Tỉnh lại sau cơn mê, Hàn Phong nhìn khung cảnh xung quanh mà thấy choáng ván, trong trí nhớ của Hàn Phong thì lúc Hàn Phong làm nhiệm vụ bị thương, bị kẻ thù truy đuổi đến cạnh bờ vực, phía dưới là biển sâu, sóng xô vào vách đá ầm ầm. Kẻ thù của Hàn Phong thấy con mồi của mình đã đến đường cùng thì vô cùng vui sướng, Tần Lăng, một trong những tên đuổi giất Hàn Phong lên tiếng - Hàn Phong, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ta thật thấy tiếc cho ngươi, dù sao chúng ta cũng là an hem nhiều năm, bây giờ lại trở mặt làm kẽ thù ta thật thấy đau lòng lắm a. Hàn Phong liếc mắt, nhếch mép cười khinh bỉ giọng điệu “ mèo khóc chuột, giả từ bi” của Tần Lăng, Hàn Phong nói: - Tần Lăng, uổng công ta tín nhiệm ngươi, không ngờ ngươi lại đâm sau lưng ta một nhát như vậy. Tần Lăng cười khả ố, nói: - Ha ha ha, Hàn Phong, trách là trách ngươi là thiên tài, trách là trách ngươi được nhiều người xem trọng, và một đều quan trọng nữa là Hoa Hoa cũng yêu thích ngươi, Hàn Phong bây giờ mới hiểu rõ thì ra…
Chương 3
Khuynh Thế Triệu Hồi SưTác giả: Pentakill344Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTỉnh lại sau cơn mê, Hàn Phong nhìn khung cảnh xung quanh mà thấy choáng ván, trong trí nhớ của Hàn Phong thì lúc Hàn Phong làm nhiệm vụ bị thương, bị kẻ thù truy đuổi đến cạnh bờ vực, phía dưới là biển sâu, sóng xô vào vách đá ầm ầm. Kẻ thù của Hàn Phong thấy con mồi của mình đã đến đường cùng thì vô cùng vui sướng, Tần Lăng, một trong những tên đuổi giất Hàn Phong lên tiếng - Hàn Phong, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ta thật thấy tiếc cho ngươi, dù sao chúng ta cũng là an hem nhiều năm, bây giờ lại trở mặt làm kẽ thù ta thật thấy đau lòng lắm a. Hàn Phong liếc mắt, nhếch mép cười khinh bỉ giọng điệu “ mèo khóc chuột, giả từ bi” của Tần Lăng, Hàn Phong nói: - Tần Lăng, uổng công ta tín nhiệm ngươi, không ngờ ngươi lại đâm sau lưng ta một nhát như vậy. Tần Lăng cười khả ố, nói: - Ha ha ha, Hàn Phong, trách là trách ngươi là thiên tài, trách là trách ngươi được nhiều người xem trọng, và một đều quan trọng nữa là Hoa Hoa cũng yêu thích ngươi, Hàn Phong bây giờ mới hiểu rõ thì ra… Tiêu phong vẫn cắm đầu chạy, khi dừng lại thì thấy phía sau là một vách núi cheo leo, gió thổi bay quần áo bay dạt ra phía sau kêu “ Bần Bật”, Tiêu phong ngẩn đầu lên, cặp mắt hoảng sợ nhìn đám người Hoa Gia đang đi tới gần- Đừng ..đến… gần… taCả đám Hoa Gia như nghe được chuyện cười, cười hà hà, nhưng bước chân vẫn bước đầu tới trước mặt Tiêu Phong, Tiêu phong thấy vậy cũng hoảng loạn, vẻ mặt hoảng sợ nhìn lên đằng trước, nhưng bước chân lại thụt lùi ra sau, nhưng- A, a, a…..Tiêu Phong do vấp một viên đá mà trượt chân té xuống vách đá chết, nên Hàn Phong mới có cơ duyên để hoàn dương trong thân thể Tiêu PhongHàn Phong tự nói với lòng, “Tiêu phong ta sẽ không sống phí cơ hội lần này đâu, ta sẽ sống cho cả ta và ngươi, sẽ đứng trên tất cả mà nhìn những người đã hại ngươi, bây giờ ta sẽ là Tiêu Phong, nhị công tử Tiêu Gia, Hàn Phong hôm nay đã chết”.Nhìn quang cảnh xung quanh, Tiêu Phong mới nhìn kỹ, xung quanh cây cối um tùm, nhưng đột nhiên ánh mắt Tiêu Phong dừng trên một lùm cây, tuy nói là lùm cây nhưng theo kinh nghiệm của Tiêu Phong thì nó không đơn giảnQuả như Tiêu Phong dự đoán, phía sau lùm