Tác giả:

Trong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh…

Chương 11

Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… - Tiểu thư, đến rồi ạ.Y Nhi đỡ nó dậy, khuôn mặt không một chút cảm xúc (cái này có 2 lý do ạ, một lý do sau này sẽ biết còn lý do kia là vì bị gối lên chân đau quá ạ) Ngay cả giọng nói cũng giống như muốn che dấu một cái gì đó.Nó uể oải vươn vai, ngáp một cái rõ dài (giữ lại hình tượng lạnh lùng mà em đã khổ công tạo dựng cho chị đi ạ)- Hơ....- Tiểu thư, người vẫn còn muốn gặp chu công?Y Nhi ý nhị cười nhẹ, ai bảo đêm qua nó ngồi ngắm sao chứ. Hậu quả là ngủ không biết gì, đến lúc đi lại phải bế lên xe ngựa. Nằm cho cô đau chân.Vù.... ù..... ù....Rầm...Tiếng gió lạnh lùng lướt qua như một lưỡi dao sắc bén, cây cối đồng loạt đổ sau âm thanh nhẹ nhàng ấy....- Tiểu thư... cẩn thận..Y Nhi đứng chắn trước mặt nó từ khi nào. Khuôn mặt tuyệt mỹ với một vết xước dài, máu nhỏ từng giọt.... Từng lọn tóc dài rơi lả tả... Trên y phục những vết rách sắc ngọt như vừa có một con dao bay qua.Viu...Những lưỡi dao vô hình tới tấp bay về phía nó....Tóc... tóc... tóc...Những giọt máu hồng đậm rơi xuống đất, những vết thương bắt đầu xuất hiện trên làn da trắng hồng. Từng phút, từng giây đều căng thẳng...Một lúc sau...- Tiểu thư, người... không sao...Y Nhi nở một nụ cười mãn nguyện( giống như sắp chết không bằng >.PhịchNó từ đầu đến cuối thủy chung với khuôn mặt lạnh như băng, cuối cùng cũng nở một nụ cười. Nhưng nụ cười đó lại khiến ''ai kia'' rùng mình khiếp sợ.- Ra đi...Phịch....Một thân ảnh mặc đồ đen đáp xuống nhẹ nhàng cách nó không xa, ánh mắt sắc sảo soi xét kĩ người nó. Trong ánh mắt đó, dường như ẩn vài tia chế giễu.******************************************************************************************-Thân thể linh hoạt, không một động tác thừa đáng để ta chơi đùa một chút- Ta thật không thể hiểu nổi cô nữa. Đây tuy là thân xác cô nhập vào là của cô nhưng ít nhất cũng phải biết tự bảo vệ chứ.Tiêu Đan Vũ càu nhàu nhưng nó vẫn giữ nguyên thái độ đối xử với ''osin'' của mình. '' Nói nhiều tốn calories''- Tình Mặc tiểu thư thứ lỗi cho kẻ hèn mọn này không thể đón tiếp ''long trọng'' hơn.Giọng nói bỡn cợt, dường như đây chỉ là một trò đùa nhỏ của trẻ con với người đó.Nó ngẩng cao đầu, nở một nụ cười tươi tắn, nhưng trong đôi mắt, vài tia khó hiểu chợt ngang qua.

- Tiểu thư, đến rồi ạ.

Y Nhi đỡ nó dậy, khuôn mặt không một chút cảm xúc (cái này có 2 lý do ạ, một lý do sau này sẽ biết còn lý do kia là vì bị gối lên chân đau quá ạ) Ngay cả giọng nói cũng giống như muốn che dấu một cái gì đó.

Nó uể oải vươn vai, ngáp một cái rõ dài (giữ lại hình tượng lạnh lùng mà em đã khổ công tạo dựng cho chị đi ạ)

- Hơ....

- Tiểu thư, người vẫn còn muốn gặp chu công?

Y Nhi ý nhị cười nhẹ, ai bảo đêm qua nó ngồi ngắm sao chứ. Hậu quả là ngủ không biết gì, đến lúc đi lại phải bế lên xe ngựa. Nằm cho cô đau chân.

Vù.... ù..... ù....

Rầm...

Tiếng gió lạnh lùng lướt qua như một lưỡi dao sắc bén, cây cối đồng loạt đổ sau âm thanh nhẹ nhàng ấy....

- Tiểu thư... cẩn thận..

Y Nhi đứng chắn trước mặt nó từ khi nào. Khuôn mặt tuyệt mỹ với một vết xước dài, máu nhỏ từng giọt.... Từng lọn tóc dài rơi lả tả... Trên y phục những vết rách sắc ngọt như vừa có một con dao bay qua.

Viu...

Những lưỡi dao vô hình tới tấp bay về phía nó....

Tóc... tóc... tóc...

Những giọt máu hồng đậm rơi xuống đất, những vết thương bắt đầu xuất hiện trên làn da trắng hồng. Từng phút, từng giây đều căng thẳng...

Một lúc sau...

- Tiểu thư, người... không sao...

Y Nhi nở một nụ cười mãn nguyện( giống như sắp chết không bằng >.

Phịch

Nó từ đầu đến cuối thủy chung với khuôn mặt lạnh như băng, cuối cùng cũng nở một nụ cười. Nhưng nụ cười đó lại khiến ''ai kia'' rùng mình khiếp sợ.

- Ra đi...

Phịch....

Một thân ảnh mặc đồ đen đáp xuống nhẹ nhàng cách nó không xa, ánh mắt sắc sảo soi xét kĩ người nó. Trong ánh mắt đó, dường như ẩn vài tia chế giễu.

