Diệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho…

Chương 19: Chương 19

Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… Căn nhà bây giờ mà họ đang ở là do ông c*̣ để lại, bởi vì bác cả Diệp và bác hai Diệp kết hôn trước nên ngay sau khi họ kết hôn, ông c*̣ đã xây cho họ một căn nhà, chia nhà để họ có một cuộc sống c*̉a riêng mình.Bởi vì cha Diệp nhỏ tuổi nhất, kết hôn muộn nhất cho nên ông c*̣ đã nghĩ rằng sau khi mình chết đi nhà cửa c*̃ng để trống vì vậy không có xây thêm, chỉ là ở sân sau bên cạnh ruộng rau, ông ấy xây thêm một gian phòng nhỏ chưa tới 10 mét vuông, thêm một cái lò đất, ông dự định chỗ này sẽ là nơi để mình và bà c*̣ dưỡng già, căn này này họ để lại cho cha Diệp.Tuy rằng căn nhà này có hơi lớn một chút, phòng c*̃ng nhiều, có tới bốn cái phòng, nhưng sau khi tu bổ sửa chữa nhiều năm, nó c*̃ng đã rất c*̃ kĩ, cho nên bác cả Diệp và bác hai Diệp c*̃ng không có ý kiến gì.Bây giờ, trong nhà con cháu c*̃ng rất đông, ngôi nhà này không còn đủ để họ ở nữa.Bốn gian phòng, ba anh em một nhà chen chúc nhau một gian phòng, Diệp Tuệ Mỹ, cha Diệp, mẹ Diệp ngủ chung một gian, còn có thêm một cái giường nhỏ.Trong ba anh em, ngoại trừ Diệp Diệu Đông là một nhà bốn người, thì anh cả và anh hai đều là một nhà năm người, năm người chen chúc nhau trong một căn phòng, lại còn ngủ trên một cái giường kiểu c*̃, có thể thấy được rất chật chội.Mỗi lần ăn cơm đều phải bày một bàn tròn lớn, phụ nữ trong nhà còn phải đứng ăn, không phải vì phân biệt đối xử mà chủ yếu là vì không có chỗ ngồi.Họ đều phải đút cho mấy đứa nhóc ăn xong thì phụ nữ trong nhà mới có chỗ ngồi xuống.Cha Diệp và mẹ Diệp đều nhìn thấy tất cả, họ đã sớm muốn chia nhà, để cho con trai cuả họ có một cuộc sống riêng tư, nhưng vì trong tay không có tiền xây nhà, cho dù phân chia nhà thì vẫn phải ở một chỗ như c*̃, chỉ có một cái bếp, chuyện ăn uống c*̃ng không thể tự quyết, cho dù có chia nhà c*̃ng không có gì khác biệt.Lần này, họ đã bắt được đại hoàng ngư, kiếm được một khoảng khá lớn, coi như c*̃ng có cơ hội để chia nhà.Chỉ là, đột nhiên trong nhà có được một khoản lớn như vậy, tâm tư c*̉a mọi người c*̃ng sẽ bị dao động.Quả nhiên, chị cả Diệp và chị hai Diệp vừa nghe đến chuyện sẽ chia nhà, hai mắt đều sáng lên.Diệp Diệu Đông có hơi sửng sốt, anh nhớ tới, kiếp trước cha anh sau khi bắt được đại hoàng ngư c*̃ng lập tức xây một căn nhà mới nhà, chỉ là mỗi ngày anh đi sớm về khuya, lăn lộn với bạn bè, c*̃ng không quan tâm đến mọi chuyện, c*̃ng không giúp đỡ được gì!.

Căn nhà bây giờ mà họ đang ở là do ông c*̣ để lại, bởi vì bác cả Diệp và bác hai Diệp kết hôn trước nên ngay sau khi họ kết hôn, ông c*̣ đã xây cho họ một căn nhà, chia nhà để họ có một cuộc sống c*̉a riêng mình.

Bởi vì cha Diệp nhỏ tuổi nhất, kết hôn muộn nhất cho nên ông c*̣ đã nghĩ rằng sau khi mình chết đi nhà cửa c*̃ng để trống vì vậy không có xây thêm, chỉ là ở sân sau bên cạnh ruộng rau, ông ấy xây thêm một gian phòng nhỏ chưa tới 10 mét vuông, thêm một cái lò đất, ông dự định chỗ này sẽ là nơi để mình và bà c*̣ dưỡng già, căn này này họ để lại cho cha Diệp.

Tuy rằng căn nhà này có hơi lớn một chút, phòng c*̃ng nhiều, có tới bốn cái phòng, nhưng sau khi tu bổ sửa chữa nhiều năm, nó c*̃ng đã rất c*̃ kĩ, cho nên bác cả Diệp và bác hai Diệp c*̃ng không có ý kiến gì.

Bây giờ, trong nhà con cháu c*̃ng rất đông, ngôi nhà này không còn đủ để họ ở nữa.

Bốn gian phòng, ba anh em một nhà chen chúc nhau một gian phòng, Diệp Tuệ Mỹ, cha Diệp, mẹ Diệp ngủ chung một gian, còn có thêm một cái giường nhỏ.

Trong ba anh em, ngoại trừ Diệp Diệu Đông là một nhà bốn người, thì anh cả và anh hai đều là một nhà năm người, năm người chen chúc nhau trong một căn phòng, lại còn ngủ trên một cái giường kiểu c*̃, có thể thấy được rất chật chội.

