Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 14: Chọ Họ

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Ngày thường tôi hay chơi đá bóng, tập xà, nâng tạ, rảnh thì tham gia hội chạy việt dã, nói chung là sức khoẻ vô cùng tốt. Dù thế khi nhìn thấy tình cảnh trước mặt, tôi cảm thấy mình khó lòng hỗ trợ được. Bởi vì chiều cao chênh lệch quá.Tôi cao mét bảy tư, bảy lăm, ở Việt Nam cũng không đến nỗi nào, nhưng ra nước ngoài thì chẳng thấm vào đâu. Đối với đoàn sáu người như siêu mẫu trước mặt, tôi mà vào giúp thì hoá ra chịu tội à. Vậy nên khi nhổm người dậy so sánh, tôi lắc đầu xua tay tỏ vẻ lực bất tòng tâm.Người tây vừa kêu tôi kia cũng nhận ra vấn đề, há mồm nói một từ mà tôi dù có dốt ngoại ngữ bẩm sinh vẫn hiểu được.Tốt tốt anh bạn! Anh đã chính thức khiêu chiến lòng tự tôn dân tộc đấy!- Tôi xắn tay áo hằm hè.Về sau nhớ lại tôi chỉ muốn cười trước sự nông nổi của mình, nhưng giờ tôi nào nghĩ được xa thế chứ.Tôi chạy tới đầu hòm, chống tay đẩy lên. Tư thế này rất dễ mỏi, lại còn khiến cho lực phải chịu dồn cả lên tôi. Mà tôi lúc đó giống như siêu nhân vậy, chẳng biết nặng là gì.Đoàn bảy người chúng tôi gập ghềnh đi về cuối hành lang, qua những căn phòng xa hoa, tới một chiếc thang máy xa hoa.Tôi đối với thang máy đã có thù, nhưng đưa phật đưa đến tây thiên, giờ bỏ chạy bọn nó cười cho à.Thế là chúng tôi lại khệ nệ vào thang máy.“Chờ tau, bây chờ tau.” Từ trong nhà vệ sinh chếch thang máy có người hô lên câu tiếng Nghệ đặc sệt.“Anh em, nặng lắm rồi.” Tôi quay đầu nói vọng ra.Lời tôi chưa dứt một bóng dáng đã lao vào trong, huých tôi lảo đảo.“Ngài enh em, xin lội xin lội.”Người vừa bước vào vỗ vỗ lưng tôi, tay anh ta hẵng còn sũng nước, chẳng biết là cố tình khiến tôi ghê tởm hay vô tình khiến tôi ghê tởm nữa.“Who are you? What are you doing here?”Anh Tây đi cùng tôi mặt đầy nghi hoặc hỏi người vừa tới.Tôi cũng quay ra nhìn. Đấy là một chàng mập lớn tuổi hơn tôi, da ngăm đen, thân khoác áo tăng bào nhăn dúm, đầu đội mũ Ngũ Phật lệch lạc, chân đạp dép tổ ong rẻ tiền. Nhìn tổng thể liền ra một tên lừa bịp."I can"t speak English."Sư béo dỏm cười hề hề đáp, bàn tay không ngừng cách vải n*n b*p chiếc hòm. Bóp một đường từ đầu tới cuối, nhanh nhẹn len bụng béo giữa bảy người bọn tôi.Hành động của sư béo dỏm đáng khinh đến nhức mắt, nếu không phải tay tôi đang bận tôi thật mẹ nó muốn đá đít hắn mấy cái."Hey! Take your hand off!"Một anh tây gạt văng tay sư béo dỏm, vẻ mặt cau có. Những người còn lại bỗng vén vạt áo khoác comple lên, lộ ra bao súng ngắn dắt trên thắt lưng.Chân tôi phát run, nếu không kể lúc đi quân sự thì đây là lần đầu tôi thấy súng thật ngoài đời, hơn nữa còn ở trong tay những kẻ nhìn không hề chính nghĩa này.Sư béo dỏm giơ hai tay ngang đầu cười hề hề giật lùi nhích lại gần tôi. Miệng thì nói:"Calm down, calm down."Hai chúng tôi giờ đã dán sát vào nhau, ánh nhìn hung dữ của sáu người da trắng vì thế bắn cả vào tôi. Tôi nhích người muốn cách xa tên sư béo dỏm nhưng hắn lại càng xán lại."Ngài enh em tên chi?" Sư béo dỏm cười hỏi."Bách Việt." Tôi căng thẳng đáp "Này anh em đừng dựa gần thế.""Đồng hơng phại thơng êu nhao chớ." Sư béo dỏm một bên đối với nhóm người tây nháy mắt một bên vỗ lưng tôi."Nghe khẩu âm đi, ai cùng quê với anh.""Gơ chạ trùng hợp rứa, tau nỏ phải ngài Việt nì."Tôi trợn tròn mắt, nhưng chưa kịp tỏ vẻ bất ngờ thì một tên tây đã rút súng chĩa vào chúng tôi, quát:"Hey! Shut up! You two shut up!"Sư béo quay sang tôi nháy mắt hỏi:"Mi nghe hiệu nỏ?"“Không hiểu.""Hấn chựi mi là thằng ăn cặp.""Có lấy gì đâu?"Sư béo cười tủm tỉm bỏ tay khỏi lưng tôi."Thì giừ lấy ni."Và tôi càng run hơn nữa.Bởi vì...Trên lưng áo bị hắn bôi ướt sũng của tôi có hai chữ:"Chọ họ."- -------------------------------

