Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 35

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Trên tờ giấy vẽ một hình dáng giống như khúc cây nằm ngang, nhưng tôi biết đấy không phải khúc cây, mà là một chiếc quan tài, chiếc quan tài tôi bị vu tội lấy cắp.“Cái này…”“Không phải cái ta bị mất.” Bà Diêu chưa cần nghe hết câu liền lập tức phủ định. “Cậu cảm thấy giống, bởi vì về cơ bản hai cỗ quan tài này cùng một kiểu cách, rất phổ biến vào khoảng hơn 2000 năm trước tại Đông Nam Á và phía Nam Trung Quốc, được gọi là mộ thân cây hoặc mộ thuyền.”Mộ thuyền thì tôi có nghe qua. Năm 2001 khi tìm đề tài cho đồ án tốt nghiệp, tôi được một giáo sư sử học rủ tham gia dự án phục dựng đời sống cư dân Đông Sơn thông qua việc khai quật mộ thuyền ở Hưng Yên. Tôi lúc đấy còn than rằng đúng là giáo sư sử chuyên đi sau thời đại, có đôi mộ Kiệt Thương ở Hải Dương vừa đào lên kìa, đến đấy làm nghiên cứu cho đỡ mất công, thế là bị giáo sư cho cái bạt tai.Giáo sư nói nếu đi nghiên cứu cái có sẵn thì tôi gọi cậu làm gì, tôi nghe người dân ở một ngôi làng tại Kim Động, Hưng Yên phát hiện nhiều mộ thuyền dưới lòng ruộng, nghi ngờ nơi đấy là một di chỉ nghĩa địa lớn, mới cần cậu đi thăm dò địa tầng. Tuy rất nể mặt giáo sư, nhưng do chẳng có tý hứng thú nào với mồ mả nên cuối cùng tôi vẫn không nhận đề tài này.“Cỗ quan tài Nam Mộc Tơ Vàng Âm Trầm cậu thấy được chú tôi khai quật năm 1946 ở châu tự trị Ngawa thuộc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, giữ tại nhà đến năm 49 mới bán. Gần đây không biết thế nào lại rơi vào tay Lưu Ly tháp, cuối cùng tôi qua đấu giá mua trở về.”Do lịch sử, chất liệu, tay nghề thủ công và tính toàn vẹn mà giá trị của cỗ quan tài đã vượt qua giá trị vàng cùng khối lượng. Giàu như bác hai đến khi nghe tôi năn nỉ đền hộ, chẳng than một câu đền không nổi còn gì.Trở lại với hình vẽ trên tờ giấy mà cậu trai khá mang đến, bà Diêu vừa nhìn đã nhận ra đây là vật gì, cũng đoán được giá trị của nó. Trong sách truyền nghề mà tổ tiên nhà Diêu để lại cho con cháu, có ghi chép về một cực phẩm báu vật với miêu tả y chang hình vẽ này.“Ban đầu ta khá hoài nghi. Bỏ qua nhiều lý do chuyên môn, cái vô lý nhất là chỉ với bốn người họ làm cách nào để khiêng cỗ quan tài nặng cả tấn đấy ra?"Đúng vậy, đây cũng là nghi vấn ban đầu của tôi. Trừ phi, tôi chợt nghĩ đến một khả năng nói:"Trừ phi do không được bảo quản tốt cỗ quan tài đã bị mục ruỗng nên rất nhẹ."Bà Diêu lắc đầu."Không, nó vốn được chôn dưới bùn dày, trong môi trường yếm khí, chất liệu gỗ vẫn như mới."Tổ tiên nhà bà Diêu từng có lần đào được cỗ quan tài này trong bụng rồng, bởi vì không có cách nào mang đi nên mới ghi chép lại cho con cháu đời sau biết đến.Nhưng cậu trai khá lại nghĩ: Có thể chia cỗ quan tài thành nhiều mảnh để đem ra.

