Tỉnh lại sau cơn mê, Hàn Phong nhìn khung cảnh xung quanh mà thấy choáng ván, trong trí nhớ của Hàn Phong thì lúc Hàn Phong làm nhiệm vụ bị thương, bị kẻ thù truy đuổi đến cạnh bờ vực, phía dưới là biển sâu, sóng xô vào vách đá ầm ầm. Kẻ thù của Hàn Phong thấy con mồi của mình đã đến đường cùng thì vô cùng vui sướng, Tần Lăng, một trong những tên đuổi giất Hàn Phong lên tiếng - Hàn Phong, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ta thật thấy tiếc cho ngươi, dù sao chúng ta cũng là an hem nhiều năm, bây giờ lại trở mặt làm kẽ thù ta thật thấy đau lòng lắm a. Hàn Phong liếc mắt, nhếch mép cười khinh bỉ giọng điệu “ mèo khóc chuột, giả từ bi” của Tần Lăng, Hàn Phong nói: - Tần Lăng, uổng công ta tín nhiệm ngươi, không ngờ ngươi lại đâm sau lưng ta một nhát như vậy. Tần Lăng cười khả ố, nói: - Ha ha ha, Hàn Phong, trách là trách ngươi là thiên tài, trách là trách ngươi được nhiều người xem trọng, và một đều quan trọng nữa là Hoa Hoa cũng yêu thích ngươi, Hàn Phong bây giờ mới hiểu rõ thì ra…
Chương 27: Bàn tán trong Tiêu Gia
Khuynh Thế Triệu Hồi SưTác giả: Pentakill344Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTỉnh lại sau cơn mê, Hàn Phong nhìn khung cảnh xung quanh mà thấy choáng ván, trong trí nhớ của Hàn Phong thì lúc Hàn Phong làm nhiệm vụ bị thương, bị kẻ thù truy đuổi đến cạnh bờ vực, phía dưới là biển sâu, sóng xô vào vách đá ầm ầm. Kẻ thù của Hàn Phong thấy con mồi của mình đã đến đường cùng thì vô cùng vui sướng, Tần Lăng, một trong những tên đuổi giất Hàn Phong lên tiếng - Hàn Phong, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ta thật thấy tiếc cho ngươi, dù sao chúng ta cũng là an hem nhiều năm, bây giờ lại trở mặt làm kẽ thù ta thật thấy đau lòng lắm a. Hàn Phong liếc mắt, nhếch mép cười khinh bỉ giọng điệu “ mèo khóc chuột, giả từ bi” của Tần Lăng, Hàn Phong nói: - Tần Lăng, uổng công ta tín nhiệm ngươi, không ngờ ngươi lại đâm sau lưng ta một nhát như vậy. Tần Lăng cười khả ố, nói: - Ha ha ha, Hàn Phong, trách là trách ngươi là thiên tài, trách là trách ngươi được nhiều người xem trọng, và một đều quan trọng nữa là Hoa Hoa cũng yêu thích ngươi, Hàn Phong bây giờ mới hiểu rõ thì ra… Khi Tiêu Phong đi tới cửa Tiêu Gia thì thấy có một nhóm người đang hớt ha hớt hải chạy vào trong đại viện miệng không ngừng nói to.- “ Lão Gia, Triệu Hồi Sư xuất hiện ở Thạch Đầu trấn, Triệu Hồi Sư xuất hiện ở Thạch Đầu trấn a”Lúc sau khi Tiêu Phong bước vào thì nhóm người ấy càng ngày càng nhiều, lúc đầu là mười người, lúc sau lại tăng lên hang vài chục rồi cả trăm, đứng kín sân trước Tiêu Gia, nhóm người này cứ một đồn mười, mười đồn trăm, nhao nhao như gặp một chuyện gì động trời lắm. Mãi tới lúc Tiêu Gia chủ Tiêu Viễn bước ra, mặt đầy uy nghiêm lên tiếng quát.- “ Chuyện gì, chuyện gì lại tụm năm tụm ba lại trước Đại Viện như vậy, như vậy còn ra thể thống gì nữa, nói mau, chuyện gì xảy ra?”Vừa dứt lời thì nhóm tiểu bối bên dưới chưa kịp nói gì thì bên ngoài lại vọng vào tai Tiêu Viễn- “ Gia chủ, Gia chủ, chuyện lớn, chuyện lớn rồi!”Người nói là Đại Trưởng Lão Tiêu Gia Tiêu Dự, mặt đầy lo lắng chạy vào trong đối diện Tiêu Viễn nói, trên trán Đại Trưởng Lão lấm tấm mồ hôi, mặt đỏ bừng nói, những người đi chung với Đại Trưởng Lão cũng chẳng khá hơn bao nhiêu- “ Cuối cùng là chuyện gì? Chuyện gì xảy ra mà ai ai cũng hoảng loạn như vậy, nói, nói ngay!”