Diệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho…

Chương 18: Chương 18

Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… Bà c*̣ vẫn luôn đặc biệt chú ý đến những thứ mà mình trồng, nếu không chịu nghe lời, bà ấy có thể nhắc đi nhắc lại điều này vào mỗi ngày, c*̃ng chỉ vì bà ấy cảm thấy đau lòng cho người con trai thứ ba cho nên bà ấy mới làm như vậy.Bà ấy muốn lấy lại toàn bộ số ngô này cũng chỉ vì bán để kiếm chút tiền, bà ấy nhân lúc mình còn sống muốn tiết kiệm thêm một chút tiền riêng, chờ khi đến bà ấy chết đi, c*̃ng có thể lại cho mấy đứa cháu một chút.Cha Diệp bỏ thuốc lào vào điếu cày sau đó châm điếu, ông nhìn con cháu đang tập trung đông đúc trong phòng, vốn dĩ ông đang định nói ra chuyện mà ông và mẹ Diệp đã thương lượng vào tối hôm qua nhưng lại bị người khác cướp lời."A mà buổi sáng, mẹ vừa ra ngoài không lâu bác cả và bác hai đã tới cửa yêu cầu chia tiền."Cáo trạng là nhất định phải cáo trạng!Cáo trạng tinh - Diệp Tuệ Mỹ!Trong nhà phải thật vất vả lắm mới kiếm được khoản tiền, thế mà bác cả và bác hai lại không biết xấu hổ còn tìm đến cửa đòi chia tiền, chuyện này không tiện nói ra ngoài, nhưng a ma đang ở chỗ này nhất định phải nói cho bà nghe.Nọn nhỏ ở trong phòng c*̃ng mồm năm miệng mười nói: "Đúng vậy, a thái, ông cả và ông hai rất hung dữ.""Họ còn vỗ bàn trừng mắt!""Còn mắng cha con, không cho phép ông ấy xen vào!"Tiếng huyên náo làm người khác đau đầu, Diệu Đông phất phất tay với bọn nhỏ: "Đi đi, ở đâu không có chuyện c*̉a mấy đứa, đi ra ngoài chơi đi.""Lêu lêu lêu ~"Mấy đứa nhỏ làm mặt quỷ lè lưỡi vui vẻ chạy ra ngoài, vừa đúng lúc, chúng đã ăn dưa hấu xong, c*̃ng không muốn ở nhà nghe người lớn nói chuyện.Trước khi ra khỏi cửa, chúng c*̃ng không quên hét lên với mẹ Diệp: "A ma, khi nào ngô được nhớ gọi chúng con!"Trong suốt cuộc nói chuyện, mí mắt c*̉a bà c*̣ c*̃ng không thèm nhấc lên, đột nhiên nhận được một khoản tiền lớn như vậy, ai c*̃ng sẽ đỏ mắt.Lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay c*̃ng là thịt, bà chỉ thản nhiên nói: "Không cần quan tâm đến họ, mỗi nhà đều có một cuộc sống riêng, đừng ai ghen tỵ với ai."Cha Diệp đáp lại một tiếng, c*̃ng không nói gì thêm, vốn dĩ ông c*̃ng không định nói chuyện này cho bà cụ biết vì ông không muốn bà cụ phải phiền lòng, dù sao thì tiền c*̃ng ở trong tay ông, không ai lấy được.Nhìn lướt qua con trai và con dâu trong phòng, ông nghiêm túc nói: "Tối hôm qua, cha đã bàn bạc với mẹ các con, nếu bây giờ chúng ta đã có tiền, chả và mẹ các con dự định sẽ xây thêm một căn nhà, sau đó chia nhà, mỗi nhà một phần.".

Bà c*̣ vẫn luôn đặc biệt chú ý đến những thứ mà mình trồng, nếu không chịu nghe lời, bà ấy có thể nhắc đi nhắc lại điều này vào mỗi ngày, c*̃ng chỉ vì bà ấy cảm thấy đau lòng cho người con trai thứ ba cho nên bà ấy mới làm như vậy.

Bà ấy muốn lấy lại toàn bộ số ngô này cũng chỉ vì bán để kiếm chút tiền, bà ấy nhân lúc mình còn sống muốn tiết kiệm thêm một chút tiền riêng, chờ khi đến bà ấy chết đi, c*̃ng có thể lại cho mấy đứa cháu một chút.

Cha Diệp bỏ thuốc lào vào điếu cày sau đó châm điếu, ông nhìn con cháu đang tập trung đông đúc trong phòng, vốn dĩ ông đang định nói ra chuyện mà ông và mẹ Diệp đã thương lượng vào tối hôm qua nhưng lại bị người khác cướp lời.

"A mà buổi sáng, mẹ vừa ra ngoài không lâu bác cả và bác hai đã tới cửa yêu cầu chia tiền.

"Cáo trạng là nhất định phải cáo trạng!Cáo trạng tinh - Diệp Tuệ Mỹ!Trong nhà phải thật vất vả lắm mới kiếm được khoản tiền, thế mà bác cả và bác hai lại không biết xấu hổ còn tìm đến cửa đòi chia tiền, chuyện này không tiện nói ra ngoài, nhưng a ma đang ở chỗ này nhất định phải nói cho bà nghe.

Nọn nhỏ ở trong phòng c*̃ng mồm năm miệng mười nói: "Đúng vậy, a thái, ông cả và ông hai rất hung dữ.