Trên tờ giấy vẽ một hình dáng giống như khúc cây nằm ngang, nhưng tôi biết đấy không phải khúc cây, mà là một chiếc quan tài, chiếc quan tài tôi bị vu tội lấy cắp.

“Cái này…”

“Không phải cái ta bị mất.” Bà Diêu chưa cần nghe hết câu liền lập tức phủ định. “Cậu cảm thấy giống, bởi vì về cơ bản hai cỗ quan tài này cùng một kiểu cách, rất phổ biến vào khoảng hơn 2000 năm trước tại Đông Nam Á và phía Nam Trung Quốc, được gọi là mộ thân cây hoặc mộ thuyền.”

Mộ thuyền thì tôi có nghe qua. Năm 2001 khi tìm đề tài cho đồ án tốt nghiệp, tôi được một giáo sư sử học rủ tham gia dự án phục dựng đời sống cư dân Đông Sơn thông qua việc khai quật mộ thuyền ở Hưng Yên. Tôi lúc đấy còn than rằng đúng là giáo sư sử chuyên đi sau thời đại, có đôi mộ Kiệt Thương ở Hải Dương vừa đào lên kìa, đến đấy làm nghiên cứu cho đỡ mất công, thế là bị giáo sư cho cái bạt tai.

Giáo sư nói nếu đi nghiên cứu cái có sẵn thì tôi gọi cậu làm gì, tôi nghe người dân ở một ngôi làng tại Kim Động, Hưng Yên phát hiện nhiều mộ thuyền dưới lòng ruộng, nghi ngờ nơi đấy là một di chỉ nghĩa địa lớn, mới cần cậu đi thăm dò địa tầng. Tuy rất nể mặt giáo sư, nhưng do chẳng có tý hứng thú nào với mồ mả nên cuối cùng tôi vẫn không nhận đề tài này.

“Cỗ quan tài Nam Mộc Tơ Vàng Âm Trầm cậu thấy được chú tôi khai quật năm 1946 ở châu tự trị Ngawa thuộc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, giữ tại nhà đến năm 49 mới bán. Gần đây không biết thế nào lại rơi vào tay Lưu Ly tháp, cuối cùng tôi qua đấu giá mua trở về.”

Do lịch sử, chất liệu, tay nghề thủ công và tính toàn vẹn mà giá trị của cỗ quan tài đã vượt qua giá trị vàng cùng khối lượng. Giàu như bác hai đến khi nghe tôi năn nỉ đền hộ, chẳng than một câu đền không nổi còn gì.

Trở lại với hình vẽ trên tờ giấy mà cậu trai khá mang đến, bà Diêu vừa nhìn đã nhận ra đây là vật gì, cũng đoán được giá trị của nó. Trong sách truyền nghề mà tổ tiên nhà Diêu để lại cho con cháu, có ghi chép về một cực phẩm báu vật với miêu tả y chang hình vẽ này.

“Ban đầu ta khá hoài nghi. Bỏ qua nhiều lý do chuyên môn, cái vô lý nhất là chỉ với bốn người họ làm cách nào để khiêng cỗ quan tài nặng cả tấn đấy ra?"

Đúng vậy, đây cũng là nghi vấn ban đầu của tôi. Trừ phi, tôi chợt nghĩ đến một khả năng nói:

"Trừ phi do không được bảo quản tốt cỗ quan tài đã bị mục ruỗng nên rất nhẹ."

Bà Diêu lắc đầu.

"Không, nó vốn được chôn dưới bùn dày, trong môi trường yếm khí, chất liệu gỗ vẫn như mới."

Tổ tiên nhà bà Diêu từng có lần đào được cỗ quan tài này trong bụng rồng, bởi vì không có cách nào mang đi nên mới ghi chép lại cho con cháu đời sau biết đến.

Nhưng cậu trai khá lại nghĩ: Có thể chia cỗ quan tài thành nhiều mảnh để đem ra.

