Tác giả:

"Đồ đệ bảo bối." "Sư phụ xin con đấy, con xuống núi đi." Ở sâu trong dãy núi Côn Luân, một người phụ nữ có dung mạo cực đẹp, khí chất tuyệt hảo đang ngồi bên giường. Thân hình đ ẫy đà được bao bọc trong một bộ váy cung đình màu đỏ, dáng người có lồi có lõm hấp dẫn như một dãy núi, khuôn mặt xinh đẹp đủ để khiến cho toàn bộ phụ nữ phải ghen tị kia đang tỏ vẻ cầu khẩn. Chàng trai mà Tô Thanh Hoan đang khổ sở nài nỉ tên là Diệp Phong, anh đang gối đầu lên hai đùi xinh đẹp của cô ấy, hai mắt híp lại thỏa mãn. "Năm đó người cưỡng chế bắt con lên núi, bây giờ lại muốn con xuống núi? Không có cửa đâu." Diệp Phong uể oải nói, anh nhếch cằm lên một cái, Tô Thanh Hoan đã lột xong vỏ nho bỏ vào miệng Diệp Phong, hành động của cô ấy cực kỳ thuần thục, trong lòng cô ấy thì đang hò một chữ hối hận. Năm năm trước. Tô Thanh Hoan xuống núi rèn luyện, vô tình phát hiện Diệp Phong là cơ thể thuần dương trong truyền thuyết, hơn nữa còn chưa có sư môn truyền thừa, là một khối ngọc cực tốt, tương lai thành…

