* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già…
Chương 13: Minato tới
Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… “ Uỳnh”. Rasengan khổng lồ đánh về phía Cửu Vĩ, khiến nó bay ra ra khỏi làng, gió rít gào khắp bốn phía khiến một số nhẫn giả phải lấy tay che chắn trước mặt.Lúc này Minato c*̃ng vừa tới, thấy Lý Huyền đánh ra Rasengan liền giật mình nghĩ: “ Đó là Rasengan c*̉a mình, tại sao hắn lại biết.”“ Cảm ơn, Lý Huyền.” Mặc dù không biết tại sao Lý Huyền lại có thể biết Rasengan nhưng Minato c*̃ng không để trong lòng, hiện tại vấn đề cấp bách là xử lý Cửu Vĩ, bỗng thấy Cửu Vĩ định dùng Boom Vĩ Thú hắn liền biến sắc, Minato lập tức dùng thông linh chi thuật.“ Pum” một tiếng nổ vang lên kèm theo một đám khói ở trên trời, đột nhiên một con cóc khổng lồ miệng ngậm điếu xì gà rơi xuống lớn giọng: “ Không nhanh vậy đâu nghiệt súc.”Cửu Vĩ đang định nhả boom vĩ thú liền bị con cóc khổng lồ ấn vào đầu, cả người nằm xuống đất, boom vĩ thú vẫn ở trong mồm không cách nào có thể bắn ra. Cửu Vĩ ánh mắt nhe răng muốn tấn công con cóc khổng lồ nhưng bất lực, chỉ có thể dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn nó, miệng xểu cả nước miếng, cố gắng quay đầu lên. Nhưng lợi thế lại thuộc về con cóc khổng lồ kia, cửu vĩ bất lực, mới ngóc lên liền bị nó nhấn mạnh xuống đất.“ Vù ù ù” – Gió rít gào, lấy đầu cửu vĩ làm trung tâm hướngvề bốn phương tám hướng mà xung kích. Một số viên đá nhỏ mảnh vụn bắn ra với tốc độ nhanh khiến nhiều nhẫn giả phải khuỵu chân xuống, hai tay che trước mặt, đứng ở thế phòng thủ. Sarutobi Hiruzen dùng Enma chống xuống đất, giữ vững thăng bằng, đồng thời ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng, ông ta biết rằng Minato rốt cuộc đã đến.Lúc này Minato đứng ở trên đầu con cóc khổng lồ, nhìn xuống mọi người đang chật vật ở dưới, sau đó nhìn Gamabunta ( con cóc khổng lồ) nhận thấy rằng nó sắp không giữ được.“ Đệ tử!” Gamabunta vất vả giữ đầu cửu vĩ, đồng thời lớn giọng, Minato gật đầu trả lời “ Tôi biết rồi” sau đó nhảy lên đầu cửu vĩ, hai tay kết ấn, sau đó một vầng sáng màu vàng lấy Minato làm trung tâm, lóe lên một phát, lập tức Cửu Vĩ và Minato liền biến mất.Cửu Vĩ biến mất, Gamabunta rơi xuống đất, khói bụi mù mịt khắp nơi.Sarutobi Hiruzen không thấy Cửu Vĩ và Minato đâu, vẻ mặt trầm ngưng, đứng nhìn về phía Gamaputa hỏi: “…Minato…Cậu ta dịch chuyển Cửu Vĩ đi rồi à!?”“ Bùm…” Vừa nói xong bỗng một nơi cách đó không xa liền nổ vang lên, vụ nổ làm cho bầu trời sáng rực, một lúc sau đám mây hình nấm cao nghi nghút xuất hiện. Chứng kiến cảnh tượng đó, toàn bộ mọi người đoán được chỗ đó là nơi mà Minato dịch chuyển đến.“ Đằng kìa!” Sarutobi Hiruzen lập tức c*̀ng đám nhẫn giả tiền về phía vụ nổ, Lý Huyền c*̃ng theo sau. Bởi vì vừa rồi Lý Huyền tấn công Cửu Vĩ nên mọi người cho rằng hắn là đồng minh nên không ai lưu ý lắm, chỉ một số người thi thoảng vẫn hơi liếc mắt qua nhìn nhìn rồi lại dời ánh mắt đi.
