Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 86

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Theo bản năng tôi vẫn luôn duy trì ngọn lửa trong đèn lồng da người.Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy đây là mấu chốt của vấn đề, khi chúng được sắp xếp trở thành nguồn sáng duy nhất ở nơi này.Chúng không thể tắt, tôi đã ôm suy nghĩ như vậy suốt quãng đường, cuối cùng lại vì mấy dấu tay rỉ sét trên người mà quên mất tiêu.Ngay sau khoảnh khắc đèn tắt lửa, tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng ba, bốn, năm, sáu, bàn tay nhỏ trơn lạnh nắm lấy chân tôi, kéo giật tôi ngã xuống dòng sông.Sức lực của bọn nó tuy yếu nhưng thắng ở số lượng đông, khiến tôi nhất thời không giãy ra được.Tôi bị nhấn đầu xuống nước đá, vốn đã không nhìn thấy nghe thấy gì giờ lại càng ù tai xót mắt.Tôi càng chìm sâu thì càng thêm nhiều bàn tay quấn lấy hơn, bọn nó rõ ràng muốn dìm chết tôi.Nhưng đời đâu dễ vậy.Trước khi ngã xuống sông tôi đã nhanh chóng hít một hơi dài đầy buồng phổi, ít nhất trong bốn phút rưỡi tới sẽ không chết ngạt được.Tôi cố sờ tay vào túi quần, ở đấy có một con dao sư béo dỏm cho tôi mượn, nói là bảo bối mà sư phụ hắn mang về từ Thánh Địa, chém sắt như bùn, trần đời có một.Chẳng biết sư béo dỏm nói thật hay giả chỉ thấy chiếc dao khi ra khỏi vỏ liền lóe lên hào quang, trong bốn bề tối đăm đăm như này quả thật khiến người ta sinh sôi hy vọng.Tôi hăng hái khua dao, chân đá tay đấm, chẳng mấy chốc đột phá được một đường.Tôi theo đường đó bơi thẳng lên lại bị một lớp bàn tay nữa bu lấy.Số lượng bọn nó đông đến không thể xác định nổi, nhất thời quần tôi phát mệt.Không được, dưỡng khí sắp cạn- Tôi thầm than lớn khi mà ngực bắt đầu nhói đau.Trong lúc quần ẩu, tôi bất chợt để ý một điều.Bọn nó luôn muốn kéo tôi xuống mỗi lần tôi cố ngoi lên, nhưng khi tôi bơi ngang thì không gặp nhiều cản trở đến vậy.Thế là tôi nảy ra ý tưởng, vừa chém vừa cố gắng dạt vào vách hang.Tôi chưa dạt tới vách hang lại đâm sầm vào một dãy đá ngầm, này mẹ nó cũng quá tốt, tiết kiệm thể lực.Tôi vung con dao được quảng cáo chém sắt như bùn kia, đâm nghiêng vào măng đá cố định thân hình.Tôi cố gắng không đâm quá sâu quá thẳng, phòng trường hợp không rút ra được.Sau đó vừa đâm vừa rút từng chút một theo măng đá trèo lên.Có điểm dựa rồi, tôi không sợ lực kéo của mấy bàn tay nhỏ kia nữa, tôi cùng chúng giằng co giằng co, thế mà ngoi được khỏi mặt nước.Tôi mở to mồm hít lấy hít để không khí, sau đó ra sức vỗ vào mang tai.Nước từ bên trong chảy òng ọc ra nhưng tôi chẳng nghe được tiếng gì cả.Xong đời, tôi điếc thật rồi..

Theo bản năng tôi vẫn luôn duy trì ngọn lửa trong đèn lồng da người.

Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy đây là mấu chốt của vấn đề, khi chúng được sắp xếp trở thành nguồn sáng duy nhất ở nơi này.Chúng không thể tắt, tôi đã ôm suy nghĩ như vậy suốt quãng đường, cuối cùng lại vì mấy dấu tay rỉ sét trên người mà quên mất tiêu.Ngay sau khoảnh khắc đèn tắt lửa, tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng ba, bốn, năm, sáu, bàn tay nhỏ trơn lạnh nắm lấy chân tôi, kéo giật tôi ngã xuống dòng sông.Sức lực của bọn nó tuy yếu nhưng thắng ở số lượng đông, khiến tôi nhất thời không giãy ra được.

Tôi bị nhấn đầu xuống nước đá, vốn đã không nhìn thấy nghe thấy gì giờ lại càng ù tai xót mắt.

Tôi càng chìm sâu thì càng thêm nhiều bàn tay quấn lấy hơn, bọn nó rõ ràng muốn dìm chết tôi.Nhưng đời đâu dễ vậy.Trước khi ngã xuống sông tôi đã nhanh chóng hít một hơi dài đầy buồng phổi, ít nhất trong bốn phút rưỡi tới sẽ không chết ngạt được.

Tôi cố sờ tay vào túi quần, ở đấy có một con dao sư béo dỏm cho tôi mượn, nói là bảo bối mà sư phụ hắn mang về từ Thánh Địa, chém sắt như bùn, trần đời có một.Chẳng biết sư béo dỏm nói thật hay giả chỉ thấy chiếc dao khi ra khỏi vỏ liền lóe lên hào quang, trong bốn bề tối đăm đăm như này quả thật khiến người ta sinh sôi hy vọng.Tôi hăng hái khua dao, chân đá tay đấm, chẳng mấy chốc đột phá được một đường.