cây là một sơn đông tối mù, nói đúng hơn thì là một cái hang, vì cửa vào chỉ đủ cho 1 người lớn trườn qua mà thôi, bức quá bây giờ Tiêu Phong chỉ mới 15 tuổi, cộng với thân thể gầy yếu xanh xao thì cái lỗ này cũng không làm khó được hắn.Sau khi Tiêu Phong trườn được vào trong “ hang động”, không như Tiêu Phong thấy như bề ngoài, càng vào sâu bên trong thì “ hang động” càng lớn.Lúc này Tiêu Phong đã đứng cả người dậy và bước đi, khi đi tới chính giũa sơn động, Tiêu Phong thấy có một cái ao nhỏ, đang phát ra một ánh sang xanh mê hồn, Tiêu Phong cảm giá cả cổ họng khô rát, khi thấy ao nước kia, Tiêu Phong không do dự liền lao tới phía trước ngụp mặt xuống uống lấy uống để,Nhưng kỳ lạ thay, khi Tiêu Phong uống nước vào cả cơ thể Tiêu Phong như “sa mạc gặp mưa rào” mát mẻ thần kỳ hơn là những vết thương khi té xuống vực cũng biến mất tăm.Tiêu Phong tự nhủ- Quá là thần kỳ đi, như thuốc tiên vậy.Sau khi Tiêu Phong uống xong, ngước đầu nhìn xung quanh thì thấy xung quang cái ao mọc lên những cái cây, có trái màu đỏ rực, phát ra hỏa diễm nhẹ nhàng xung quanh,mà đặc biệt trên cây đó lại có 7 quả có màu sắc khác nhau, theo Tiêu Phong thấy thì có Đỏ, Xanh, Vàng, Trắng, Đen, Xám, Cam, nhìn thật đẹp mắtĐột nhiên
Tiêu phong vẫn cắm đầu chạy, khi dừng lại thì thấy phía sau là một vách núi cheo leo, gió thổi bay quần áo bay dạt ra phía sau kêu “ Bần Bật”, Tiêu phong ngẩn đầu lên, cặp mắt hoảng sợ nhìn đám người Hoa Gia đang đi tới gần
- Đừng ..đến… gần… ta
Cả đám Hoa Gia như nghe được chuyện cười, cười hà hà, nhưng bước chân vẫn bước đầu tới trước mặt Tiêu Phong, Tiêu phong thấy vậy cũng hoảng loạn, vẻ mặt hoảng sợ nhìn lên đằng trước, nhưng bước chân lại thụt lùi ra sau, nhưng
- A, a, a…..
Tiêu Phong do vấp một viên đá mà trượt chân té xuống vách đá chết, nên Hàn Phong mới có cơ duyên để hoàn dương trong thân thể Tiêu Phong
Hàn Phong tự nói với lòng, “Tiêu phong ta sẽ không sống phí cơ hội lần này đâu, ta sẽ sống cho cả ta và ngươi, sẽ đứng trên tất cả mà nhìn những người đã hại ngươi, bây giờ ta sẽ là Tiêu Phong, nhị công tử Tiêu Gia, Hàn Phong hôm nay đã chết”.
Nhìn quang cảnh xung quanh, Tiêu Phong mới nhìn kỹ, xung quanh cây cối um tùm, nhưng đột nhiên ánh mắt Tiêu Phong dừng trên một lùm cây, tuy nói là lùm cây nhưng theo kinh nghiệm của Tiêu Phong thì nó không đơn giản
Quả như Tiêu Phong dự đoán, phía sau lùm cây là một sơn đông tối mù, nói đúng hơn thì là một cái hang, vì cửa vào chỉ đủ cho 1 người lớn trườn qua mà thôi, bức quá bây giờ Tiêu Phong chỉ mới 15 tuổi, cộng với thân thể gầy yếu xanh xao thì cái lỗ này cũng không làm khó được hắn.
Sau khi Tiêu Phong trườn được vào trong “ hang động”, không như Tiêu Phong thấy như bề ngoài, càng vào sâu bên trong thì “ hang động” càng lớn.
Lúc này Tiêu Phong đã đứng cả người dậy và bước đi, khi đi tới chính giũa sơn động, Tiêu Phong thấy có một cái ao nhỏ, đang phát ra một ánh sang xanh mê hồn, Tiêu Phong cảm giá cả cổ họng khô rát, khi thấy ao nước kia, Tiêu Phong không do dự liền lao tới phía trước ngụp mặt xuống uống lấy uống để,
Nhưng kỳ lạ thay, khi Tiêu Phong uống nước vào cả cơ thể Tiêu Phong như “sa mạc gặp mưa rào” mát mẻ thần kỳ hơn là những vết thương khi té xuống vực cũng biến mất tăm.
Tiêu Phong tự nhủ
- Quá là thần kỳ đi, như thuốc tiên vậy.