- “ Gia chủ, sang nay ngài không thấy chuyện gì xảy ra bên trong thành sao?, là yêu thú, yêu thú cường đại xuất hiện trong Thạch Đầu Trấn a”- “ Ta còn tưởng gì, chỉ là một vài yêu thú thôi mà, có gì mà các ngươi lại làm om sòm như vậy, việc quan trọng hiện tại là tăng thực lực cho ba người tham gia thi đấu tam gia tộc kìa…..kia, ngươi, ngươi nói gì”Tiêu Viễn nói cười nhưng mà không nghĩ, khi vừa nói tới trọng tâm là yêu thú đáng lẽ phải ở trong Sơn Lâm chứ hiếm lắm mới thấy vài bong yêu thú cấp thấp đi lạc ra bìa Sơn Lâm a, tại sao lại xuất hiện bên trong thành được chứ, khi nghĩ thấy khe hở, Tiêu Viễn liến quay quắt qua Đại Trưởng Lão mà bước vội tới hỏi- “ Cuối cùng là chuyện gì, tại sao yêu thú lại xuất hiện trong thành, xảy ra chuyện gì”Tiêu Viễn lo lắng hỏi tới tấp- “ Tặng quà, là tặng quà, mà nhóm người được tặng quà lại là một nhóm nữ nhân không biết xuất hiện từ đâu a, những yêu thú đó tặng cho nhóm người đó một cây Hỏa Linh Chi vạn năm a” – Đại Trưởng Lão nói với giọng tiếc rẻ, khuông mặt đầy nghi ngờ nói, vì nếu mà cây Hỏa Linh Chi đó mà bỏ ra ngoài thì không biết là sẽ mất bao nhiêu mạng người vì tranh đoạt nó a.- “ Cái gì, tặng quà, mà quà tặng lại là Hỏa Linh Chi vạn năm a, một dược liệu vô cùng vô cùng quý giá a”- “ Kinh ngạc hơn nữa là hai yêu thú đó lại nói do của nhân bọn hắn tặng nhóm người kia, vị chủ nhân thần bí kia lại là một Triêu hồi Sư gần như duy nhất xuất hiện trên Đại Lục mà nó lại là ở Thạch Đầu Trấn chúng ta, có lẽ nó sẽ kéo tới một tai vạ cho ba đại gia tộc chúng ta a” – Đại Trưởng Lão nói với vẻ hoảng sợ- “ Cớ sao lại liên lụy tới ba đại gia tộc chúng ta” – Đột nhiên Tiêu Phong đứng kế bên lên tiếng hỏi Đại Trưởng Lão, lúc này mọi người mới chú ý tới sự có mặt của Tiêu Phong, còn Gia chủ Tiêu Gia, Tiêu Viễn đã lâm vào trạng thái trầm tư a. Lúc này Đại Trưởng Lão mới quay qua Tiêu Phong nói rành mạch
Khi Tiêu Phong đi tới cửa Tiêu Gia thì thấy có một nhóm người đang hớt ha hớt hải chạy vào trong đại viện miệng không ngừng nói to.
- “ Lão Gia, Triệu Hồi Sư xuất hiện ở Thạch Đầu trấn, Triệu Hồi Sư xuất hiện ở Thạch Đầu trấn a”
Lúc sau khi Tiêu Phong bước vào thì nhóm người ấy càng ngày càng nhiều, lúc đầu là mười người, lúc sau lại tăng lên hang vài chục rồi cả trăm, đứng kín sân trước Tiêu Gia, nhóm người này cứ một đồn mười, mười đồn trăm, nhao nhao như gặp một chuyện gì động trời lắm. Mãi tới lúc Tiêu Gia chủ Tiêu Viễn bước ra, mặt đầy uy nghiêm lên tiếng quát.
- “ Chuyện gì, chuyện gì lại tụm năm tụm ba lại trước Đại Viện như vậy, như vậy còn ra thể thống gì nữa, nói mau, chuyện gì xảy ra?”
Vừa dứt lời thì nhóm tiểu bối bên dưới chưa kịp nói gì thì bên ngoài lại vọng vào tai Tiêu Viễn
- “ Gia chủ, Gia chủ, chuyện lớn, chuyện lớn rồi!”
Người nói là Đại Trưởng Lão Tiêu Gia Tiêu Dự, mặt đầy lo lắng chạy vào trong đối diện Tiêu Viễn nói, trên trán Đại Trưởng Lão lấm tấm mồ hôi, mặt đỏ bừng nói, những người đi chung với Đại Trưởng Lão cũng chẳng khá hơn bao nhiêu
- “ Cuối cùng là chuyện gì? Chuyện gì xảy ra mà ai ai cũng hoảng loạn như vậy, nói, nói ngay!”