Chương 16: C16: Chương 16

Tu Tiên 5 Năm, Xuống Núi Liền Vô ĐịchTác giả: Mạc TiênTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Đồ đệ bảo bối." "Sư phụ xin con đấy, con xuống núi đi." Ở sâu trong dãy núi Côn Luân, một người phụ nữ có dung mạo cực đẹp, khí chất tuyệt hảo đang ngồi bên giường. Thân hình đ ẫy đà được bao bọc trong một bộ váy cung đình màu đỏ, dáng người có lồi có lõm hấp dẫn như một dãy núi, khuôn mặt xinh đẹp đủ để khiến cho toàn bộ phụ nữ phải ghen tị kia đang tỏ vẻ cầu khẩn. Chàng trai mà Tô Thanh Hoan đang khổ sở nài nỉ tên là Diệp Phong, anh đang gối đầu lên hai đùi xinh đẹp của cô ấy, hai mắt híp lại thỏa mãn. "Năm đó người cưỡng chế bắt con lên núi, bây giờ lại muốn con xuống núi? Không có cửa đâu." Diệp Phong uể oải nói, anh nhếch cằm lên một cái, Tô Thanh Hoan đã lột xong vỏ nho bỏ vào miệng Diệp Phong, hành động của cô ấy cực kỳ thuần thục, trong lòng cô ấy thì đang hò một chữ hối hận. Năm năm trước. Tô Thanh Hoan xuống núi rèn luyện, vô tình phát hiện Diệp Phong là cơ thể thuần dương trong truyền thuyết, hơn nữa còn chưa có sư môn truyền thừa, là một khối ngọc cực tốt, tương lai thành… "Ông anh yên tâm, em sẽ nói tốt cho anh.""Không cần, em bảo vệ tốt bản thân, đừng bị cô ấy sàm sỡ là được.""..." Diệp Lâm.Đoàn ba người đi vào quán bar.Đi theo tiếng nhạc định tai nhức óc cùng ánh đèn lóa mắt, quan sát đàn ông và phụ nữ đang điên cuồng phóng thích hormone giữa sàn nhảy.Trong không khí lan tràn mùi rượu và mùi thuốc lá gay mũi.Diệp Phong không thích, anh nhíu mày.Trước khi bị bắt lên núi Côn Luân tu tiên, Diệp Phong đã không thích mấy chỗ hỗn loạn như này rồi, sau khi tu tiên anh càng ghét hơn.Chỗ này không có một tí linh khí nào cả, chỉ có bầu không khí vẩn đục tai họa làm người ta chán ghétLiễu Y Y mua một gói đõ uống và được nhân viên phục vụ dẫn đến băng ghế dài có vị trí đẹp nhất ở tầng hai, có thể nhìn bao quát cả chỗ này."Chào anh, tổng cộng hết sáu nghìn sáu trăm sáu mươi sáu, xin hỏi anh quẹt thẻ hay trả tiền mặt?"Nhân viên phục vụ lễ phép đưa hóa đơn cho Diệp Phong, hiển nhiên là coi anh là phú nhị đại đưa em gái tới đây tiêu phí, dù sao bất kể là Liễu Y Y hay Diệp Lâm, thì cũng đều là người đẹp."Ra chỗ cô ấy mà thanh toán"Diệp Phong chỉ vào Liễu Y Y.Nhân viên phục vụ quán bar sửng sốt, hóa ra anh trai này cũng là tiểu bạch kiểm.Ngay sau đó, nhân viên phục vụ đã hiện lên vẻ mặt hâm mộ, được hầu hạ kiểu phú bà xinh đẹp như. này đúng là may mắn, không như anh ta, phú bà anh ta hầu hạ tối qua đã xấu còn nặng gần một tạ rưỡi, còn rất thích chơi bóng lò xo, quả thực là tra tấn.“Quẹt thẻ của tôi!"Liễu Y Y khinh thường liếc Diệp Phong một cái, sau đó cô ấy hào phóng đưa thẻ tín dụng ra"Tít.""Số dư khả dụng không đủ."Hết tiền rồi á? Không phải chứ”Liễu Y Y nhức đầu, cô ấy lại đưa tấm thẻ khác, lần này thanh toán thành công."Chị Y Y, liệu có lãng phí quá không”Diệp Lâm yếu ớt nói, đối với Diệp Lâm ở gia đình bình thường mà nói thì bữa rượu có giá mấy nghìn tệ là con số trên trời"Hôm nay có rượu hôm nay say, ra ngoài chơi đừng nghĩ nhiều như vậy. Nào nào nào, chúng ta chơi xúc xắc, người thua uống rượu nháLiễu Y Y trực tiếp bỏ qua Diệp Phong, cô ấy kéo Diệp Lâm chơi."Năm con sáu, chị lại thẳng rồi, uống!”Rõ ràng Liễu Y Y là tay lão luyện, bàn tay cầm xúc. xắc lắc xuất thăn nhập hóa.Chơi được một tiếng, số lần Diệp Lâm thẳng chỉ. đếm trên đầu ngón tay, cô ấy toàn uống rượu ừng ực, uống đến nỗi khuôn mặt nhỏ đỏ bừng."Chị Y Y, chị siêu quá, em không chơi nữa đâu”Sau khi vào nhà vệ sinh nôn một lần, cuối cùng cái đầu choáng váng của Diệp Lâm cũng nghĩ thông, cô ấy chọn nhận thua."Vô địch thật cô đơn."Liễu Y Y đút tay vào túi, không biết cái gì gọi là đối thủ.Cô ấy chuyển mắt nhìn sang Diệp Phong, người đang rất không có cảm giác tồn tại, ánh mắt khiêu khích rõ ràng."Anh có dám chơi với tôi một lúc không, thua thì học chó sủa."

"Ông anh yên tâm, em sẽ nói tốt cho anh."

"Không cần, em bảo vệ tốt bản thân, đừng bị cô ấy sàm sỡ là được."

"..." Diệp Lâm.

Đoàn ba người đi vào quán bar.

Đi theo tiếng nhạc định tai nhức óc cùng ánh đèn lóa mắt, quan sát đàn ông và phụ nữ đang điên cuồng phóng thích hormone giữa sàn nhảy.

Trong không khí lan tràn mùi rượu và mùi thuốc lá gay mũi.

Diệp Phong không thích, anh nhíu mày.

Trước khi bị bắt lên núi Côn Luân tu tiên, Diệp Phong đã không thích mấy chỗ hỗn loạn như này rồi, sau khi tu tiên anh càng ghét hơn.

Chỗ này không có một tí linh khí nào cả, chỉ có bầu không khí vẩn đục tai họa làm người ta chán ghét

Liễu Y Y mua một gói đõ uống và được nhân viên phục vụ dẫn đến băng ghế dài có vị trí đẹp nhất ở tầng hai, có thể nhìn bao quát cả chỗ này.

"Chào anh, tổng cộng hết sáu nghìn sáu trăm sáu mươi sáu, xin hỏi anh quẹt thẻ hay trả tiền mặt?"

