Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…
Chương 85: Đèn Lồng Da Người
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Nước cực lạnh, cảm giác như có cả một tảng băng chìm ngay dưới chân, sốc đến run người.Hai Tý không nói nhưng Nam và Julie đã dùng cách nào đi qua đây? Quá khó tưởng tượng.Tôi vừa bơi men theo vách hang vừa đẩy một chuỗi đèn lồng da người trước mặt, tầm nhìn vẫn rất hạn chế.Thực lòng tôi không ngại nước, tôi từng có quá trình dài tập luyện môn bơi marathon từ năm 16 đến 19 tuổi, nhưng điều kiện lúc đấy rất lý tưởng chứ không tệ như bây giờ.Năng lượng chưa tích cóp đủ, nhiệt độ không thích hợp, thương tật chồng chất, nếu phải ở trong nước nửa tiếng, tôi chết chắc.May mà Hai Tý cũng không chỉ con đường chết cho tôi, ước chừng đèn lồng đợt một cháy hết, tôi đã nhìn thấy bờ.Tôi để quần áo trong ba lô chống nước nên giờ vẫn có đồ khô để thay.Vừa run lập cập mặc xong xuôi tôi liền bật đèn pin chiếu vào người, ít nhất cảm giác ấm áp chút.Ai ngờ mụ nội nó suýt té đái lần hai.Nhờ ánh sáng rõ ràng, tôi nhìn thấy trên da thịt mình xuất hiện vô số những dấu tay nhỏ nhầy nhầy nâu sậm như rỉ sét, tập trung nhiều nhất ở vùng vết thương hở.Những dấu tay này rất nổi, chẳng lẽ có bầy trẻ con đã lặn trong nước bám víu lấy tôi mà tôi không hề hay biết?Tôi rùng hết cả mình, quay đầu lại nhìn chăm chú vào dòng sông.Đèn lồng da người vẫn được tôi thả ở dưới đấy, soi rọi một khoảng mờ ảo.Vừa nãy bơi trong nước tôi không nhận ra, giờ mới để ý thấy, màu trên dòng sông có những sắc độ không đồng nhất.Nước ở đây không phải màu đen, mà là có rất nhiều những “thứ gì đó” màu đen bên dưới đã phản ánh lại thị giác.Tôi múc một nắm nước soi thử trước đèn pin, màu nước trong tay tôi và màu dấu tay trên người tôi có sắc tố khá tương đồng, chẳng qua khác nhau ở độ đậm nhạt.Da đầu tôi tê dại khi liên tưởng tới tình huống kinh dị mình vừa gặp phải: Dưới lòng sông có sinh vật lạ và chúng đã luôn phiêu cạnh tôi cả quãng đường.Sở dĩ tôi không phát giác ra chúng sờ nắn mình hẳn do nhiều yếu tố hợp lại.Thứ nhất là nhiệt độ quá lạnh khiến xúc giác của tôi bị trì trệ.Thứ hai cấu tạo cơ thể của sinh vật này quá lạ khiến chúng cùng nước như một dạng.Thứ ba là tầm nhìn gò bó mà tôi đã phải chịu đựng từ khi bò xuống giếng đến giờ.Nơi này không chỉ có mình tôi là “sống” chẳng qua tôi không thể nhìn thấy.Giờ còn chưa xác định được chúng có ý tấn công tôi hay không, nhưng rõ ràng chúng rất có hứng thú với tôi.Thật may là nơi bờ tôi đứng tuy hẹp, nhưng vẫn tính có thể đi, chỉ cần tôi và mặt nước không tiếp xúc thì có vẻ chúng sẽ không theo tôi lên.Giờ tôi phải tìm chỉ dẫn của Hai Tý, những cái khác ra ngoài nghĩ sau.Tôi tự trấn an bản thân, cúi lưng thu thập đồ đạc.Đúng lúc tinh thần hơi hoãn lại đây thì--Đèn lồng tắt..