Mỗi lần ăn cơm đều phải bày một bàn tròn lớn, phụ nữ trong nhà còn phải đứng ăn, không phải vì phân biệt đối xử mà chủ yếu là vì không có chỗ ngồi.

Họ đều phải đút cho mấy đứa nhóc ăn xong thì phụ nữ trong nhà mới có chỗ ngồi xuống.

Cha Diệp và mẹ Diệp đều nhìn thấy tất cả, họ đã sớm muốn chia nhà, để cho con trai cuả họ có một cuộc sống riêng tư, nhưng vì trong tay không có tiền xây nhà, cho dù phân chia nhà thì vẫn phải ở một chỗ như c*̃, chỉ có một cái bếp, chuyện ăn uống c*̃ng không thể tự quyết, cho dù có chia nhà c*̃ng không có gì khác biệt.

Lần này, họ đã bắt được đại hoàng ngư, kiếm được một khoảng khá lớn, coi như c*̃ng có cơ hội để chia nhà.

Chỉ là, đột nhiên trong nhà có được một khoản lớn như vậy, tâm tư c*̉a mọi người c*̃ng sẽ bị dao động.

Quả nhiên, chị cả Diệp và chị hai Diệp vừa nghe đến chuyện sẽ chia nhà, hai mắt đều sáng lên.

Diệp Diệu Đông có hơi sửng sốt, anh nhớ tới, kiếp trước cha anh sau khi bắt được đại hoàng ngư c*̃ng lập tức xây một căn nhà mới nhà, chỉ là mỗi ngày anh đi sớm về khuya, lăn lộn với bạn bè, c*̃ng không quan tâm đến mọi chuyện, c*̃ng không giúp đỡ được gì!.

Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… Căn nhà bây giờ mà họ đang ở là do ông c*̣ để lại, bởi vì bác cả Diệp và bác hai Diệp kết hôn trước nên ngay sau khi họ kết hôn, ông c*̣ đã xây cho họ một căn nhà, chia nhà để họ có một cuộc sống c*̉a riêng mình.Bởi vì cha Diệp nhỏ tuổi nhất, kết hôn muộn nhất cho nên ông c*̣ đã nghĩ rằng sau khi mình chết đi nhà cửa c*̃ng để trống vì vậy không có xây thêm, chỉ là ở sân sau bên cạnh ruộng rau, ông ấy xây thêm một gian phòng nhỏ chưa tới 10 mét vuông, thêm một cái lò đất, ông dự định chỗ này sẽ là nơi để mình và bà c*̣ dưỡng già, căn này này họ để lại cho cha Diệp.Tuy rằng căn nhà này có hơi lớn một chút, phòng c*̃ng nhiều, có tới bốn cái phòng, nhưng sau khi tu bổ sửa chữa nhiều năm, nó c*̃ng đã rất c*̃ kĩ, cho nên bác cả Diệp và bác hai Diệp c*̃ng không có ý kiến gì.Bây giờ, trong nhà con cháu c*̃ng rất đông, ngôi nhà này không còn đủ để họ ở nữa.Bốn gian phòng, ba anh em một nhà chen chúc nhau một gian phòng, Diệp Tuệ Mỹ, cha Diệp, mẹ Diệp ngủ chung một gian, còn có thêm một cái giường nhỏ.Trong ba anh em, ngoại trừ Diệp Diệu Đông là một nhà bốn người, thì anh cả và anh hai đều là một nhà năm người, năm người chen chúc nhau trong một căn phòng, lại còn ngủ trên một cái giường kiểu c*̃, có thể thấy được rất chật chội.Mỗi lần ăn cơm đều phải bày một bàn tròn lớn, phụ nữ trong nhà còn phải đứng ăn, không phải vì phân biệt đối xử mà chủ yếu là vì không có chỗ ngồi.Họ đều phải đút cho mấy đứa nhóc ăn xong thì phụ nữ trong nhà mới có chỗ ngồi xuống.Cha Diệp và mẹ Diệp đều nhìn thấy tất cả, họ đã sớm muốn chia nhà, để cho con trai cuả họ có một cuộc sống riêng tư, nhưng vì trong tay không có tiền xây nhà, cho dù phân chia nhà thì vẫn phải ở một chỗ như c*̃, chỉ có một cái bếp, chuyện ăn uống c*̃ng không thể tự quyết, cho dù có chia nhà c*̃ng không có gì khác biệt.Lần này, họ đã bắt được đại hoàng ngư, kiếm được một khoảng khá lớn, coi như c*̃ng có cơ hội để chia nhà.Chỉ là, đột nhiên trong nhà có được một khoản lớn như vậy, tâm tư c*̉a mọi người c*̃ng sẽ bị dao động.Quả nhiên, chị cả Diệp và chị hai Diệp vừa nghe đến chuyện sẽ chia nhà, hai mắt đều sáng lên.Diệp Diệu Đông có hơi sửng sốt, anh nhớ tới, kiếp trước cha anh sau khi bắt được đại hoàng ngư c*̃ng lập tức xây một căn nhà mới nhà, chỉ là mỗi ngày anh đi sớm về khuya, lăn lộn với bạn bè, c*̃ng không quan tâm đến mọi chuyện, c*̃ng không giúp đỡ được gì!.

Chương 19: Chương 19