Nhân viên phục vụ lễ phép đưa hóa đơn cho Diệp Phong, hiển nhiên là coi anh là phú nhị đại đưa em gái tới đây tiêu phí, dù sao bất kể là Liễu Y Y hay Diệp Lâm, thì cũng đều là người đẹp.

"Ra chỗ cô ấy mà thanh toán"

Diệp Phong chỉ vào Liễu Y Y.

Nhân viên phục vụ quán bar sửng sốt, hóa ra anh trai này cũng là tiểu bạch kiểm.

Ngay sau đó, nhân viên phục vụ đã hiện lên vẻ mặt hâm mộ, được hầu hạ kiểu phú bà xinh đẹp như. này đúng là may mắn, không như anh ta, phú bà anh ta hầu hạ tối qua đã xấu còn nặng gần một tạ rưỡi, còn rất thích chơi bóng lò xo, quả thực là tra tấn.

“Quẹt thẻ của tôi!"

Liễu Y Y khinh thường liếc Diệp Phong một cái, sau đó cô ấy hào phóng đưa thẻ tín dụng ra

"Tít."

"Số dư khả dụng không đủ."

Hết tiền rồi á? Không phải chứ”

Liễu Y Y nhức đầu, cô ấy lại đưa tấm thẻ khác, lần này thanh toán thành công.

"Chị Y Y, liệu có lãng phí quá không”

Diệp Lâm yếu ớt nói, đối với Diệp Lâm ở gia đình bình thường mà nói thì bữa rượu có giá mấy nghìn tệ là con số trên trời

"Hôm nay có rượu hôm nay say, ra ngoài chơi đừng nghĩ nhiều như vậy. Nào nào nào, chúng ta chơi xúc xắc, người thua uống rượu nhá

Liễu Y Y trực tiếp bỏ qua Diệp Phong, cô ấy kéo Diệp Lâm chơi.

"Năm con sáu, chị lại thẳng rồi, uống!”

Rõ ràng Liễu Y Y là tay lão luyện, bàn tay cầm xúc. xắc lắc xuất thăn nhập hóa.

Chơi được một tiếng, số lần Diệp Lâm thẳng chỉ. đếm trên đầu ngón tay, cô ấy toàn uống rượu ừng ực, uống đến nỗi khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

"Chị Y Y, chị siêu quá, em không chơi nữa đâu”

Sau khi vào nhà vệ sinh nôn một lần, cuối cùng cái đầu choáng váng của Diệp Lâm cũng nghĩ thông, cô ấy chọn nhận thua.

"Vô địch thật cô đơn."

Liễu Y Y đút tay vào túi, không biết cái gì gọi là đối thủ.

Cô ấy chuyển mắt nhìn sang Diệp Phong, người đang rất không có cảm giác tồn tại, ánh mắt khiêu khích rõ ràng.

"Anh có dám chơi với tôi một lúc không, thua thì học chó sủa."

