở cười.Đâu chỉ là có thành kiến, phải gọi là hận đến tận xương, cô ấy còn nghĩ đến mức phân xác anh cơ mà.