Tác giả:

Tỉnh lại sau cơn mê, Hàn Phong nhìn khung cảnh xung quanh mà thấy choáng ván, trong trí nhớ của Hàn Phong thì lúc Hàn Phong làm nhiệm vụ bị thương, bị kẻ thù truy đuổi đến cạnh bờ vực, phía dưới là biển sâu, sóng xô vào vách đá ầm ầm. Kẻ thù của Hàn Phong thấy con mồi của mình đã đến đường cùng thì vô cùng vui sướng, Tần Lăng, một trong những tên đuổi giất Hàn Phong lên tiếng - Hàn Phong, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ta thật thấy tiếc cho ngươi, dù sao chúng ta cũng là an hem nhiều năm, bây giờ lại trở mặt làm kẽ thù ta thật thấy đau lòng lắm a. Hàn Phong liếc mắt, nhếch mép cười khinh bỉ giọng điệu “ mèo khóc chuột, giả từ bi” của Tần Lăng, Hàn Phong nói: - Tần Lăng, uổng công ta tín nhiệm ngươi, không ngờ ngươi lại đâm sau lưng ta một nhát như vậy. Tần Lăng cười khả ố, nói: - Ha ha ha, Hàn Phong, trách là trách ngươi là thiên tài, trách là trách ngươi được nhiều người xem trọng, và một đều quan trọng nữa là Hoa Hoa cũng yêu thích ngươi, Hàn Phong bây giờ mới hiểu rõ thì ra…

Chương 12: Hỏa hồ cữu vĩ

Khuynh Thế Triệu Hồi SưTác giả: Pentakill344Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTỉnh lại sau cơn mê, Hàn Phong nhìn khung cảnh xung quanh mà thấy choáng ván, trong trí nhớ của Hàn Phong thì lúc Hàn Phong làm nhiệm vụ bị thương, bị kẻ thù truy đuổi đến cạnh bờ vực, phía dưới là biển sâu, sóng xô vào vách đá ầm ầm. Kẻ thù của Hàn Phong thấy con mồi của mình đã đến đường cùng thì vô cùng vui sướng, Tần Lăng, một trong những tên đuổi giất Hàn Phong lên tiếng - Hàn Phong, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ta thật thấy tiếc cho ngươi, dù sao chúng ta cũng là an hem nhiều năm, bây giờ lại trở mặt làm kẽ thù ta thật thấy đau lòng lắm a. Hàn Phong liếc mắt, nhếch mép cười khinh bỉ giọng điệu “ mèo khóc chuột, giả từ bi” của Tần Lăng, Hàn Phong nói: - Tần Lăng, uổng công ta tín nhiệm ngươi, không ngờ ngươi lại đâm sau lưng ta một nhát như vậy. Tần Lăng cười khả ố, nói: - Ha ha ha, Hàn Phong, trách là trách ngươi là thiên tài, trách là trách ngươi được nhiều người xem trọng, và một đều quan trọng nữa là Hoa Hoa cũng yêu thích ngươi, Hàn Phong bây giờ mới hiểu rõ thì ra… Ngay sau khi nhóm người đó đi vào bên trong liền vang lên một tiếng gầm vang dội, không nhìn cũng đã biết nhóm người lúc nãy đã gặp phải yêu thú gì, tiếng móng vuốt yêu thú va chạm với binh khí vang vong khắp nơi sau một lúc lâu sau có tiếng bước chân dồn dập từ bên trong phát ra, theo sau tiếng bước chân là các tiếng “ Ầm Ầm” vang vọng, không lâu sau thì thấy một nhóm người và một con hỏa hồ đang quấn lấy nhau, ta danh ngươi, ngươi vồ ta, dằn co qua lại một lúc lâu, cuối cùng Trưởng Lão cũng lên tiếng quát to.- “ Mau, mau rút lui, mau rút lui”Tiếp theo sau đó là một màn ta chạy ngươi đuổi, tới khi có một bong trắng trong nhóm người chạy phía trước bay lên chặn trước Hỏa hồ.- “ Mọi người chạy đi, để con cầm chân yêu hồ này lại” – Bạch Thủy Tiên lên tiếng, sau đó dung ánh mắt không hề sợ hãi nhìn Hỏa hồ phía sau- “ Không, Thủy Tiên, mau, mau quay lại, quay lại, nơi đó nguy hiểm lắm” – Trưởng lão lên tiếng quát Bạch Thủy TiênThế nhưng đáp lại lời của Trưởng Lão là hành động bất ngờ của Thủy Tiên, nàng một mình xông về phía Hỏa Hồ, Hỏa Hồ một đôi mắt đỏ sậm, thể hiện sự tức giận của nó đối với hành động của Thủy Tiên- “ Muốn chết, khá khen cho lòng dũng cảm của ngươi, nhưng bất cứ kẻ nào dám có dụng ý tới Hỏa Linh Chi của ta thì đều chết” – Hỏa Hồ lên tiếng- “ Grào…”- “Keng, keng…”- “ Hự…. Phóc….” Bạch Thủy Tiên phun ra một ngụm máu, sau đó chạy sang một hướng khác so với nhóm người Trưởng lão, khi Trưởng Lão thấy vậy thì cũng hiểu Thủy Tiên định làm gì nhưng vì bên mình còn một nhóm đệ tử không thể bỏ mặc họ.- “ Mau, mau rút lui, hôm nay chúng ta đã quá khinh định nên trúng ám chiêu của Hỏa Hồ, về chúng ta tìm đối sách khác với no, còn Thủy Tiên mong rằng nàng cát nhân thiên tướng a…” – Trưởng Lão Dạ Vân Anh Đông Chủ của Cung Liên Thành lên tiếng.Sau khi Thủy Tiên chạy một khoảng xa thì cũng an tâm vì mình đã thành công thu hút sự chú ý của Hỏa Hồ, nghe phía xa có tiếng nước chảy Thủy Tiên vội hướng đó mà chạy tới, khi tới nơi, trước mặt nàng là một cái thác cao vạn trượng, mà phía sau là Hỏa Hồ, nàng không còn lựa chọn nào khác nên ngay lập tức phóng xuống phí dưới, nàng nhắm chặt mắt, mím môi, tay thả tự do, nhưng bên tai nàng vẫn còn nghe tiếng gầm đầy tức dận của Hỏa Hồ, rơi một lúc lâu nàng cũng chạm vào làn nước lạnh ngắt kia, lực va chạn cộng với lúc nãy nàng bị thương nên nàng bất tỉnh ngay lập tức, cơ thể nàng tùy ý dòng nước đẩy đưa.

