Diệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho…

Chương 23: Chương 23

Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… "Cả ngày sờ hết chỗ này đến chỗ khác, cái gì c*̃ng nhét vào trong miệng mà còn có thể nói là sạch sẽ sao?" Diệp Diệu Đông phủi mông đứng dậy, anh thấy con trai sắp đạp lên lưới đánh cá để bày trò, anh vội vàng xách nó sang một bên: "Đừng nghịch ngợm, còn nghịch nữa cha sẽ đánh con.""Anh đừng hù dọa nó, nó thì biết cái gì chứ? Hiếm có dịp hôm nay anh không chạy ra ngoài chơi thì ở nhà trông coi con nhỏ đi, để cho vợ đan được nhiều lưới.""Lệ Hương ~ thủy triều đã rút đừng đan lưới nữa, mau ra biển thôi! "Tên thật c*̉a mẹ Diệp là Trần Lệ Hương, bà là con thứ hai trong nhà, bà còn chưa nói hết câu đã bị người khác cắt ngang, cho nên bà đã ngẩng đầu lên nhìn qua đ, thì ra là chị cả đang gọi bà.Bà là người c*̉a thôn này, lấy chồng ở thôn này, đầu năm nay nhà nào c*̃ng sinh rất nhiều con cái, cả thôn Bạch Sa có đến bốn năm trăm hộ dân, một nửa trong số đó là thì họ hàng thân thích của nhau."Ngày mai mới là mùng một, hôm nay thì có cái gì để đào chứ?" Tuy rằng nói như vậy, nhưng bà vẫn cắm kim con thoi vào lưới rồi đứng dậy."Cứ đi xem một chút thì biết, c*̃ng không mất quá nhiều thời gian đâu, nghe nói đã có người tới đó rồi, em nhanh lên đi, chị đi trước đây.""Ôi, được rồi" Mẹ Diệp sau khi đồng ý với bà ấy, lập tức hướng về sân sau nói với mọi người: "Trước tiên cứ cất lưới đi đã, cầm nồi, cầm xẻng và thùng nước đến đó xem một chút."Lúc này phần lớn mọi người đều gọi là đào biển, rất ít người gọi là đi biển bắt hải sản.Dù sao thì Diệp Diệu Đông c*̃ng đang nhàn rỗi cho nên anh c*̃ng đi theo họ.Sau khi tái sinh trở về, anh còn chưa ra ngoài thăm lại làng chài nhỏ c*̉a họ.Lâm Tú Thanh ôm con nhỏ, buồn bực nhìn anh, cô có cảm giác hình như hôm nay anh đã uống lộn thuốc: "Hôm nay anh không ra ngoài à?""Đi đâu? Em rất muốn anh đi ra ngoài à?"Cô quay đầu sang chỗ khác, làm gì có ai có thể vui vẻ nổi khi chồng cả ngày ở bên ngoài chơi bời lêu lổng: "Không có, em chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi.""Hôm nay anh không muốn đi ra ngoài, anh sẽ c*̀ng mọi người đi đào biển để xem có thu hoạch gì không, c*̃ng lâu rồi anh chưa đi dạo trên bãi biển."Quả thực c*̃ng đã rất lâu rồi anh mới có thể nhàn nhã đi dạo trên biển như thế này, kiếp trước có thời gian rảnh anh c*̃ng không ra biển dạo chơi, chỉ là thỉnh thoảng anh có dẫn cháu nhỏ ra biển chơi..

"Cả ngày sờ hết chỗ này đến chỗ khác, cái gì c*̃ng nhét vào trong miệng mà còn có thể nói là sạch sẽ sao?" Diệp Diệu Đông phủi mông đứng dậy, anh thấy con trai sắp đạp lên lưới đánh cá để bày trò, anh vội vàng xách nó sang một bên: "Đừng nghịch ngợm, còn nghịch nữa cha sẽ đánh con.

""Anh đừng hù dọa nó, nó thì biết cái gì chứ? Hiếm có dịp hôm nay anh không chạy ra ngoài chơi thì ở nhà trông coi con nhỏ đi, để cho vợ đan được nhiều lưới.

""Lệ Hương ~ thủy triều đã rút đừng đan lưới nữa, mau ra biển thôi! "Tên thật c*̉a mẹ Diệp là Trần Lệ Hương, bà là con thứ hai trong nhà, bà còn chưa nói hết câu đã bị người khác cắt ngang, cho nên bà đã ngẩng đầu lên nhìn qua đ, thì ra là chị cả đang gọi bà.

Bà là người c*̉a thôn này, lấy chồng ở thôn này, đầu năm nay nhà nào c*̃ng sinh rất nhiều con cái, cả thôn Bạch Sa có đến bốn năm trăm hộ dân, một nửa trong số đó là thì họ hàng thân thích của nhau.

"Ngày mai mới là mùng một, hôm nay thì có cái gì để đào chứ?" Tuy rằng nói như vậy, nhưng bà vẫn cắm kim con thoi vào lưới rồi đứng dậy.

"Cứ đi xem một chút thì biết, c*̃ng không mất quá nhiều thời gian đâu, nghe nói đã có người tới đó rồi, em nhanh lên đi, chị đi trước đây.