“ Uỳnh”. Rasengan khổng lồ đánh về phía Cửu Vĩ, khiến nó bay ra ra khỏi làng, gió rít gào khắp bốn phía khiến một số nhẫn giả phải lấy tay che chắn trước mặt.
Lúc này Minato c*̃ng vừa tới, thấy Lý Huyền đánh ra Rasengan liền giật mình nghĩ: “ Đó là Rasengan c*̉a mình, tại sao hắn lại biết.”
“ Cảm ơn, Lý Huyền.” Mặc dù không biết tại sao Lý Huyền lại có thể biết Rasengan nhưng Minato c*̃ng không để trong lòng, hiện tại vấn đề cấp bách là xử lý Cửu Vĩ, bỗng thấy Cửu Vĩ định dùng Boom Vĩ Thú hắn liền biến sắc, Minato lập tức dùng thông linh chi thuật.
“ Pum” một tiếng nổ vang lên kèm theo một đám khói ở trên trời, đột nhiên một con cóc khổng lồ miệng ngậm điếu xì gà rơi xuống lớn giọng: “ Không nhanh vậy đâu nghiệt súc.”
Cửu Vĩ đang định nhả boom vĩ thú liền bị con cóc khổng lồ ấn vào đầu, cả người nằm xuống đất, boom vĩ thú vẫn ở trong mồm không cách nào có thể bắn ra. Cửu Vĩ ánh mắt nhe răng muốn tấn công con cóc khổng lồ nhưng bất lực, chỉ có thể dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn nó, miệng xểu cả nước miếng, cố gắng quay đầu lên. Nhưng lợi thế lại thuộc về con cóc khổng lồ kia, cửu vĩ bất lực, mới ngóc lên liền bị nó nhấn mạnh xuống đất.
“ Vù ù ù” – Gió rít gào, lấy đầu cửu vĩ làm trung tâm hướngvề bốn phương tám hướng mà xung kích. Một số viên đá nhỏ mảnh vụn bắn ra với tốc độ nhanh khiến nhiều nhẫn giả phải khuỵu chân xuống, hai tay che trước mặt, đứng ở thế phòng thủ. Sarutobi Hiruzen dùng Enma chống xuống đất, giữ vững thăng bằng, đồng thời ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng, ông ta biết rằng Minato rốt cuộc đã đến.
Lúc này Minato đứng ở trên đầu con cóc khổng lồ, nhìn xuống mọi người đang chật vật ở dưới, sau đó nhìn Gamabunta ( con cóc khổng lồ) nhận thấy rằng nó sắp không giữ được.
“ Đệ tử!” Gamabunta vất vả giữ đầu cửu vĩ, đồng thời lớn giọng, Minato gật đầu trả lời “ Tôi biết rồi” sau đó nhảy lên đầu cửu vĩ, hai tay kết ấn, sau đó một vầng sáng màu vàng lấy Minato làm trung tâm, lóe lên một phát, lập tức Cửu Vĩ và Minato liền biến mất.
Cửu Vĩ biến mất, Gamabunta rơi xuống đất, khói bụi mù mịt khắp nơi.
Sarutobi Hiruzen không thấy Cửu Vĩ và Minato đâu, vẻ mặt trầm ngưng, đứng nhìn về phía Gamaputa hỏi: “…Minato…Cậu ta dịch chuyển Cửu Vĩ đi rồi à!?”
“ Bùm…” Vừa nói xong bỗng một nơi cách đó không xa liền nổ vang lên, vụ nổ làm cho bầu trời sáng rực, một lúc sau đám mây hình nấm cao nghi nghút xuất hiện. Chứng kiến cảnh tượng đó, toàn bộ mọi người đoán được chỗ đó là nơi mà Minato dịch chuyển đến.
“ Đằng kìa!” Sarutobi Hiruzen lập tức c*̀ng đám nhẫn giả tiền về phía vụ nổ, Lý Huyền c*̃ng theo sau. Bởi vì vừa rồi Lý Huyền tấn công Cửu Vĩ nên mọi người cho rằng hắn là đồng minh nên không ai lưu ý lắm, chỉ một số người thi thoảng vẫn hơi liếc mắt qua nhìn nhìn rồi lại dời ánh mắt đi.
Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… “ Uỳnh”. Rasengan khổng lồ đánh về phía Cửu Vĩ, khiến nó bay ra ra khỏi làng, gió rít gào khắp bốn phía khiến một số nhẫn giả phải lấy tay che chắn trước mặt.Lúc này Minato c*̃ng vừa tới, thấy Lý Huyền đánh ra Rasengan liền giật mình nghĩ: “ Đó là Rasengan c*̉a mình, tại sao hắn lại biết.”“ Cảm ơn, Lý Huyền.” Mặc dù không biết tại sao Lý Huyền lại có thể biết Rasengan nhưng Minato c*̃ng không để trong lòng, hiện tại vấn đề cấp bách là xử lý Cửu Vĩ, bỗng thấy Cửu Vĩ định dùng Boom Vĩ Thú hắn liền biến sắc, Minato lập tức dùng thông linh chi thuật.“ Pum” một tiếng nổ vang lên kèm theo một đám khói ở trên trời, đột nhiên một con cóc khổng lồ miệng ngậm điếu xì gà rơi xuống lớn giọng: “ Không nhanh vậy đâu nghiệt súc.”Cửu Vĩ đang định nhả boom vĩ thú liền bị con cóc khổng lồ ấn vào đầu, cả người nằm xuống đất, boom vĩ thú vẫn ở trong mồm không cách nào có thể bắn ra. Cửu Vĩ ánh mắt nhe răng muốn tấn công con cóc khổng lồ nhưng bất lực, chỉ có thể dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn nó, miệng xểu cả nước miếng, cố gắng quay đầu lên. Nhưng lợi thế lại thuộc về con cóc khổng lồ kia, cửu vĩ bất lực, mới ngóc lên liền bị nó nhấn mạnh xuống đất.“ Vù ù ù” – Gió rít gào, lấy đầu cửu vĩ làm trung tâm hướngvề bốn phương tám hướng mà xung kích. Một số viên đá nhỏ mảnh vụn bắn ra với tốc độ nhanh khiến nhiều nhẫn giả phải khuỵu chân xuống, hai tay che trước mặt, đứng ở thế phòng thủ. Sarutobi Hiruzen dùng Enma chống xuống đất, giữ vững thăng bằng, đồng thời ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng, ông ta biết rằng Minato rốt cuộc đã đến.Lúc này Minato đứng ở trên đầu con cóc khổng lồ, nhìn xuống mọi người đang chật vật ở dưới, sau đó nhìn Gamabunta ( con cóc khổng lồ) nhận thấy rằng nó sắp không giữ được.“ Đệ tử!” Gamabunta vất vả giữ đầu cửu vĩ, đồng thời lớn giọng, Minato gật đầu trả lời “ Tôi biết rồi” sau đó nhảy lên đầu cửu vĩ, hai tay kết ấn, sau đó một vầng sáng màu vàng lấy Minato làm trung tâm, lóe lên một phát, lập tức Cửu Vĩ và Minato liền biến mất.Cửu Vĩ biến mất, Gamabunta rơi xuống đất, khói bụi mù mịt khắp nơi.Sarutobi Hiruzen không thấy Cửu Vĩ và Minato đâu, vẻ mặt trầm ngưng, đứng nhìn về phía Gamaputa hỏi: “…Minato…Cậu ta dịch chuyển Cửu Vĩ đi rồi à!?”“ Bùm…” Vừa nói xong bỗng một nơi cách đó không xa liền nổ vang lên, vụ nổ làm cho bầu trời sáng rực, một lúc sau đám mây hình nấm cao nghi nghút xuất hiện. Chứng kiến cảnh tượng đó, toàn bộ mọi người đoán được chỗ đó là nơi mà Minato dịch chuyển đến.“ Đằng kìa!” Sarutobi Hiruzen lập tức c*̀ng đám nhẫn giả tiền về phía vụ nổ, Lý Huyền c*̃ng theo sau. Bởi vì vừa rồi Lý Huyền tấn công Cửu Vĩ nên mọi người cho rằng hắn là đồng minh nên không ai lưu ý lắm, chỉ một số người thi thoảng vẫn hơi liếc mắt qua nhìn nhìn rồi lại dời ánh mắt đi.