Nước cực lạnh, cảm giác như có cả một tảng băng chìm ngay dưới chân, sốc đến run người.
Hai Tý không nói nhưng Nam và Julie đã dùng cách nào đi qua đây? Quá khó tưởng tượng.Tôi vừa bơi men theo vách hang vừa đẩy một chuỗi đèn lồng da người trước mặt, tầm nhìn vẫn rất hạn chế.
Thực lòng tôi không ngại nước, tôi từng có quá trình dài tập luyện môn bơi marathon từ năm 16 đến 19 tuổi, nhưng điều kiện lúc đấy rất lý tưởng chứ không tệ như bây giờ.Năng lượng chưa tích cóp đủ, nhiệt độ không thích hợp, thương tật chồng chất, nếu phải ở trong nước nửa tiếng, tôi chết chắc.May mà Hai Tý cũng không chỉ con đường chết cho tôi, ước chừng đèn lồng đợt một cháy hết, tôi đã nhìn thấy bờ.Tôi để quần áo trong ba lô chống nước nên giờ vẫn có đồ khô để thay.
Vừa run lập cập mặc xong xuôi tôi liền bật đèn pin chiếu vào người, ít nhất cảm giác ấm áp chút.Ai ngờ mụ nội nó suýt té đái lần hai.Nhờ ánh sáng rõ ràng, tôi nhìn thấy trên da thịt mình xuất hiện vô số những dấu tay nhỏ nhầy nhầy nâu sậm như rỉ sét, tập trung nhiều nhất ở vùng vết thương hở.
Những dấu tay này rất nổi, chẳng lẽ có bầy trẻ con đã lặn trong nước bám víu lấy tôi mà tôi không hề hay biết?Tôi rùng hết cả mình, quay đầu lại nhìn chăm chú vào dòng sông.
Đèn lồng da người vẫn được tôi thả ở dưới đấy, soi rọi một khoảng mờ ảo.Vừa nãy bơi trong nước tôi không nhận ra, giờ mới để ý thấy, màu trên dòng sông có những sắc độ không đồng nhất.
Nước ở đây không phải màu đen, mà là có rất nhiều những “thứ gì đó” màu đen bên dưới đã phản ánh lại thị giác.Tôi múc một nắm nước soi thử trước đèn pin, màu nước trong tay tôi và màu dấu tay trên người tôi có sắc tố khá tương đồng, chẳng qua khác nhau ở độ đậm nhạt.Da đầu tôi tê dại khi liên tưởng tới tình huống kinh dị mình vừa gặp phải: Dưới lòng sông có sinh vật lạ và chúng đã luôn phiêu cạnh tôi cả quãng đường.Sở dĩ tôi không phát giác ra chúng sờ nắn mình hẳn do nhiều yếu tố hợp lại.
Thứ nhất là nhiệt độ quá lạnh khiến xúc giác của tôi bị trì trệ.
Thứ hai cấu tạo cơ thể của sinh vật này quá lạ khiến chúng cùng nước như một dạng.
Thứ ba là tầm nhìn gò bó mà tôi đã phải chịu đựng từ khi bò xuống giếng đến giờ.Nơi này không chỉ có mình tôi là “sống” chẳng qua tôi không thể nhìn thấy.
Giờ còn chưa xác định được chúng có ý tấn công tôi hay không, nhưng rõ ràng chúng rất có hứng thú với tôi.Thật may là nơi bờ tôi đứng tuy hẹp, nhưng vẫn tính có thể đi, chỉ cần tôi và mặt nước không tiếp xúc thì có vẻ chúng sẽ không theo tôi lên.
Giờ tôi phải tìm chỉ dẫn của Hai Tý, những cái khác ra ngoài nghĩ sau.Tôi tự trấn an bản thân, cúi lưng thu thập đồ đạc.
Đúng lúc tinh thần hơi hoãn lại đây thì--Đèn lồng tắt..