- “ Gia chủ, sang nay ngài không thấy chuyện gì xảy ra bên trong thành sao?, là yêu thú, yêu thú cường đại xuất hiện trong Thạch Đầu Trấn a”
- “ Ta còn tưởng gì, chỉ là một vài yêu thú thôi mà, có gì mà các ngươi lại làm om sòm như vậy, việc quan trọng hiện tại là tăng thực lực cho ba người tham gia thi đấu tam gia tộc kìa…..kia, ngươi, ngươi nói gì”
Tiêu Viễn nói cười nhưng mà không nghĩ, khi vừa nói tới trọng tâm là yêu thú đáng lẽ phải ở trong Sơn Lâm chứ hiếm lắm mới thấy vài bong yêu thú cấp thấp đi lạc ra bìa Sơn Lâm a, tại sao lại xuất hiện bên trong thành được chứ, khi nghĩ thấy khe hở, Tiêu Viễn liến quay quắt qua Đại Trưởng Lão mà bước vội tới hỏi
- “ Cuối cùng là chuyện gì, tại sao yêu thú lại xuất hiện trong thành, xảy ra chuyện gì”
Tiêu Viễn lo lắng hỏi tới tấp
- “ Tặng quà, là tặng quà, mà nhóm người được tặng quà lại là một nhóm nữ nhân không biết xuất hiện từ đâu a, những yêu thú đó tặng cho nhóm người đó một cây Hỏa Linh Chi vạn năm a” – Đại Trưởng Lão nói với giọng tiếc rẻ, khuông mặt đầy nghi ngờ nói, vì nếu mà cây Hỏa Linh Chi đó mà bỏ ra ngoài thì không biết là sẽ mất bao nhiêu mạng người vì tranh đoạt nó a.
- “ Cái gì, tặng quà, mà quà tặng lại là Hỏa Linh Chi vạn năm a, một dược liệu vô cùng vô cùng quý giá a”
- “ Kinh ngạc hơn nữa là hai yêu thú đó lại nói do của nhân bọn hắn tặng nhóm người kia, vị chủ nhân thần bí kia lại là một Triêu hồi Sư gần như duy nhất xuất hiện trên Đại Lục mà nó lại là ở Thạch Đầu Trấn chúng ta, có lẽ nó sẽ kéo tới một tai vạ cho ba đại gia tộc chúng ta a” – Đại Trưởng Lão nói với vẻ hoảng sợ
- “ Cớ sao lại liên lụy tới ba đại gia tộc chúng ta” – Đột nhiên Tiêu Phong đứng kế bên lên tiếng hỏi Đại Trưởng Lão, lúc này mọi người mới chú ý tới sự có mặt của Tiêu Phong, còn Gia chủ Tiêu Gia, Tiêu Viễn đã lâm vào trạng thái trầm tư a. Lúc này Đại Trưởng Lão mới quay qua Tiêu Phong nói rành mạch
Khuynh Thế Triệu Hồi SưTác giả: Pentakill344Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTỉnh lại sau cơn mê, Hàn Phong nhìn khung cảnh xung quanh mà thấy choáng ván, trong trí nhớ của Hàn Phong thì lúc Hàn Phong làm nhiệm vụ bị thương, bị kẻ thù truy đuổi đến cạnh bờ vực, phía dưới là biển sâu, sóng xô vào vách đá ầm ầm. Kẻ thù của Hàn Phong thấy con mồi của mình đã đến đường cùng thì vô cùng vui sướng, Tần Lăng, một trong những tên đuổi giất Hàn Phong lên tiếng - Hàn Phong, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ta thật thấy tiếc cho ngươi, dù sao chúng ta cũng là an hem nhiều năm, bây giờ lại trở mặt làm kẽ thù ta thật thấy đau lòng lắm a. Hàn Phong liếc mắt, nhếch mép cười khinh bỉ giọng điệu “ mèo khóc chuột, giả từ bi” của Tần Lăng, Hàn Phong nói: - Tần Lăng, uổng công ta tín nhiệm ngươi, không ngờ ngươi lại đâm sau lưng ta một nhát như vậy. Tần Lăng cười khả ố, nói: - Ha ha ha, Hàn Phong, trách là trách ngươi là thiên tài, trách là trách ngươi được nhiều người xem trọng, và một đều quan trọng nữa là Hoa Hoa cũng yêu thích ngươi, Hàn Phong bây giờ mới hiểu rõ thì ra… Khi Tiêu Phong đi tới cửa Tiêu Gia thì thấy có một nhóm người đang hớt ha hớt hải chạy vào trong đại viện miệng không ngừng nói to.