Sau khi Tiêu Phong uống xong, ngước đầu nhìn xung quanh thì thấy xung quang cái ao mọc lên những cái cây, có trái màu đỏ rực, phát ra hỏa diễm nhẹ nhàng xung quanh,mà đặc biệt trên cây đó lại có 7 quả có màu sắc khác nhau, theo Tiêu Phong thấy thì có Đỏ, Xanh, Vàng, Trắng, Đen, Xám, Cam, nhìn thật đẹp mắt
Đột nhiên
Khuynh Thế Triệu Hồi SưTác giả: Pentakill344Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTỉnh lại sau cơn mê, Hàn Phong nhìn khung cảnh xung quanh mà thấy choáng ván, trong trí nhớ của Hàn Phong thì lúc Hàn Phong làm nhiệm vụ bị thương, bị kẻ thù truy đuổi đến cạnh bờ vực, phía dưới là biển sâu, sóng xô vào vách đá ầm ầm. Kẻ thù của Hàn Phong thấy con mồi của mình đã đến đường cùng thì vô cùng vui sướng, Tần Lăng, một trong những tên đuổi giất Hàn Phong lên tiếng - Hàn Phong, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ta thật thấy tiếc cho ngươi, dù sao chúng ta cũng là an hem nhiều năm, bây giờ lại trở mặt làm kẽ thù ta thật thấy đau lòng lắm a. Hàn Phong liếc mắt, nhếch mép cười khinh bỉ giọng điệu “ mèo khóc chuột, giả từ bi” của Tần Lăng, Hàn Phong nói: - Tần Lăng, uổng công ta tín nhiệm ngươi, không ngờ ngươi lại đâm sau lưng ta một nhát như vậy. Tần Lăng cười khả ố, nói: - Ha ha ha, Hàn Phong, trách là trách ngươi là thiên tài, trách là trách ngươi được nhiều người xem trọng, và một đều quan trọng nữa là Hoa Hoa cũng yêu thích ngươi, Hàn Phong bây giờ mới hiểu rõ thì ra… Tiêu phong vẫn cắm đầu chạy, khi dừng lại thì thấy phía sau là một vách núi cheo leo, gió thổi bay quần áo bay dạt ra phía sau kêu “ Bần Bật”, Tiêu phong ngẩn đầu lên, cặp mắt hoảng sợ nhìn đám người Hoa Gia đang đi tới gần- Đừng ..đến… gần… taCả đám Hoa Gia như nghe được chuyện cười, cười hà hà, nhưng bước chân vẫn bước đầu tới trước mặt Tiêu Phong, Tiêu phong thấy vậy cũng hoảng loạn, vẻ mặt hoảng sợ nhìn lên đằng trước, nhưng bước chân lại thụt lùi ra sau, nhưng- A, a, a…..Tiêu Phong do vấp một viên đá mà trượt chân té xuống vách đá chết, nên Hàn Phong mới có cơ duyên để hoàn dương trong thân thể Tiêu PhongHàn Phong tự nói với lòng, “Tiêu phong ta sẽ không sống phí cơ hội lần này đâu, ta sẽ sống cho cả ta và ngươi, sẽ đứng trên tất cả mà nhìn những người đã hại ngươi, bây giờ ta sẽ là Tiêu Phong, nhị công tử Tiêu Gia, Hàn Phong hôm nay đã chết”.Nhìn quang cảnh xung quanh, Tiêu Phong mới nhìn kỹ, xung quanh cây cối um tùm, nhưng đột nhiên ánh mắt Tiêu Phong dừng trên một lùm cây, tuy nói là lùm cây nhưng theo kinh nghiệm của Tiêu Phong thì nó không đơn giảnQuả như Tiêu Phong dự đoán, phía sau lùm cây là một sơn đông tối mù, nói đúng hơn thì là một cái hang, vì cửa vào chỉ đủ cho 1 người lớn trườn qua mà thôi, bức quá bây giờ Tiêu Phong chỉ mới 15 tuổi, cộng với thân thể gầy yếu xanh xao thì cái lỗ này cũng không làm khó được hắn.Sau khi Tiêu Phong trườn được vào trong “ hang động”, không như Tiêu Phong thấy như bề ngoài, càng vào sâu bên trong thì “ hang động” càng lớn.Lúc này Tiêu Phong đã đứng cả người dậy và bước đi, khi đi tới chính giũa sơn động, Tiêu Phong thấy có một cái ao nhỏ, đang phát ra một ánh sang xanh mê hồn, Tiêu Phong cảm giá cả cổ họng khô rát, khi thấy ao nước kia, Tiêu Phong không do dự liền lao tới phía trước ngụp mặt xuống uống lấy uống để,Nhưng kỳ lạ thay, khi Tiêu Phong uống nước vào cả cơ thể Tiêu Phong như “sa mạc gặp mưa rào” mát mẻ thần kỳ hơn là những vết thương khi té xuống vực cũng biến mất tăm.Tiêu Phong tự nhủ- Quá là thần kỳ đi, như thuốc tiên vậy.Sau khi Tiêu Phong uống xong, ngước đầu nhìn xung quanh thì thấy xung quang cái ao mọc lên những cái cây, có trái màu đỏ rực, phát ra hỏa diễm nhẹ nhàng xung quanh,mà đặc biệt trên cây đó lại có 7 quả có màu sắc khác nhau, theo Tiêu Phong thấy thì có Đỏ, Xanh, Vàng, Trắng, Đen, Xám, Cam, nhìn thật đẹp mắtĐột nhiên