Diệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho…

Chương 22: Chương 22

Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… Lâm Tú Thanh c*̃ng rất vui mừng, môi và răng có lúc còn va chạm vào nhau, huống chi là chị em dâu, cô c*̃ng muốn có nhà riêng, động tác đan lưới đánh cá của cô trở nên nhanh hơn.Làng chài c*̉a họ gọi là thôn Bạch Sa, cách thị trấn rất xa, nếu đi đường núi phải mất hơn một tiếng đồng hồ, phụ nữ phải chăm sóc gia đình, không thể ra ngoài làm thêm kiếm tiền, công việc duy nhất mà họ có thể kiếm tiền đó là đan lưới đánh cá.Công việc này tuy rằng rất ít tiền nhưng nhẹ nhàng, có thể làm việc ở nhà, những người phụ nữ sống ở ven biển như họ, ai c*̃ng biết đan lưới đánh cá, vá lưới đánh cá, còn đàn ông trong thôn sẽ dành thời gian để ra ngoài làm việc vặt, hoặc làm ruộn , nếu có thuyền thì họ ra khơi đánh cá, chuyện này tương đối hiếm.Lâm Tú Thanh đã gả tới đây được vài năm, cô c*̃ng đã học được cách đan lưới đánh cá, dù sao thì người đàn ông c*̉a cô c*̃ng không chịu làm gì cả , cô chỉ có thể dựa vào chính mình để tích gop tiền.Ai c*̃ng có công việc riêng c*̉a mình, ngược lại Diệp Diệu Đông lại là người nhàn dỗi nhất, ngay cả bà c*̣ c*̃ng giúp họ sâu kim.Anh bước đi, ngồi xổm xuống bên cạnh vợ, cầm lưới đánh cá cô đan trên tay, tò mò hỏi: "Lưới đánh cá này, một ngày em có thể đan được mấy cái?"Lâm Tú Thanh có hơi hiểu nhìn anh: "Tầm năm đến sáu cái, con nhỏ khóc nháo, công việc thì nhiều, không thể nào làm nhiều hơn, chị dâu cả và chị dâu hai có thể làm nhiều hơn một chút."Vậy một ngày em có thể kiếm được bao nhiêu tiền?""Mấy sợi lông này còn không đến một tệ."Diệp Diệu Đông ghét bỏ nhìn thoáng qua lưới đánh cá, bĩu môi, tiền công quá ít!Vào lúc anh đang định quay đầu nói điều gì đó thì đứa con trai thứ hai của anh, Diệp Thành Dương đã tiến lại gần anh, nó còn nhét miếng dưa hấu đầy nước miếng vào miệng anh, anh sốc đến nỗi ngồi phịch xuống đất, vội vàng nhổ ra."Phì phì ~ôi~ con có cảm thấy buồn nôn hay không, mình ăn không hết còn nhét vào miệng cha."Mẹ Diệp ở bên kia liếc anh một cái: "Con cái hiếu thuận với anh, mà anh còn ghét bỏ nó.""Nếu mẹ không chê thì con c*̃ng lấy một miếng dưa dính đầy nước miếng đút cho mẹ ăn! Lòng tốt c*̉a con cái, xin mẹ đừng ghét bỏ!""Anh đừng có làm cho mẹ buồn nôn, anh bao nhiêu tuổi, nó bao nhiêu tuổi, đến cả sữa và nước miếng c*̉a em bé c*̃ng rất sạch đấy.".

Lâm Tú Thanh c*̃ng rất vui mừng, môi và răng có lúc còn va chạm vào nhau, huống chi là chị em dâu, cô c*̃ng muốn có nhà riêng, động tác đan lưới đánh cá của cô trở nên nhanh hơn.

Làng chài c*̉a họ gọi là thôn Bạch Sa, cách thị trấn rất xa, nếu đi đường núi phải mất hơn một tiếng đồng hồ, phụ nữ phải chăm sóc gia đình, không thể ra ngoài làm thêm kiếm tiền, công việc duy nhất mà họ có thể kiếm tiền đó là đan lưới đánh cá.

Công việc này tuy rằng rất ít tiền nhưng nhẹ nhàng, có thể làm việc ở nhà, những người phụ nữ sống ở ven biển như họ, ai c*̃ng biết đan lưới đánh cá, vá lưới đánh cá, còn đàn ông trong thôn sẽ dành thời gian để ra ngoài làm việc vặt, hoặc làm ruộn , nếu có thuyền thì họ ra khơi đánh cá, chuyện này tương đối hiếm.

Lâm Tú Thanh đã gả tới đây được vài năm, cô c*̃ng đã học được cách đan lưới đánh cá, dù sao thì người đàn ông c*̉a cô c*̃ng không chịu làm gì cả , cô chỉ có thể dựa vào chính mình để tích gop tiền.

Ai c*̃ng có công việc riêng c*̉a mình, ngược lại Diệp Diệu Đông lại là người nhàn dỗi nhất, ngay cả bà c*̣ c*̃ng giúp họ sâu kim.