Ngày thường tôi hay chơi đá bóng, tập xà, nâng tạ, rảnh thì tham gia hội chạy việt dã, nói chung là sức khoẻ vô cùng tốt. Dù thế khi nhìn thấy tình cảnh trước mặt, tôi cảm thấy mình khó lòng hỗ trợ được. Bởi vì chiều cao chênh lệch quá.

Tôi cao mét bảy tư, bảy lăm, ở Việt Nam cũng không đến nỗi nào, nhưng ra nước ngoài thì chẳng thấm vào đâu. Đối với đoàn sáu người như siêu mẫu trước mặt, tôi mà vào giúp thì hoá ra chịu tội à. Vậy nên khi nhổm người dậy so sánh, tôi lắc đầu xua tay tỏ vẻ lực bất tòng tâm.

Người tây vừa kêu tôi kia cũng nhận ra vấn đề, há mồm nói một từ mà tôi dù có dốt ngoại ngữ bẩm sinh vẫn hiểu được.

Tốt tốt anh bạn! Anh đã chính thức khiêu chiến lòng tự tôn dân tộc đấy!- Tôi xắn tay áo hằm hè.

Về sau nhớ lại tôi chỉ muốn cười trước sự nông nổi của mình, nhưng giờ tôi nào nghĩ được xa thế chứ.

Tôi chạy tới đầu hòm, chống tay đẩy lên. Tư thế này rất dễ mỏi, lại còn khiến cho lực phải chịu dồn cả lên tôi. Mà tôi lúc đó giống như siêu nhân vậy, chẳng biết nặng là gì.

Đoàn bảy người chúng tôi gập ghềnh đi về cuối hành lang, qua những căn phòng xa hoa, tới một chiếc thang máy xa hoa.

Tôi đối với thang máy đã có thù, nhưng đưa phật đưa đến tây thiên, giờ bỏ chạy bọn nó cười cho à.

Thế là chúng tôi lại khệ nệ vào thang máy.

“Chờ tau, bây chờ tau.” Từ trong nhà vệ sinh chếch thang máy có người hô lên câu tiếng Nghệ đặc sệt.

“Anh em, nặng lắm rồi.” Tôi quay đầu nói vọng ra.

Lời tôi chưa dứt một bóng dáng đã lao vào trong, huých tôi lảo đảo.

“Ngài enh em, xin lội xin lội.”

Người vừa bước vào vỗ vỗ lưng tôi, tay anh ta hẵng còn sũng nước, chẳng biết là cố tình khiến tôi ghê tởm hay vô tình khiến tôi ghê tởm nữa.

“Who are you? What are you doing here?”

Anh Tây đi cùng tôi mặt đầy nghi hoặc hỏi người vừa tới.