Tôi theo đường đó bơi thẳng lên lại bị một lớp bàn tay nữa bu lấy.

Số lượng bọn nó đông đến không thể xác định nổi, nhất thời quần tôi phát mệt.Không được, dưỡng khí sắp cạn- Tôi thầm than lớn khi mà ngực bắt đầu nhói đau.Trong lúc quần ẩu, tôi bất chợt để ý một điều.

Bọn nó luôn muốn kéo tôi xuống mỗi lần tôi cố ngoi lên, nhưng khi tôi bơi ngang thì không gặp nhiều cản trở đến vậy.

Thế là tôi nảy ra ý tưởng, vừa chém vừa cố gắng dạt vào vách hang.

Tôi chưa dạt tới vách hang lại đâm sầm vào một dãy đá ngầm, này mẹ nó cũng quá tốt, tiết kiệm thể lực.Tôi vung con dao được quảng cáo chém sắt như bùn kia, đâm nghiêng vào măng đá cố định thân hình.

Tôi cố gắng không đâm quá sâu quá thẳng, phòng trường hợp không rút ra được.

Sau đó vừa đâm vừa rút từng chút một theo măng đá trèo lên.Có điểm dựa rồi, tôi không sợ lực kéo của mấy bàn tay nhỏ kia nữa, tôi cùng chúng giằng co giằng co, thế mà ngoi được khỏi mặt nước.Tôi mở to mồm hít lấy hít để không khí, sau đó ra sức vỗ vào mang tai.

Nước từ bên trong chảy òng ọc ra nhưng tôi chẳng nghe được tiếng gì cả.Xong đời, tôi điếc thật rồi..

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Theo bản năng tôi vẫn luôn duy trì ngọn lửa trong đèn lồng da người.Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy đây là mấu chốt của vấn đề, khi chúng được sắp xếp trở thành nguồn sáng duy nhất ở nơi này.Chúng không thể tắt, tôi đã ôm suy nghĩ như vậy suốt quãng đường, cuối cùng lại vì mấy dấu tay rỉ sét trên người mà quên mất tiêu.Ngay sau khoảnh khắc đèn tắt lửa, tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng ba, bốn, năm, sáu, bàn tay nhỏ trơn lạnh nắm lấy chân tôi, kéo giật tôi ngã xuống dòng sông.Sức lực của bọn nó tuy yếu nhưng thắng ở số lượng đông, khiến tôi nhất thời không giãy ra được.Tôi bị nhấn đầu xuống nước đá, vốn đã không nhìn thấy nghe thấy gì giờ lại càng ù tai xót mắt.Tôi càng chìm sâu thì càng thêm nhiều bàn tay quấn lấy hơn, bọn nó rõ ràng muốn dìm chết tôi.Nhưng đời đâu dễ vậy.Trước khi ngã xuống sông tôi đã nhanh chóng hít một hơi dài đầy buồng phổi, ít nhất trong bốn phút rưỡi tới sẽ không chết ngạt được.Tôi cố sờ tay vào túi quần, ở đấy có một con dao sư béo dỏm cho tôi mượn, nói là bảo bối mà sư phụ hắn mang về từ Thánh Địa, chém sắt như bùn, trần đời có một.Chẳng biết sư béo dỏm nói thật hay giả chỉ thấy chiếc dao khi ra khỏi vỏ liền lóe lên hào quang, trong bốn bề tối đăm đăm như này quả thật khiến người ta sinh sôi hy vọng.Tôi hăng hái khua dao, chân đá tay đấm, chẳng mấy chốc đột phá được một đường.Tôi theo đường đó bơi thẳng lên lại bị một lớp bàn tay nữa bu lấy.Số lượng bọn nó đông đến không thể xác định nổi, nhất thời quần tôi phát mệt.Không được, dưỡng khí sắp cạn- Tôi thầm than lớn khi mà ngực bắt đầu nhói đau.Trong lúc quần ẩu, tôi bất chợt để ý một điều.Bọn nó luôn muốn kéo tôi xuống mỗi lần tôi cố ngoi lên, nhưng khi tôi bơi ngang thì không gặp nhiều cản trở đến vậy.Thế là tôi nảy ra ý tưởng, vừa chém vừa cố gắng dạt vào vách hang.Tôi chưa dạt tới vách hang lại đâm sầm vào một dãy đá ngầm, này mẹ nó cũng quá tốt, tiết kiệm thể lực.Tôi vung con dao được quảng cáo chém sắt như bùn kia, đâm nghiêng vào măng đá cố định thân hình.Tôi cố gắng không đâm quá sâu quá thẳng, phòng trường hợp không rút ra được.Sau đó vừa đâm vừa rút từng chút một theo măng đá trèo lên.Có điểm dựa rồi, tôi không sợ lực kéo của mấy bàn tay nhỏ kia nữa, tôi cùng chúng giằng co giằng co, thế mà ngoi được khỏi mặt nước.Tôi mở to mồm hít lấy hít để không khí, sau đó ra sức vỗ vào mang tai.Nước từ bên trong chảy òng ọc ra nhưng tôi chẳng nghe được tiếng gì cả.Xong đời, tôi điếc thật rồi..

Chương 86