Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 15: Ngồi Xổm

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Hồi đại học tôi có quen một bạn nữ quê Nghệ Tĩnh. Để lấy lòng người đẹp có đoạn thời gian tôi đã kiên trì học mót vài câu tiếng Nghệ, thỉnh thoảng lúc tâm sự tỉ tê liền đem ra dùng. Nhờ vậy khi nghe sư béo dỏm xổ một tràng phương ngữ, tôi ít nhiều hiểu được ý hắn.Nhưng đấy gần như là nghe ngữ đoán câu thôi còn cái từ hắn viết trên lưng tôi thì thật cmn tôi chịu.Tôi đoán hắn không có ý định nói thành lời chắc để phòng hờ trong sáu thằng tây trang giày da trước mắt có thằng nghe hiểu tiếng Việt. Nhưng hắn lo kiểu khỉ gì không biết, người nước ngoài có học tiếng Việt cũng chỉ học tiếng phổ thông thôi, ai dị như hắn chứ.Tôi đang nghĩ sư béo dỏm lần này hại chết tôi rồi, thì đùng một cái thang máy mất điện, đèn đuốc tắt ngúm.Cùng lúc, bàn tay gấu của sư béo dỏm ấn tôi thụp xuống, sau đó lập tức buông.Thang máy đột ngột dừng, bốn bề tối om, sáu người tây bị ngỡ ngàng nên không nhận ra tôi đã rời khỏi đội ngũ khiêng hòm.Họ quát to vài câu, quần áo sột soạt, tôi đoán có người muốn lấy đèn pin.Nhưng đèn chưa bật thì những âm thanh kêu gào đã vang lên, tiếng quát tháo hoảng hốt, tiếng thịt đánh thịt, tiếng va chạm tuồn tuột tuôn ra trong bóng đêm.Trong bóng tối này, tôi không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể dựa hoàn toàn vào thính giác phán đoán tình hình. Mặc dù mọi âm thanh truyền tới truyền đi vô cùng nhanh nhưng tôi vẫn mường tượng được một trận hỗn chiến khốc liệt đang diễn ra.Tim tôi đập thình thịch, tôi nhớ rằng sáu người tây kia có súng.Như để kiểm chứng suy nghĩ của tôi, một loạt tiếng đoàng chói tai vang lên.Đầu tôi ong ong quay mòng, dù choáng váng mắt tôi vẫn gắng gượng mở to.Trong khoảnh khắc ánh lửa lóe lên theo tràng đạn, tôi thấy một bóng dáng ngã xuống phía mình. Ngay lập tức mọi ánh sáng đều tắt khi thân hình chiếc bóng đổ lên tôi.Một cơ thể nặng trịch.Tôi đã hoàn toàn không suy nghĩ được gì nữa. Hồn tôi như thể bị thổi phù cái tách khỏi thân xác.Ruỳnh!Mặt sàn rung lên theo âm vang dữ dội, cả thang máy bần bật chấn động như vừa bị thiên thạch dội xuống.Hồn tôi bị thô bạo lôi về cơ thể, cơ thể tôi lại bị thô bạo lôi vun vút xuống tâm trái đất.Thang máy đang rơi.

Hồi đại học tôi có quen một bạn nữ quê Nghệ Tĩnh. Để lấy lòng người đẹp có đoạn thời gian tôi đã kiên trì học mót vài câu tiếng Nghệ, thỉnh thoảng lúc tâm sự tỉ tê liền đem ra dùng. Nhờ vậy khi nghe sư béo dỏm xổ một tràng phương ngữ, tôi ít nhiều hiểu được ý hắn.

Nhưng đấy gần như là nghe ngữ đoán câu thôi còn cái từ hắn viết trên lưng tôi thì thật cmn tôi chịu.

Tôi đoán hắn không có ý định nói thành lời chắc để phòng hờ trong sáu thằng tây trang giày da trước mắt có thằng nghe hiểu tiếng Việt. Nhưng hắn lo kiểu khỉ gì không biết, người nước ngoài có học tiếng Việt cũng chỉ học tiếng phổ thông thôi, ai dị như hắn chứ.

Tôi đang nghĩ sư béo dỏm lần này hại chết tôi rồi, thì đùng một cái thang máy mất điện, đèn đuốc tắt ngúm.

Cùng lúc, bàn tay gấu của sư béo dỏm ấn tôi thụp xuống, sau đó lập tức buông.

Thang máy đột ngột dừng, bốn bề tối om, sáu người tây bị ngỡ ngàng nên không nhận ra tôi đã rời khỏi đội ngũ khiêng hòm.

Họ quát to vài câu, quần áo sột soạt, tôi đoán có người muốn lấy đèn pin.