""Họ còn vỗ bàn trừng mắt!""Còn mắng cha con, không cho phép ông ấy xen vào!"Tiếng huyên náo làm người khác đau đầu, Diệu Đông phất phất tay với bọn nhỏ: "Đi đi, ở đâu không có chuyện c*̉a mấy đứa, đi ra ngoài chơi đi.

""Lêu lêu lêu ~"Mấy đứa nhỏ làm mặt quỷ lè lưỡi vui vẻ chạy ra ngoài, vừa đúng lúc, chúng đã ăn dưa hấu xong, c*̃ng không muốn ở nhà nghe người lớn nói chuyện.

Trước khi ra khỏi cửa, chúng c*̃ng không quên hét lên với mẹ Diệp: "A ma, khi nào ngô được nhớ gọi chúng con!"Trong suốt cuộc nói chuyện, mí mắt c*̉a bà c*̣ c*̃ng không thèm nhấc lên, đột nhiên nhận được một khoản tiền lớn như vậy, ai c*̃ng sẽ đỏ mắt.

Lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay c*̃ng là thịt, bà chỉ thản nhiên nói: "Không cần quan tâm đến họ, mỗi nhà đều có một cuộc sống riêng, đừng ai ghen tỵ với ai.

"Cha Diệp đáp lại một tiếng, c*̃ng không nói gì thêm, vốn dĩ ông c*̃ng không định nói chuyện này cho bà cụ biết vì ông không muốn bà cụ phải phiền lòng, dù sao thì tiền c*̃ng ở trong tay ông, không ai lấy được.

Nhìn lướt qua con trai và con dâu trong phòng, ông nghiêm túc nói: "Tối hôm qua, cha đã bàn bạc với mẹ các con, nếu bây giờ chúng ta đã có tiền, chả và mẹ các con dự định sẽ xây thêm một căn nhà, sau đó chia nhà, mỗi nhà một phần.

".

Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… Bà c*̣ vẫn luôn đặc biệt chú ý đến những thứ mà mình trồng, nếu không chịu nghe lời, bà ấy có thể nhắc đi nhắc lại điều này vào mỗi ngày, c*̃ng chỉ vì bà ấy cảm thấy đau lòng cho người con trai thứ ba cho nên bà ấy mới làm như vậy.Bà ấy muốn lấy lại toàn bộ số ngô này cũng chỉ vì bán để kiếm chút tiền, bà ấy nhân lúc mình còn sống muốn tiết kiệm thêm một chút tiền riêng, chờ khi đến bà ấy chết đi, c*̃ng có thể lại cho mấy đứa cháu một chút.Cha Diệp bỏ thuốc lào vào điếu cày sau đó châm điếu, ông nhìn con cháu đang tập trung đông đúc trong phòng, vốn dĩ ông đang định nói ra chuyện mà ông và mẹ Diệp đã thương lượng vào tối hôm qua nhưng lại bị người khác cướp lời."A mà buổi sáng, mẹ vừa ra ngoài không lâu bác cả và bác hai đã tới cửa yêu cầu chia tiền."Cáo trạng là nhất định phải cáo trạng!Cáo trạng tinh - Diệp Tuệ Mỹ!Trong nhà phải thật vất vả lắm mới kiếm được khoản tiền, thế mà bác cả và bác hai lại không biết xấu hổ còn tìm đến cửa đòi chia tiền, chuyện này không tiện nói ra ngoài, nhưng a ma đang ở chỗ này nhất định phải nói cho bà nghe.Nọn nhỏ ở trong phòng c*̃ng mồm năm miệng mười nói: "Đúng vậy, a thái, ông cả và ông hai rất hung dữ.""Họ còn vỗ bàn trừng mắt!""Còn mắng cha con, không cho phép ông ấy xen vào!"Tiếng huyên náo làm người khác đau đầu, Diệu Đông phất phất tay với bọn nhỏ: "Đi đi, ở đâu không có chuyện c*̉a mấy đứa, đi ra ngoài chơi đi.""Lêu lêu lêu ~"Mấy đứa nhỏ làm mặt quỷ lè lưỡi vui vẻ chạy ra ngoài, vừa đúng lúc, chúng đã ăn dưa hấu xong, c*̃ng không muốn ở nhà nghe người lớn nói chuyện.Trước khi ra khỏi cửa, chúng c*̃ng không quên hét lên với mẹ Diệp: "A ma, khi nào ngô được nhớ gọi chúng con!"Trong suốt cuộc nói chuyện, mí mắt c*̉a bà c*̣ c*̃ng không thèm nhấc lên, đột nhiên nhận được một khoản tiền lớn như vậy, ai c*̃ng sẽ đỏ mắt.Lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay c*̃ng là thịt, bà chỉ thản nhiên nói: "Không cần quan tâm đến họ, mỗi nhà đều có một cuộc sống riêng, đừng ai ghen tỵ với ai."Cha Diệp đáp lại một tiếng, c*̃ng không nói gì thêm, vốn dĩ ông c*̃ng không định nói chuyện này cho bà cụ biết vì ông không muốn bà cụ phải phiền lòng, dù sao thì tiền c*̃ng ở trong tay ông, không ai lấy được.Nhìn lướt qua con trai và con dâu trong phòng, ông nghiêm túc nói: "Tối hôm qua, cha đã bàn bạc với mẹ các con, nếu bây giờ chúng ta đã có tiền, chả và mẹ các con dự định sẽ xây thêm một căn nhà, sau đó chia nhà, mỗi nhà một phần.".

Chương 18: Chương 18