Anh bước đi, ngồi xổm xuống bên cạnh vợ, cầm lưới đánh cá cô đan trên tay, tò mò hỏi: "Lưới đánh cá này, một ngày em có thể đan được mấy cái?"Lâm Tú Thanh có hơi hiểu nhìn anh: "Tầm năm đến sáu cái, con nhỏ khóc nháo, công việc thì nhiều, không thể nào làm nhiều hơn, chị dâu cả và chị dâu hai có thể làm nhiều hơn một chút.

"Vậy một ngày em có thể kiếm được bao nhiêu tiền?""Mấy sợi lông này còn không đến một tệ.

"Diệp Diệu Đông ghét bỏ nhìn thoáng qua lưới đánh cá, bĩu môi, tiền công quá ít!Vào lúc anh đang định quay đầu nói điều gì đó thì đứa con trai thứ hai của anh, Diệp Thành Dương đã tiến lại gần anh, nó còn nhét miếng dưa hấu đầy nước miếng vào miệng anh, anh sốc đến nỗi ngồi phịch xuống đất, vội vàng nhổ ra.

"Phì phì ~ôi~ con có cảm thấy buồn nôn hay không, mình ăn không hết còn nhét vào miệng cha.

"Mẹ Diệp ở bên kia liếc anh một cái: "Con cái hiếu thuận với anh, mà anh còn ghét bỏ nó.

""Nếu mẹ không chê thì con c*̃ng lấy một miếng dưa dính đầy nước miếng đút cho mẹ ăn! Lòng tốt c*̉a con cái, xin mẹ đừng ghét bỏ!""Anh đừng có làm cho mẹ buồn nôn, anh bao nhiêu tuổi, nó bao nhiêu tuổi, đến cả sữa và nước miếng c*̉a em bé c*̃ng rất sạch đấy.

".

Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… Lâm Tú Thanh c*̃ng rất vui mừng, môi và răng có lúc còn va chạm vào nhau, huống chi là chị em dâu, cô c*̃ng muốn có nhà riêng, động tác đan lưới đánh cá của cô trở nên nhanh hơn.Làng chài c*̉a họ gọi là thôn Bạch Sa, cách thị trấn rất xa, nếu đi đường núi phải mất hơn một tiếng đồng hồ, phụ nữ phải chăm sóc gia đình, không thể ra ngoài làm thêm kiếm tiền, công việc duy nhất mà họ có thể kiếm tiền đó là đan lưới đánh cá.Công việc này tuy rằng rất ít tiền nhưng nhẹ nhàng, có thể làm việc ở nhà, những người phụ nữ sống ở ven biển như họ, ai c*̃ng biết đan lưới đánh cá, vá lưới đánh cá, còn đàn ông trong thôn sẽ dành thời gian để ra ngoài làm việc vặt, hoặc làm ruộn , nếu có thuyền thì họ ra khơi đánh cá, chuyện này tương đối hiếm.Lâm Tú Thanh đã gả tới đây được vài năm, cô c*̃ng đã học được cách đan lưới đánh cá, dù sao thì người đàn ông c*̉a cô c*̃ng không chịu làm gì cả , cô chỉ có thể dựa vào chính mình để tích gop tiền.Ai c*̃ng có công việc riêng c*̉a mình, ngược lại Diệp Diệu Đông lại là người nhàn dỗi nhất, ngay cả bà c*̣ c*̃ng giúp họ sâu kim.Anh bước đi, ngồi xổm xuống bên cạnh vợ, cầm lưới đánh cá cô đan trên tay, tò mò hỏi: "Lưới đánh cá này, một ngày em có thể đan được mấy cái?"Lâm Tú Thanh có hơi hiểu nhìn anh: "Tầm năm đến sáu cái, con nhỏ khóc nháo, công việc thì nhiều, không thể nào làm nhiều hơn, chị dâu cả và chị dâu hai có thể làm nhiều hơn một chút."Vậy một ngày em có thể kiếm được bao nhiêu tiền?""Mấy sợi lông này còn không đến một tệ."Diệp Diệu Đông ghét bỏ nhìn thoáng qua lưới đánh cá, bĩu môi, tiền công quá ít!Vào lúc anh đang định quay đầu nói điều gì đó thì đứa con trai thứ hai của anh, Diệp Thành Dương đã tiến lại gần anh, nó còn nhét miếng dưa hấu đầy nước miếng vào miệng anh, anh sốc đến nỗi ngồi phịch xuống đất, vội vàng nhổ ra."Phì phì ~ôi~ con có cảm thấy buồn nôn hay không, mình ăn không hết còn nhét vào miệng cha."Mẹ Diệp ở bên kia liếc anh một cái: "Con cái hiếu thuận với anh, mà anh còn ghét bỏ nó.""Nếu mẹ không chê thì con c*̃ng lấy một miếng dưa dính đầy nước miếng đút cho mẹ ăn! Lòng tốt c*̉a con cái, xin mẹ đừng ghét bỏ!""Anh đừng có làm cho mẹ buồn nôn, anh bao nhiêu tuổi, nó bao nhiêu tuổi, đến cả sữa và nước miếng c*̉a em bé c*̃ng rất sạch đấy.".

Chương 22: Chương 22