Tôi cũng quay ra nhìn. Đấy là một chàng mập lớn tuổi hơn tôi, da ngăm đen, thân khoác áo tăng bào nhăn dúm, đầu đội mũ Ngũ Phật lệch lạc, chân đạp dép tổ ong rẻ tiền. Nhìn tổng thể liền ra một tên lừa bịp.

"I can"t speak English."

Sư béo dỏm cười hề hề đáp, bàn tay không ngừng cách vải n*n b*p chiếc hòm. Bóp một đường từ đầu tới cuối, nhanh nhẹn len bụng béo giữa bảy người bọn tôi.

Hành động của sư béo dỏm đáng khinh đến nhức mắt, nếu không phải tay tôi đang bận tôi thật mẹ nó muốn đá đít hắn mấy cái.

"Hey! Take your hand off!"

Một anh tây gạt văng tay sư béo dỏm, vẻ mặt cau có. Những người còn lại bỗng vén vạt áo khoác comple lên, lộ ra bao súng ngắn dắt trên thắt lưng.

Chân tôi phát run, nếu không kể lúc đi quân sự thì đây là lần đầu tôi thấy súng thật ngoài đời, hơn nữa còn ở trong tay những kẻ nhìn không hề chính nghĩa này.

Sư béo dỏm giơ hai tay ngang đầu cười hề hề giật lùi nhích lại gần tôi. Miệng thì nói:

"Calm down, calm down."

Hai chúng tôi giờ đã dán sát vào nhau, ánh nhìn hung dữ của sáu người da trắng vì thế bắn cả vào tôi. Tôi nhích người muốn cách xa tên sư béo dỏm nhưng hắn lại càng xán lại.

"Ngài enh em tên chi?" Sư béo dỏm cười hỏi.

"Bách Việt." Tôi căng thẳng đáp "Này anh em đừng dựa gần thế."

"Đồng hơng phại thơng êu nhao chớ." Sư béo dỏm một bên đối với nhóm người tây nháy mắt một bên vỗ lưng tôi.

"Nghe khẩu âm đi, ai cùng quê với anh."

"Gơ chạ trùng hợp rứa, tau nỏ phải ngài Việt nì."

Tôi trợn tròn mắt, nhưng chưa kịp tỏ vẻ bất ngờ thì một tên tây đã rút súng chĩa vào chúng tôi, quát:

"Hey! Shut up! You two shut up!"

Sư béo quay sang tôi nháy mắt hỏi:

"Mi nghe hiệu nỏ?"

“Không hiểu."

"Hấn chựi mi là thằng ăn cặp."

"Có lấy gì đâu?"

Sư béo cười tủm tỉm bỏ tay khỏi lưng tôi.

"Thì giừ lấy ni."

Và tôi càng run hơn nữa.

Bởi vì...

Trên lưng áo bị hắn bôi ướt sũng của tôi có hai chữ:

"Chọ họ."