- “ Lão Gia, Triệu Hồi Sư xuất hiện ở Thạch Đầu trấn, Triệu Hồi Sư xuất hiện ở Thạch Đầu trấn a”Lúc sau khi Tiêu Phong bước vào thì nhóm người ấy càng ngày càng nhiều, lúc đầu là mười người, lúc sau lại tăng lên hang vài chục rồi cả trăm, đứng kín sân trước Tiêu Gia, nhóm người này cứ một đồn mười, mười đồn trăm, nhao nhao như gặp một chuyện gì động trời lắm. Mãi tới lúc Tiêu Gia chủ Tiêu Viễn bước ra, mặt đầy uy nghiêm lên tiếng quát.- “ Chuyện gì, chuyện gì lại tụm năm tụm ba lại trước Đại Viện như vậy, như vậy còn ra thể thống gì nữa, nói mau, chuyện gì xảy ra?”Vừa dứt lời thì nhóm tiểu bối bên dưới chưa kịp nói gì thì bên ngoài lại vọng vào tai Tiêu Viễn- “ Gia chủ, Gia chủ, chuyện lớn, chuyện lớn rồi!”Người nói là Đại Trưởng Lão Tiêu Gia Tiêu Dự, mặt đầy lo lắng chạy vào trong đối diện Tiêu Viễn nói, trên trán Đại Trưởng Lão lấm tấm mồ hôi, mặt đỏ bừng nói, những người đi chung với Đại Trưởng Lão cũng chẳng khá hơn bao nhiêu- “ Cuối cùng là chuyện gì? Chuyện gì xảy ra mà ai ai cũng hoảng loạn như vậy, nói, nói ngay!”- “ Gia chủ, sang nay ngài không thấy chuyện gì xảy ra bên trong thành sao?, là yêu thú, yêu thú cường đại xuất hiện trong Thạch Đầu Trấn a”- “ Ta còn tưởng gì, chỉ là một vài yêu thú thôi mà, có gì mà các ngươi lại làm om sòm như vậy, việc quan trọng hiện tại là tăng thực lực cho ba người tham gia thi đấu tam gia tộc kìa…..kia, ngươi, ngươi nói gì”Tiêu Viễn nói cười nhưng mà không nghĩ, khi vừa nói tới trọng tâm là yêu thú đáng lẽ phải ở trong Sơn Lâm chứ hiếm lắm mới thấy vài bong yêu thú cấp thấp đi lạc ra bìa Sơn Lâm a, tại sao lại xuất hiện bên trong thành được chứ, khi nghĩ thấy khe hở, Tiêu Viễn liến quay quắt qua Đại Trưởng Lão mà bước vội tới hỏi- “ Cuối cùng là chuyện gì, tại sao yêu thú lại xuất hiện trong thành, xảy ra chuyện gì”Tiêu Viễn lo lắng hỏi tới tấp- “ Tặng quà, là tặng quà, mà nhóm người được tặng quà lại là một nhóm nữ nhân không biết xuất hiện từ đâu a, những yêu thú đó tặng cho nhóm người đó một cây Hỏa Linh Chi vạn năm a” – Đại Trưởng Lão nói với giọng tiếc rẻ, khuông mặt đầy nghi ngờ nói, vì nếu mà cây Hỏa Linh Chi đó mà bỏ ra ngoài thì không biết là sẽ mất bao nhiêu mạng người vì tranh đoạt nó a.- “ Cái gì, tặng quà, mà quà tặng lại là Hỏa Linh Chi vạn năm a, một dược liệu vô cùng vô cùng quý giá a”- “ Kinh ngạc hơn nữa là hai yêu thú đó lại nói do của nhân bọn hắn tặng nhóm người kia, vị chủ nhân thần bí kia lại là một Triêu hồi Sư gần như duy nhất xuất hiện trên Đại Lục mà nó lại là ở Thạch Đầu Trấn chúng ta, có lẽ nó sẽ kéo tới một tai vạ cho ba đại gia tộc chúng ta a” – Đại Trưởng Lão nói với vẻ hoảng sợ- “ Cớ sao lại liên lụy tới ba đại gia tộc chúng ta” – Đột nhiên Tiêu Phong đứng kế bên lên tiếng hỏi Đại Trưởng Lão, lúc này mọi người mới chú ý tới sự có mặt của Tiêu Phong, còn Gia chủ Tiêu Gia, Tiêu Viễn đã lâm vào trạng thái trầm tư a. Lúc này Đại Trưởng Lão mới quay qua Tiêu Phong nói rành mạch