Ngay sau khi nhóm người đó đi vào bên trong liền vang lên một tiếng gầm vang dội, không nhìn cũng đã biết nhóm người lúc nãy đã gặp phải yêu thú gì, tiếng móng vuốt yêu thú va chạm với binh khí vang vong khắp nơi sau một lúc lâu sau có tiếng bước chân dồn dập từ bên trong phát ra, theo sau tiếng bước chân là các tiếng “ Ầm Ầm” vang vọng, không lâu sau thì thấy một nhóm người và một con hỏa hồ đang quấn lấy nhau, ta danh ngươi, ngươi vồ ta, dằn co qua lại một lúc lâu, cuối cùng Trưởng Lão cũng lên tiếng quát to.

- “ Mau, mau rút lui, mau rút lui”

Tiếp theo sau đó là một màn ta chạy ngươi đuổi, tới khi có một bong trắng trong nhóm người chạy phía trước bay lên chặn trước Hỏa hồ.

- “ Mọi người chạy đi, để con cầm chân yêu hồ này lại” – Bạch Thủy Tiên lên tiếng, sau đó dung ánh mắt không hề sợ hãi nhìn Hỏa hồ phía sau

- “ Không, Thủy Tiên, mau, mau quay lại, quay lại, nơi đó nguy hiểm lắm” – Trưởng lão lên tiếng quát Bạch Thủy Tiên

Thế nhưng đáp lại lời của Trưởng Lão là hành động bất ngờ của Thủy Tiên, nàng một mình xông về phía Hỏa Hồ, Hỏa Hồ một đôi mắt đỏ sậm, thể hiện sự tức giận của nó đối với hành động của Thủy Tiên

- “ Muốn chết, khá khen cho lòng dũng cảm của ngươi, nhưng bất cứ kẻ nào dám có dụng ý tới Hỏa Linh Chi của ta thì đều chết” – Hỏa Hồ lên tiếng

- “ Grào…”

- “Keng, keng…”

- “ Hự…. Phóc….” Bạch Thủy Tiên phun ra một ngụm máu, sau đó chạy sang một hướng khác so với nhóm người Trưởng lão, khi Trưởng Lão thấy vậy thì cũng hiểu Thủy Tiên định làm gì nhưng vì bên mình còn một nhóm đệ tử không thể bỏ mặc họ.

- “ Mau, mau rút lui, hôm nay chúng ta đã quá khinh định nên trúng ám chiêu của Hỏa Hồ, về chúng ta tìm đối sách khác với no, còn Thủy Tiên mong rằng nàng cát nhân thiên tướng a…” – Trưởng Lão Dạ Vân Anh Đông Chủ của Cung Liên Thành lên tiếng.

Sau khi Thủy Tiên chạy một khoảng xa thì cũng an tâm vì mình đã thành công thu hút sự chú ý của Hỏa Hồ, nghe phía xa có tiếng nước chảy Thủy Tiên vội hướng đó mà chạy tới, khi tới nơi, trước mặt nàng là một cái thác cao vạn trượng, mà phía sau là Hỏa Hồ, nàng không còn lựa chọn nào khác nên ngay lập tức phóng xuống phí dưới, nàng nhắm chặt mắt, mím môi, tay thả tự do, nhưng bên tai nàng vẫn còn nghe tiếng gầm đầy tức dận của Hỏa Hồ, rơi một lúc lâu nàng cũng chạm vào làn nước lạnh ngắt kia, lực va chạn cộng với lúc nãy nàng bị thương nên nàng bất tỉnh ngay lập tức, cơ thể nàng tùy ý dòng nước đẩy đưa.