******************************************************************************************

-Thân thể linh hoạt, không một động tác thừa đáng để ta chơi đùa một chút

- Ta thật không thể hiểu nổi cô nữa. Đây tuy là thân xác cô nhập vào là của cô nhưng ít nhất cũng phải biết tự bảo vệ chứ.

Tiêu Đan Vũ càu nhàu nhưng nó vẫn giữ nguyên thái độ đối xử với ''osin'' của mình. '' Nói nhiều tốn calories''

- Tình Mặc tiểu thư thứ lỗi cho kẻ hèn mọn này không thể đón tiếp ''long trọng'' hơn.

Giọng nói bỡn cợt, dường như đây chỉ là một trò đùa nhỏ của trẻ con với người đó.

Nó ngẩng cao đầu, nở một nụ cười tươi tắn, nhưng trong đôi mắt, vài tia khó hiểu chợt ngang qua.

Vương Phi Tỷ PhúTác giả: Vô Tử LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong ánh hoàng hôn ảm đạm đẫm sắc đỏ, cây cối xơ xác vươn những cái cành gầy guộc ra ngoài đường. Khung cảnh não ruột, thê lương. Âu Tinh Mặc vẫn như mọi ngày, bình thản mà bước đi như không hiểu lẽ sự đời. Nhưng tốt nhất là đừng trông mặt bắt hình dong cẩn thận nàng cho vài đá là xong film. Nhà nó tuyệt đối không phải hạng thường, cứ nhìn cái phù hiệu Thánh Huy trước ngực là biết. Thánh Huy là học viện đứng đầu thế giới, muốn vào đây, ít nhất phải có: Tiền, tài, sắc, võ, cầm, kì, thi, họa.... Và đương nhiên, những thứ này cũng thuộc tầm cỡ thế giới. Nó phớt lờ những ánh nhìn xung quang mà tiếp tục ngẩng cao đầu đi tiếp. Thực sự bây giờ nó chưa muốn về nhà à không, theo cách gọi mà mọi người vẫn hay gọi thì phải là Âu Gia chứ nhỉ? Tự cười chính mình ha, Âu Gia gì chứ. Chỉ là một căn biệt thự nhỏ u ám quanh năm với một đống người hầu, vệ sĩ. Bây giờ cho dù cô có không về thì liệu ai quan tâm? (Chị ơi, ta tạo ra chị hoàn hảo tỷ người có một nhưng mà ta lại thuộc dạng người theo chủ ngh… - Tiểu thư, đến rồi ạ.Y Nhi đỡ nó dậy, khuôn mặt không một chút cảm xúc (cái này có 2 lý do ạ, một lý do sau này sẽ biết còn lý do kia là vì bị gối lên chân đau quá ạ) Ngay cả giọng nói cũng giống như muốn che dấu một cái gì đó.Nó uể oải vươn vai, ngáp một cái rõ dài (giữ lại hình tượng lạnh lùng mà em đã khổ công tạo dựng cho chị đi ạ)- Hơ....- Tiểu thư, người vẫn còn muốn gặp chu công?Y Nhi ý nhị cười nhẹ, ai bảo đêm qua nó ngồi ngắm sao chứ. Hậu quả là ngủ không biết gì, đến lúc đi lại phải bế lên xe ngựa. Nằm cho cô đau chân.Vù.... ù..... ù....Rầm...Tiếng gió lạnh lùng lướt qua như một lưỡi dao sắc bén, cây cối đồng loạt đổ sau âm thanh nhẹ nhàng ấy....- Tiểu thư... cẩn thận..Y Nhi đứng chắn trước mặt nó từ khi nào. Khuôn mặt tuyệt mỹ với một vết xước dài, máu nhỏ từng giọt.... Từng lọn tóc dài rơi lả tả... Trên y phục những vết rách sắc ngọt như vừa có một con dao bay qua.Viu...Những lưỡi dao vô hình tới tấp bay về phía nó....Tóc... tóc... tóc...Những giọt máu hồng đậm rơi xuống đất, những vết thương bắt đầu xuất hiện trên làn da trắng hồng. Từng phút, từng giây đều căng thẳng...Một lúc sau...- Tiểu thư, người... không sao...Y Nhi nở một nụ cười mãn nguyện( giống như sắp chết không bằng >.PhịchNó từ đầu đến cuối thủy chung với khuôn mặt lạnh như băng, cuối cùng cũng nở một nụ cười. Nhưng nụ cười đó lại khiến ''ai kia'' rùng mình khiếp sợ.- Ra đi...Phịch....Một thân ảnh mặc đồ đen đáp xuống nhẹ nhàng cách nó không xa, ánh mắt sắc sảo soi xét kĩ người nó. Trong ánh mắt đó, dường như ẩn vài tia chế giễu.******************************************************************************************-Thân thể linh hoạt, không một động tác thừa đáng để ta chơi đùa một chút- Ta thật không thể hiểu nổi cô nữa. Đây tuy là thân xác cô nhập vào là của cô nhưng ít nhất cũng phải biết tự bảo vệ chứ.Tiêu Đan Vũ càu nhàu nhưng nó vẫn giữ nguyên thái độ đối xử với ''osin'' của mình. '' Nói nhiều tốn calories''- Tình Mặc tiểu thư thứ lỗi cho kẻ hèn mọn này không thể đón tiếp ''long trọng'' hơn.Giọng nói bỡn cợt, dường như đây chỉ là một trò đùa nhỏ của trẻ con với người đó.Nó ngẩng cao đầu, nở một nụ cười tươi tắn, nhưng trong đôi mắt, vài tia khó hiểu chợt ngang qua.

Chương 11