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Trên tờ giấy vẽ một hình dáng giống như khúc cây nằm ngang, nhưng tôi biết đấy không phải khúc cây, mà là một chiếc quan tài, chiếc quan tài tôi bị vu tội lấy cắp.“Cái này…”“Không phải cái ta bị mất.” Bà Diêu chưa cần nghe hết câu liền lập tức phủ định. “Cậu cảm thấy giống, bởi vì về cơ bản hai cỗ quan tài này cùng một kiểu cách, rất phổ biến vào khoảng hơn 2000 năm trước tại Đông Nam Á và phía Nam Trung Quốc, được gọi là mộ thân cây hoặc mộ thuyền.”Mộ thuyền thì tôi có nghe qua. Năm 2001 khi tìm đề tài cho đồ án tốt nghiệp, tôi được một giáo sư sử học rủ tham gia dự án phục dựng đời sống cư dân Đông Sơn thông qua việc khai quật mộ thuyền ở Hưng Yên. Tôi lúc đấy còn than rằng đúng là giáo sư sử chuyên đi sau thời đại, có đôi mộ Kiệt Thương ở Hải Dương vừa đào lên kìa, đến đấy làm nghiên cứu cho đỡ mất công, thế là bị giáo sư cho cái bạt tai.Giáo sư nói nếu đi nghiên cứu cái có sẵn thì tôi gọi cậu làm gì, tôi nghe người dân ở một ngôi làng tại Kim Động, Hưng Yên phát hiện nhiều mộ thuyền dưới lòng ruộng, nghi ngờ nơi đấy là một di chỉ nghĩa địa lớn, mới cần cậu đi thăm dò địa tầng. Tuy rất nể mặt giáo sư, nhưng do chẳng có tý hứng thú nào với mồ mả nên cuối cùng tôi vẫn không nhận đề tài này.“Cỗ quan tài Nam Mộc Tơ Vàng Âm Trầm cậu thấy được chú tôi khai quật năm 1946 ở châu tự trị Ngawa thuộc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, giữ tại nhà đến năm 49 mới bán. Gần đây không biết thế nào lại rơi vào tay Lưu Ly tháp, cuối cùng tôi qua đấu giá mua trở về.”Do lịch sử, chất liệu, tay nghề thủ công và tính toàn vẹn mà giá trị của cỗ quan tài đã vượt qua giá trị vàng cùng khối lượng. Giàu như bác hai đến khi nghe tôi năn nỉ đền hộ, chẳng than một câu đền không nổi còn gì.Trở lại với hình vẽ trên tờ giấy mà cậu trai khá mang đến, bà Diêu vừa nhìn đã nhận ra đây là vật gì, cũng đoán được giá trị của nó. Trong sách truyền nghề mà tổ tiên nhà Diêu để lại cho con cháu, có ghi chép về một cực phẩm báu vật với miêu tả y chang hình vẽ này.“Ban đầu ta khá hoài nghi. Bỏ qua nhiều lý do chuyên môn, cái vô lý nhất là chỉ với bốn người họ làm cách nào để khiêng cỗ quan tài nặng cả tấn đấy ra?"Đúng vậy, đây cũng là nghi vấn ban đầu của tôi. Trừ phi, tôi chợt nghĩ đến một khả năng nói:"Trừ phi do không được bảo quản tốt cỗ quan tài đã bị mục ruỗng nên rất nhẹ."Bà Diêu lắc đầu."Không, nó vốn được chôn dưới bùn dày, trong môi trường yếm khí, chất liệu gỗ vẫn như mới."Tổ tiên nhà bà Diêu từng có lần đào được cỗ quan tài này trong bụng rồng, bởi vì không có cách nào mang đi nên mới ghi chép lại cho con cháu đời sau biết đến.Nhưng cậu trai khá lại nghĩ: Có thể chia cỗ quan tài thành nhiều mảnh để đem ra.

Chương 35