Tác giả:

Trong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh…

Chương 10

Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa...Những tiếng thét đầy đau đớn vang lên trong ngục tối.Nó ngồi trên một chiếc ghế ung dung tự tại thưởng trà. Những cung tần mĩ nữ mở to mắt ngạc nhiên. Một đứa bé 6 tuổi lại có thể tàn nhẫn đến mức này? Y Nhi đứng bên cạnh nó, lấy tay che miệng (kinh ngạc ạ) nhưng đôi mắt lại lóe lên vài tia thú vị. Nó nhẹ nhếch môi, nhướn mày, uể oải dựa người vào ghế. Giống như đang xem một bộ phim kinh dị mà nó biết trước được hồi kết vậy.- Tiểu thư, ngày mai là ngày người đến Ngự Uyển, tiểu thư muốn đi lúc nào?Nó đứng dậy, lắc đầu, đôi môi nhẹ nói ra 2 từ:- Tùy ngươi.Y Nhi nở một nụ cười đầy ẩn ý.******************************************************************************************Giọng nói lạnh lùng, đây không phải là thứ mà một đứa trẻ nên có. Nhưng lại là một thứ quan trọng của người thừa kế Diễm Thiên giáo trong tương lai. Giáo chủ, người hãy yên tâm về tiểu thư nhé. Y Nhi nhất định sẽ thực hiện được lời hứa với người.******************************************************************************************Nhìn thấy nụ cười của Y Nhi, nó bỗng có hứng thú. Cuộc sống trước đây đã chẳng có gì, giờ xuyên không rồi thì cũng nên tận hưởng một chút nhỉ (thiên tai, đại nạn sắp đến, lánh nạn nhanh lên, chj Tinh Mặc mà có suy nghĩ đó ư?)Chiếc xe ngựa xa hoa từ phủ vương gia, thu hút được toàn bộ sự chú ý của người dân.- Nhìn kìa, tiểu thư Âu Tinh Mặc đó...- Tiểu thư rất xinh xắn......Những lời tán dương cứ vang lên, nhưng không ai biết, trong chiếc xe đó, nữ nhân vật chính của chúng ta đang... ngủ ngon lành.Lộc cộc... lộc cộc...- Ưm... ưm..Tiếng xe ngựa dừng như đã làm phiền giấc ngủ của nó. Đưa tay lên dụi dụi mắt, nó khó chịu nhăn mặt.

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa...

Những tiếng thét đầy đau đớn vang lên trong ngục tối.

Nó ngồi trên một chiếc ghế ung dung tự tại thưởng trà. Những cung tần mĩ nữ mở to mắt ngạc nhiên. Một đứa bé 6 tuổi lại có thể tàn nhẫn đến mức này? Y Nhi đứng bên cạnh nó, lấy tay che miệng (kinh ngạc ạ) nhưng đôi mắt lại lóe lên vài tia thú vị. Nó nhẹ nhếch môi, nhướn mày, uể oải dựa người vào ghế. Giống như đang xem một bộ phim kinh dị mà nó biết trước được hồi kết vậy.

- Tiểu thư, ngày mai là ngày người đến Ngự Uyển, tiểu thư muốn đi lúc nào?

Nó đứng dậy, lắc đầu, đôi môi nhẹ nói ra 2 từ:

- Tùy ngươi.

Y Nhi nở một nụ cười đầy ẩn ý.

******************************************************************************************

Giọng nói lạnh lùng, đây không phải là thứ mà một đứa trẻ nên có. Nhưng lại là một thứ quan trọng của người thừa kế Diễm Thiên giáo trong tương lai. Giáo chủ, người hãy yên tâm về tiểu thư nhé. Y Nhi nhất định sẽ thực hiện được lời hứa với người.

******************************************************************************************

Nhìn thấy nụ cười của Y Nhi, nó bỗng có hứng thú. Cuộc sống trước đây đã chẳng có gì, giờ xuyên không rồi thì cũng nên tận hưởng một chút nhỉ (thiên tai, đại nạn sắp đến, lánh nạn nhanh lên, chj Tinh Mặc mà có suy nghĩ đó ư?)

Chiếc xe ngựa xa hoa từ phủ vương gia, thu hút được toàn bộ sự chú ý của người dân.

- Nhìn kìa, tiểu thư Âu Tinh Mặc đó...

- Tiểu thư rất xinh xắn...

...

Những lời tán dương cứ vang lên, nhưng không ai biết, trong chiếc xe đó, nữ nhân vật chính của chúng ta đang... ngủ ngon lành.

Lộc cộc... lộc cộc...

- Ưm... ưm..

Tiếng xe ngựa dừng như đã làm phiền giấc ngủ của nó. Đưa tay lên dụi dụi mắt, nó khó chịu nhăn mặt.

Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa...Những tiếng thét đầy đau đớn vang lên trong ngục tối.Nó ngồi trên một chiếc ghế ung dung tự tại thưởng trà. Những cung tần mĩ nữ mở to mắt ngạc nhiên. Một đứa bé 6 tuổi lại có thể tàn nhẫn đến mức này? Y Nhi đứng bên cạnh nó, lấy tay che miệng (kinh ngạc ạ) nhưng đôi mắt lại lóe lên vài tia thú vị. Nó nhẹ nhếch môi, nhướn mày, uể oải dựa người vào ghế. Giống như đang xem một bộ phim kinh dị mà nó biết trước được hồi kết vậy.- Tiểu thư, ngày mai là ngày người đến Ngự Uyển, tiểu thư muốn đi lúc nào?Nó đứng dậy, lắc đầu, đôi môi nhẹ nói ra 2 từ:- Tùy ngươi.Y Nhi nở một nụ cười đầy ẩn ý.******************************************************************************************Giọng nói lạnh lùng, đây không phải là thứ mà một đứa trẻ nên có. Nhưng lại là một thứ quan trọng của người thừa kế Diễm Thiên giáo trong tương lai. Giáo chủ, người hãy yên tâm về tiểu thư nhé. Y Nhi nhất định sẽ thực hiện được lời hứa với người.******************************************************************************************Nhìn thấy nụ cười của Y Nhi, nó bỗng có hứng thú. Cuộc sống trước đây đã chẳng có gì, giờ xuyên không rồi thì cũng nên tận hưởng một chút nhỉ (thiên tai, đại nạn sắp đến, lánh nạn nhanh lên, chj Tinh Mặc mà có suy nghĩ đó ư?)Chiếc xe ngựa xa hoa từ phủ vương gia, thu hút được toàn bộ sự chú ý của người dân.- Nhìn kìa, tiểu thư Âu Tinh Mặc đó...- Tiểu thư rất xinh xắn......Những lời tán dương cứ vang lên, nhưng không ai biết, trong chiếc xe đó, nữ nhân vật chính của chúng ta đang... ngủ ngon lành.Lộc cộc... lộc cộc...- Ưm... ưm..Tiếng xe ngựa dừng như đã làm phiền giấc ngủ của nó. Đưa tay lên dụi dụi mắt, nó khó chịu nhăn mặt.

Chương 10