Khuynh Thế Triệu Hồi SưTác giả: Pentakill344Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTỉnh lại sau cơn mê, Hàn Phong nhìn khung cảnh xung quanh mà thấy choáng ván, trong trí nhớ của Hàn Phong thì lúc Hàn Phong làm nhiệm vụ bị thương, bị kẻ thù truy đuổi đến cạnh bờ vực, phía dưới là biển sâu, sóng xô vào vách đá ầm ầm. Kẻ thù của Hàn Phong thấy con mồi của mình đã đến đường cùng thì vô cùng vui sướng, Tần Lăng, một trong những tên đuổi giất Hàn Phong lên tiếng - Hàn Phong, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ta thật thấy tiếc cho ngươi, dù sao chúng ta cũng là an hem nhiều năm, bây giờ lại trở mặt làm kẽ thù ta thật thấy đau lòng lắm a. Hàn Phong liếc mắt, nhếch mép cười khinh bỉ giọng điệu “ mèo khóc chuột, giả từ bi” của Tần Lăng, Hàn Phong nói: - Tần Lăng, uổng công ta tín nhiệm ngươi, không ngờ ngươi lại đâm sau lưng ta một nhát như vậy. Tần Lăng cười khả ố, nói: - Ha ha ha, Hàn Phong, trách là trách ngươi là thiên tài, trách là trách ngươi được nhiều người xem trọng, và một đều quan trọng nữa là Hoa Hoa cũng yêu thích ngươi, Hàn Phong bây giờ mới hiểu rõ thì ra… Ngay sau khi nhóm người đó đi vào bên trong liền vang lên một tiếng gầm vang dội, không nhìn cũng đã biết nhóm người lúc nãy đã gặp phải yêu thú gì, tiếng móng vuốt yêu thú va chạm với binh khí vang vong khắp nơi sau một lúc lâu sau có tiếng bước chân dồn dập từ bên trong phát ra, theo sau tiếng bước chân là các tiếng “ Ầm Ầm” vang vọng, không lâu sau thì thấy một nhóm người và một con hỏa hồ đang quấn lấy nhau, ta danh ngươi, ngươi vồ ta, dằn co qua lại một lúc lâu, cuối cùng Trưởng Lão cũng lên tiếng quát to.- “ Mau, mau rút lui, mau rút lui”Tiếp theo sau đó là một màn ta chạy ngươi đuổi, tới khi có một bong trắng trong nhóm người chạy phía trước bay lên chặn trước Hỏa hồ.- “ Mọi người chạy đi, để con cầm chân yêu hồ này lại” – Bạch Thủy Tiên lên tiếng, sau đó dung ánh mắt không hề sợ hãi nhìn Hỏa hồ phía sau- “ Không, Thủy Tiên, mau, mau quay lại, quay lại, nơi đó nguy hiểm lắm” – Trưởng lão lên tiếng quát Bạch Thủy TiênThế nhưng đáp lại lời của Trưởng Lão là hành động bất ngờ của Thủy Tiên, nàng một mình xông về phía Hỏa Hồ, Hỏa Hồ một đôi mắt đỏ sậm, thể hiện sự tức giận của nó đối với hành động của Thủy Tiên- “ Muốn chết, khá khen cho lòng dũng cảm của ngươi, nhưng bất cứ kẻ nào dám có dụng ý tới Hỏa Linh Chi của ta thì đều chết” – Hỏa Hồ lên tiếng- “ Grào…”- “Keng, keng…”- “ Hự…. Phóc….” Bạch Thủy Tiên phun ra một ngụm máu, sau đó chạy sang một hướng khác so với nhóm người Trưởng lão, khi Trưởng Lão thấy vậy thì cũng hiểu Thủy Tiên định làm gì nhưng vì bên mình còn một nhóm đệ tử không thể bỏ mặc họ.- “ Mau, mau rút lui, hôm nay chúng ta đã quá khinh định nên trúng ám chiêu của Hỏa Hồ, về chúng ta tìm đối sách khác với no, còn Thủy Tiên mong rằng nàng cát nhân thiên tướng a…” – Trưởng Lão Dạ Vân Anh Đông Chủ của Cung Liên Thành lên tiếng.Sau khi Thủy Tiên chạy một khoảng xa thì cũng an tâm vì mình đã thành công thu hút sự chú ý của Hỏa Hồ, nghe phía xa có tiếng nước chảy Thủy Tiên vội hướng đó mà chạy tới, khi tới nơi, trước mặt nàng là một cái thác cao vạn trượng, mà phía sau là Hỏa Hồ, nàng không còn lựa chọn nào khác nên ngay lập tức phóng xuống phí dưới, nàng nhắm chặt mắt, mím môi, tay thả tự do, nhưng bên tai nàng vẫn còn nghe tiếng gầm đầy tức dận của Hỏa Hồ, rơi một lúc lâu nàng cũng chạm vào làn nước lạnh ngắt kia, lực va chạn cộng với lúc nãy nàng bị thương nên nàng bất tỉnh ngay lập tức, cơ thể nàng tùy ý dòng nước đẩy đưa.

Chương 12: Hỏa hồ cữu vĩ