""Ôi, được rồi" Mẹ Diệp sau khi đồng ý với bà ấy, lập tức hướng về sân sau nói với mọi người: "Trước tiên cứ cất lưới đi đã, cầm nồi, cầm xẻng và thùng nước đến đó xem một chút.

"Lúc này phần lớn mọi người đều gọi là đào biển, rất ít người gọi là đi biển bắt hải sản.

Dù sao thì Diệp Diệu Đông c*̃ng đang nhàn rỗi cho nên anh c*̃ng đi theo họ.

Sau khi tái sinh trở về, anh còn chưa ra ngoài thăm lại làng chài nhỏ c*̉a họ.

Lâm Tú Thanh ôm con nhỏ, buồn bực nhìn anh, cô có cảm giác hình như hôm nay anh đã uống lộn thuốc: "Hôm nay anh không ra ngoài à?""Đi đâu? Em rất muốn anh đi ra ngoài à?"Cô quay đầu sang chỗ khác, làm gì có ai có thể vui vẻ nổi khi chồng cả ngày ở bên ngoài chơi bời lêu lổng: "Không có, em chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi.

""Hôm nay anh không muốn đi ra ngoài, anh sẽ c*̀ng mọi người đi đào biển để xem có thu hoạch gì không, c*̃ng lâu rồi anh chưa đi dạo trên bãi biển.

"Quả thực c*̃ng đã rất lâu rồi anh mới có thể nhàn nhã đi dạo trên biển như thế này, kiếp trước có thời gian rảnh anh c*̃ng không ra biển dạo chơi, chỉ là thỉnh thoảng anh có dẫn cháu nhỏ ra biển chơi.

.

Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… "Cả ngày sờ hết chỗ này đến chỗ khác, cái gì c*̃ng nhét vào trong miệng mà còn có thể nói là sạch sẽ sao?" Diệp Diệu Đông phủi mông đứng dậy, anh thấy con trai sắp đạp lên lưới đánh cá để bày trò, anh vội vàng xách nó sang một bên: "Đừng nghịch ngợm, còn nghịch nữa cha sẽ đánh con.""Anh đừng hù dọa nó, nó thì biết cái gì chứ? Hiếm có dịp hôm nay anh không chạy ra ngoài chơi thì ở nhà trông coi con nhỏ đi, để cho vợ đan được nhiều lưới.""Lệ Hương ~ thủy triều đã rút đừng đan lưới nữa, mau ra biển thôi! "Tên thật c*̉a mẹ Diệp là Trần Lệ Hương, bà là con thứ hai trong nhà, bà còn chưa nói hết câu đã bị người khác cắt ngang, cho nên bà đã ngẩng đầu lên nhìn qua đ, thì ra là chị cả đang gọi bà.Bà là người c*̉a thôn này, lấy chồng ở thôn này, đầu năm nay nhà nào c*̃ng sinh rất nhiều con cái, cả thôn Bạch Sa có đến bốn năm trăm hộ dân, một nửa trong số đó là thì họ hàng thân thích của nhau."Ngày mai mới là mùng một, hôm nay thì có cái gì để đào chứ?" Tuy rằng nói như vậy, nhưng bà vẫn cắm kim con thoi vào lưới rồi đứng dậy."Cứ đi xem một chút thì biết, c*̃ng không mất quá nhiều thời gian đâu, nghe nói đã có người tới đó rồi, em nhanh lên đi, chị đi trước đây.""Ôi, được rồi" Mẹ Diệp sau khi đồng ý với bà ấy, lập tức hướng về sân sau nói với mọi người: "Trước tiên cứ cất lưới đi đã, cầm nồi, cầm xẻng và thùng nước đến đó xem một chút."Lúc này phần lớn mọi người đều gọi là đào biển, rất ít người gọi là đi biển bắt hải sản.Dù sao thì Diệp Diệu Đông c*̃ng đang nhàn rỗi cho nên anh c*̃ng đi theo họ.Sau khi tái sinh trở về, anh còn chưa ra ngoài thăm lại làng chài nhỏ c*̉a họ.Lâm Tú Thanh ôm con nhỏ, buồn bực nhìn anh, cô có cảm giác hình như hôm nay anh đã uống lộn thuốc: "Hôm nay anh không ra ngoài à?""Đi đâu? Em rất muốn anh đi ra ngoài à?"Cô quay đầu sang chỗ khác, làm gì có ai có thể vui vẻ nổi khi chồng cả ngày ở bên ngoài chơi bời lêu lổng: "Không có, em chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi.""Hôm nay anh không muốn đi ra ngoài, anh sẽ c*̀ng mọi người đi đào biển để xem có thu hoạch gì không, c*̃ng lâu rồi anh chưa đi dạo trên bãi biển."Quả thực c*̃ng đã rất lâu rồi anh mới có thể nhàn nhã đi dạo trên biển như thế này, kiếp trước có thời gian rảnh anh c*̃ng không ra biển dạo chơi, chỉ là thỉnh thoảng anh có dẫn cháu nhỏ ra biển chơi..

Chương 23: Chương 23