Nhưng đèn chưa bật thì những âm thanh kêu gào đã vang lên, tiếng quát tháo hoảng hốt, tiếng thịt đánh thịt, tiếng va chạm tuồn tuột tuôn ra trong bóng đêm.

Trong bóng tối này, tôi không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể dựa hoàn toàn vào thính giác phán đoán tình hình. Mặc dù mọi âm thanh truyền tới truyền đi vô cùng nhanh nhưng tôi vẫn mường tượng được một trận hỗn chiến khốc liệt đang diễn ra.

Tim tôi đập thình thịch, tôi nhớ rằng sáu người tây kia có súng.

Như để kiểm chứng suy nghĩ của tôi, một loạt tiếng đoàng chói tai vang lên.

Đầu tôi ong ong quay mòng, dù choáng váng mắt tôi vẫn gắng gượng mở to.

Trong khoảnh khắc ánh lửa lóe lên theo tràng đạn, tôi thấy một bóng dáng ngã xuống phía mình. Ngay lập tức mọi ánh sáng đều tắt khi thân hình chiếc bóng đổ lên tôi.

Một cơ thể nặng trịch.

Tôi đã hoàn toàn không suy nghĩ được gì nữa. Hồn tôi như thể bị thổi phù cái tách khỏi thân xác.

Ruỳnh!

Mặt sàn rung lên theo âm vang dữ dội, cả thang máy bần bật chấn động như vừa bị thiên thạch dội xuống.

Hồn tôi bị thô bạo lôi về cơ thể, cơ thể tôi lại bị thô bạo lôi vun vút xuống tâm trái đất.

Thang máy đang rơi.

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Hồi đại học tôi có quen một bạn nữ quê Nghệ Tĩnh. Để lấy lòng người đẹp có đoạn thời gian tôi đã kiên trì học mót vài câu tiếng Nghệ, thỉnh thoảng lúc tâm sự tỉ tê liền đem ra dùng. Nhờ vậy khi nghe sư béo dỏm xổ một tràng phương ngữ, tôi ít nhiều hiểu được ý hắn.Nhưng đấy gần như là nghe ngữ đoán câu thôi còn cái từ hắn viết trên lưng tôi thì thật cmn tôi chịu.Tôi đoán hắn không có ý định nói thành lời chắc để phòng hờ trong sáu thằng tây trang giày da trước mắt có thằng nghe hiểu tiếng Việt. Nhưng hắn lo kiểu khỉ gì không biết, người nước ngoài có học tiếng Việt cũng chỉ học tiếng phổ thông thôi, ai dị như hắn chứ.Tôi đang nghĩ sư béo dỏm lần này hại chết tôi rồi, thì đùng một cái thang máy mất điện, đèn đuốc tắt ngúm.Cùng lúc, bàn tay gấu của sư béo dỏm ấn tôi thụp xuống, sau đó lập tức buông.Thang máy đột ngột dừng, bốn bề tối om, sáu người tây bị ngỡ ngàng nên không nhận ra tôi đã rời khỏi đội ngũ khiêng hòm.Họ quát to vài câu, quần áo sột soạt, tôi đoán có người muốn lấy đèn pin.Nhưng đèn chưa bật thì những âm thanh kêu gào đã vang lên, tiếng quát tháo hoảng hốt, tiếng thịt đánh thịt, tiếng va chạm tuồn tuột tuôn ra trong bóng đêm.Trong bóng tối này, tôi không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể dựa hoàn toàn vào thính giác phán đoán tình hình. Mặc dù mọi âm thanh truyền tới truyền đi vô cùng nhanh nhưng tôi vẫn mường tượng được một trận hỗn chiến khốc liệt đang diễn ra.Tim tôi đập thình thịch, tôi nhớ rằng sáu người tây kia có súng.Như để kiểm chứng suy nghĩ của tôi, một loạt tiếng đoàng chói tai vang lên.Đầu tôi ong ong quay mòng, dù choáng váng mắt tôi vẫn gắng gượng mở to.Trong khoảnh khắc ánh lửa lóe lên theo tràng đạn, tôi thấy một bóng dáng ngã xuống phía mình. Ngay lập tức mọi ánh sáng đều tắt khi thân hình chiếc bóng đổ lên tôi.Một cơ thể nặng trịch.Tôi đã hoàn toàn không suy nghĩ được gì nữa. Hồn tôi như thể bị thổi phù cái tách khỏi thân xác.Ruỳnh!Mặt sàn rung lên theo âm vang dữ dội, cả thang máy bần bật chấn động như vừa bị thiên thạch dội xuống.Hồn tôi bị thô bạo lôi về cơ thể, cơ thể tôi lại bị thô bạo lôi vun vút xuống tâm trái đất.Thang máy đang rơi.

Chương 15: Ngồi Xổm