- -------------------------------

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Ngày thường tôi hay chơi đá bóng, tập xà, nâng tạ, rảnh thì tham gia hội chạy việt dã, nói chung là sức khoẻ vô cùng tốt. Dù thế khi nhìn thấy tình cảnh trước mặt, tôi cảm thấy mình khó lòng hỗ trợ được. Bởi vì chiều cao chênh lệch quá.Tôi cao mét bảy tư, bảy lăm, ở Việt Nam cũng không đến nỗi nào, nhưng ra nước ngoài thì chẳng thấm vào đâu. Đối với đoàn sáu người như siêu mẫu trước mặt, tôi mà vào giúp thì hoá ra chịu tội à. Vậy nên khi nhổm người dậy so sánh, tôi lắc đầu xua tay tỏ vẻ lực bất tòng tâm.Người tây vừa kêu tôi kia cũng nhận ra vấn đề, há mồm nói một từ mà tôi dù có dốt ngoại ngữ bẩm sinh vẫn hiểu được.Tốt tốt anh bạn! Anh đã chính thức khiêu chiến lòng tự tôn dân tộc đấy!- Tôi xắn tay áo hằm hè.Về sau nhớ lại tôi chỉ muốn cười trước sự nông nổi của mình, nhưng giờ tôi nào nghĩ được xa thế chứ.Tôi chạy tới đầu hòm, chống tay đẩy lên. Tư thế này rất dễ mỏi, lại còn khiến cho lực phải chịu dồn cả lên tôi. Mà tôi lúc đó giống như siêu nhân vậy, chẳng biết nặng là gì.Đoàn bảy người chúng tôi gập ghềnh đi về cuối hành lang, qua những căn phòng xa hoa, tới một chiếc thang máy xa hoa.Tôi đối với thang máy đã có thù, nhưng đưa phật đưa đến tây thiên, giờ bỏ chạy bọn nó cười cho à.Thế là chúng tôi lại khệ nệ vào thang máy.“Chờ tau, bây chờ tau.” Từ trong nhà vệ sinh chếch thang máy có người hô lên câu tiếng Nghệ đặc sệt.“Anh em, nặng lắm rồi.” Tôi quay đầu nói vọng ra.Lời tôi chưa dứt một bóng dáng đã lao vào trong, huých tôi lảo đảo.“Ngài enh em, xin lội xin lội.”Người vừa bước vào vỗ vỗ lưng tôi, tay anh ta hẵng còn sũng nước, chẳng biết là cố tình khiến tôi ghê tởm hay vô tình khiến tôi ghê tởm nữa.“Who are you? What are you doing here?”Anh Tây đi cùng tôi mặt đầy nghi hoặc hỏi người vừa tới.Tôi cũng quay ra nhìn. Đấy là một chàng mập lớn tuổi hơn tôi, da ngăm đen, thân khoác áo tăng bào nhăn dúm, đầu đội mũ Ngũ Phật lệch lạc, chân đạp dép tổ ong rẻ tiền. Nhìn tổng thể liền ra một tên lừa bịp."I can"t speak English."Sư béo dỏm cười hề hề đáp, bàn tay không ngừng cách vải n*n b*p chiếc hòm. Bóp một đường từ đầu tới cuối, nhanh nhẹn len bụng béo giữa bảy người bọn tôi.Hành động của sư béo dỏm đáng khinh đến nhức mắt, nếu không phải tay tôi đang bận tôi thật mẹ nó muốn đá đít hắn mấy cái."Hey! Take your hand off!"Một anh tây gạt văng tay sư béo dỏm, vẻ mặt cau có. Những người còn lại bỗng vén vạt áo khoác comple lên, lộ ra bao súng ngắn dắt trên thắt lưng.Chân tôi phát run, nếu không kể lúc đi quân sự thì đây là lần đầu tôi thấy súng thật ngoài đời, hơn nữa còn ở trong tay những kẻ nhìn không hề chính nghĩa này.Sư béo dỏm giơ hai tay ngang đầu cười hề hề giật lùi nhích lại gần tôi. Miệng thì nói:"Calm down, calm down."Hai chúng tôi giờ đã dán sát vào nhau, ánh nhìn hung dữ của sáu người da trắng vì thế bắn cả vào tôi. Tôi nhích người muốn cách xa tên sư béo dỏm nhưng hắn lại càng xán lại."Ngài enh em tên chi?" Sư béo dỏm cười hỏi."Bách Việt." Tôi căng thẳng đáp "Này anh em đừng dựa gần thế.""Đồng hơng phại thơng êu nhao chớ." Sư béo dỏm một bên đối với nhóm người tây nháy mắt một bên vỗ lưng tôi."Nghe khẩu âm đi, ai cùng quê với anh.""Gơ chạ trùng hợp rứa, tau nỏ phải ngài Việt nì."Tôi trợn tròn mắt, nhưng chưa kịp tỏ vẻ bất ngờ thì một tên tây đã rút súng chĩa vào chúng tôi, quát:"Hey! Shut up! You two shut up!"Sư béo quay sang tôi nháy mắt hỏi:"Mi nghe hiệu nỏ?"“Không hiểu.""Hấn chựi mi là thằng ăn cặp.""Có lấy gì đâu?"Sư béo cười tủm tỉm bỏ tay khỏi lưng tôi."Thì giừ lấy ni."Và tôi càng run hơn nữa.Bởi vì...Trên lưng áo bị hắn bôi ướt sũng của tôi có hai chữ:"Chọ họ."- -------------------------------

Chương 14: Chọ Họ