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Nước cực lạnh, cảm giác như có cả một tảng băng chìm ngay dưới chân, sốc đến run người.Hai Tý không nói nhưng Nam và Julie đã dùng cách nào đi qua đây? Quá khó tưởng tượng.Tôi vừa bơi men theo vách hang vừa đẩy một chuỗi đèn lồng da người trước mặt, tầm nhìn vẫn rất hạn chế.Thực lòng tôi không ngại nước, tôi từng có quá trình dài tập luyện môn bơi marathon từ năm 16 đến 19 tuổi, nhưng điều kiện lúc đấy rất lý tưởng chứ không tệ như bây giờ.Năng lượng chưa tích cóp đủ, nhiệt độ không thích hợp, thương tật chồng chất, nếu phải ở trong nước nửa tiếng, tôi chết chắc.May mà Hai Tý cũng không chỉ con đường chết cho tôi, ước chừng đèn lồng đợt một cháy hết, tôi đã nhìn thấy bờ.Tôi để quần áo trong ba lô chống nước nên giờ vẫn có đồ khô để thay.Vừa run lập cập mặc xong xuôi tôi liền bật đèn pin chiếu vào người, ít nhất cảm giác ấm áp chút.Ai ngờ mụ nội nó suýt té đái lần hai.Nhờ ánh sáng rõ ràng, tôi nhìn thấy trên da thịt mình xuất hiện vô số những dấu tay nhỏ nhầy nhầy nâu sậm như rỉ sét, tập trung nhiều nhất ở vùng vết thương hở.Những dấu tay này rất nổi, chẳng lẽ có bầy trẻ con đã lặn trong nước bám víu lấy tôi mà tôi không hề hay biết?Tôi rùng hết cả mình, quay đầu lại nhìn chăm chú vào dòng sông.Đèn lồng da người vẫn được tôi thả ở dưới đấy, soi rọi một khoảng mờ ảo.Vừa nãy bơi trong nước tôi không nhận ra, giờ mới để ý thấy, màu trên dòng sông có những sắc độ không đồng nhất.Nước ở đây không phải màu đen, mà là có rất nhiều những “thứ gì đó” màu đen bên dưới đã phản ánh lại thị giác.Tôi múc một nắm nước soi thử trước đèn pin, màu nước trong tay tôi và màu dấu tay trên người tôi có sắc tố khá tương đồng, chẳng qua khác nhau ở độ đậm nhạt.Da đầu tôi tê dại khi liên tưởng tới tình huống kinh dị mình vừa gặp phải: Dưới lòng sông có sinh vật lạ và chúng đã luôn phiêu cạnh tôi cả quãng đường.Sở dĩ tôi không phát giác ra chúng sờ nắn mình hẳn do nhiều yếu tố hợp lại.Thứ nhất là nhiệt độ quá lạnh khiến xúc giác của tôi bị trì trệ.Thứ hai cấu tạo cơ thể của sinh vật này quá lạ khiến chúng cùng nước như một dạng.Thứ ba là tầm nhìn gò bó mà tôi đã phải chịu đựng từ khi bò xuống giếng đến giờ.Nơi này không chỉ có mình tôi là “sống” chẳng qua tôi không thể nhìn thấy.Giờ còn chưa xác định được chúng có ý tấn công tôi hay không, nhưng rõ ràng chúng rất có hứng thú với tôi.Thật may là nơi bờ tôi đứng tuy hẹp, nhưng vẫn tính có thể đi, chỉ cần tôi và mặt nước không tiếp xúc thì có vẻ chúng sẽ không theo tôi lên.Giờ tôi phải tìm chỉ dẫn của Hai Tý, những cái khác ra ngoài nghĩ sau.Tôi tự trấn an bản thân, cúi lưng thu thập đồ đạc.Đúng lúc tinh thần hơi hoãn lại đây thì--Đèn lồng tắt..