Tu Tiên 5 Năm, Xuống Núi Liền Vô ĐịchTác giả: Mạc TiênTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Đồ đệ bảo bối." "Sư phụ xin con đấy, con xuống núi đi." Ở sâu trong dãy núi Côn Luân, một người phụ nữ có dung mạo cực đẹp, khí chất tuyệt hảo đang ngồi bên giường. Thân hình đ ẫy đà được bao bọc trong một bộ váy cung đình màu đỏ, dáng người có lồi có lõm hấp dẫn như một dãy núi, khuôn mặt xinh đẹp đủ để khiến cho toàn bộ phụ nữ phải ghen tị kia đang tỏ vẻ cầu khẩn. Chàng trai mà Tô Thanh Hoan đang khổ sở nài nỉ tên là Diệp Phong, anh đang gối đầu lên hai đùi xinh đẹp của cô ấy, hai mắt híp lại thỏa mãn. "Năm đó người cưỡng chế bắt con lên núi, bây giờ lại muốn con xuống núi? Không có cửa đâu." Diệp Phong uể oải nói, anh nhếch cằm lên một cái, Tô Thanh Hoan đã lột xong vỏ nho bỏ vào miệng Diệp Phong, hành động của cô ấy cực kỳ thuần thục, trong lòng cô ấy thì đang hò một chữ hối hận. Năm năm trước. Tô Thanh Hoan xuống núi rèn luyện, vô tình phát hiện Diệp Phong là cơ thể thuần dương trong truyền thuyết, hơn nữa còn chưa có sư môn truyền thừa, là một khối ngọc cực tốt, tương lai thành… "Ông anh yên tâm, em sẽ nói tốt cho anh.""Không cần, em bảo vệ tốt bản thân, đừng bị cô ấy sàm sỡ là được.""..." Diệp Lâm.Đoàn ba người đi vào quán bar.Đi theo tiếng nhạc định tai nhức óc cùng ánh đèn lóa mắt, quan sát đàn ông và phụ nữ đang điên cuồng phóng thích hormone giữa sàn nhảy.Trong không khí lan tràn mùi rượu và mùi thuốc lá gay mũi.Diệp Phong không thích, anh nhíu mày.Trước khi bị bắt lên núi Côn Luân tu tiên, Diệp Phong đã không thích mấy chỗ hỗn loạn như này rồi, sau khi tu tiên anh càng ghét hơn.Chỗ này không có một tí linh khí nào cả, chỉ có bầu không khí vẩn đục tai họa làm người ta chán ghétLiễu Y Y mua một gói đõ uống và được nhân viên phục vụ dẫn đến băng ghế dài có vị trí đẹp nhất ở tầng hai, có thể nhìn bao quát cả chỗ này."Chào anh, tổng cộng hết sáu nghìn sáu trăm sáu mươi sáu, xin hỏi anh quẹt thẻ hay trả tiền mặt?"Nhân viên phục vụ lễ phép đưa hóa đơn cho Diệp Phong, hiển nhiên là coi anh là phú nhị đại đưa em gái tới đây tiêu phí, dù sao bất kể là Liễu Y Y hay Diệp Lâm, thì cũng đều là người đẹp."Ra chỗ cô ấy mà thanh toán"Diệp Phong chỉ vào Liễu Y Y.Nhân viên phục vụ quán bar sửng sốt, hóa ra anh trai này cũng là tiểu bạch kiểm.Ngay sau đó, nhân viên phục vụ đã hiện lên vẻ mặt hâm mộ, được hầu hạ kiểu phú bà xinh đẹp như. này đúng là may mắn, không như anh ta, phú bà anh ta hầu hạ tối qua đã xấu còn nặng gần một tạ rưỡi, còn rất thích chơi bóng lò xo, quả thực là tra tấn.“Quẹt thẻ của tôi!"Liễu Y Y khinh thường liếc Diệp Phong một cái, sau đó cô ấy hào phóng đưa thẻ tín dụng ra"Tít.""Số dư khả dụng không đủ."Hết tiền rồi á? Không phải chứ”Liễu Y Y nhức đầu, cô ấy lại đưa tấm thẻ khác, lần này thanh toán thành công."Chị Y Y, liệu có lãng phí quá không”Diệp Lâm yếu ớt nói, đối với Diệp Lâm ở gia đình bình thường mà nói thì bữa rượu có giá mấy nghìn tệ là con số trên trời"Hôm nay có rượu hôm nay say, ra ngoài chơi đừng nghĩ nhiều như vậy. Nào nào nào, chúng ta chơi xúc xắc, người thua uống rượu nháLiễu Y Y trực tiếp bỏ qua Diệp Phong, cô ấy kéo Diệp Lâm chơi."Năm con sáu, chị lại thẳng rồi, uống!”Rõ ràng Liễu Y Y là tay lão luyện, bàn tay cầm xúc. xắc lắc xuất thăn nhập hóa.Chơi được một tiếng, số lần Diệp Lâm thẳng chỉ. đếm trên đầu ngón tay, cô ấy toàn uống rượu ừng ực, uống đến nỗi khuôn mặt nhỏ đỏ bừng."Chị Y Y, chị siêu quá, em không chơi nữa đâu”Sau khi vào nhà vệ sinh nôn một lần, cuối cùng cái đầu choáng váng của Diệp Lâm cũng nghĩ thông, cô ấy chọn nhận thua."Vô địch thật cô đơn."Liễu Y Y đút tay vào túi, không biết cái gì gọi là đối thủ.Cô ấy chuyển mắt nhìn sang Diệp Phong, người đang rất không có cảm giác tồn tại, ánh mắt khiêu khích rõ ràng."Anh có dám chơi với tôi một lúc không, thua thì học chó sủa."

Chương 16: C16: Chương 16