Tác giả:

* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già…

Chương 23: Bạo nổ y phục

Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Thở dài một hơi, Sasuke nói với Naruto: “ Không cần hi vọng làm gì, kết cục đã định rồi.”“ Không, Sasuke, chỉ cần có một tia hi vọng tớ chắc chắn sẽ nắm lấy nó, tin vào nó… Tớ cảm giác chúng ta sẽ thắng.” Naruto ánh mắt tràn đầy chờ mong nhìn Lý Huyền, kiên định nói.Sasuke nhìn Naruto, bị lời nói của Naruto khiến cho động lòng, sau đó im lặng rồi mỉm cười nói: “ Naruto, cậu lúc nào cũng vậy… Nói hay lắm, lần này tớ sẽ cùng cậu đặt niềm tin vào tên Lý Huyền kia.”Naruto gật đầu, sau đó cả hai người chăm chú vào trận chiến trước mặt.“ Không ngờ ngươi vẫn có thể sống, nhưng chỉ là may mắn cùng nhờ thân thể cường đại thôi… Lần này ngươi sẽ không may mắn như vậy.” Ootsutsuki Kaguya thấy Lý Huyền sống trong lòng cũng hơi kinh ngạc rồi dùng toàn lực tấn công liên tiếp.Vận dụng Charka tạo ra đủ chiêu, đánh tới khói bụi mù mịt, càng đánh Ootsutsuki Kaguya càng kinh hãi nhìn Lý Huyền đang nằm chịu đòn.“ Tại sao! Tại sao hắn không chết, hơn nữa thân thể trở nên cứng cáp hơn, tốc độ khôi phục nhanh hơn… Khốn khiếp, rốt cuộc quái vật gì, rõ ràng ta cắt đầu của hắn rồi tại sao hắn vẫn sống.”“ Cái quái gì thế này!? Còn mỗi cái đầu vẫn sống được!? hơn nữa lại còn từ đó tự tạo ra thân thể mới? Quái vật! Hắn là quái vật.”Điên cuồng một hồi, Ootsutsuki Kaguya càng đánh càng hăng, trong lòng cũng càng đánh càng hoảng.th* d*c lấy sức, nghỉ ngơi một lúc khôi phục Charka, nhìn trước mặt cái hố sâu rộng thăm thẳm, không thấy đáy Ootsutsuki Kaguya mặt càng lúc càng phức tạp, nãy giờ nàng đã đánh 174 chiêu, chiêu nào chiêu lấy đều cực mạnh mẽ vậy mà cảm nhận dưới hố Lý Huyền còn sống khiến nàng không biết nói gì nữa, nàng cảm giác mình có thể bại…Naruto và sasuke đợi phía trước khói bụi dần dần tan ra, hai người ho khan, đầu trống rỗng, tuyệt vọng… Cả hai người mới vừa có hi vọng giờ lại tuyệt vọng mất rồi, bởi vì Ootsutsuki Kaguya công kích thế kia thì ai mà có thể chống đỡ?“ Clap! Clap! Clap!” – Tiếng vỗ tay từ dưới hố vang lên, sau đó chỉ thấy Lý Huyền từ dưới hố bay tới trước mặt Ootsutsuki Kaguya rồi ngừng lại, vẻ mặt như cũ thỏa mãn.“ Làm tốt lắm, tay nghề không tệ, mặc dù về sau có hơi đuối sức… Sau này cần phải rèn luyện thêm.” Lý Huyền trên người y phục không còn một mảnh, sớm đã bị Ootsutsuki Kaguya đánh bay mà giờ phút này lại đứng trước mặt nàng bộ dáng như không có gì nói khiến nàng rất uất ức.Che mặt lại, ngoảnh ra chỗ khác, Ootsutsuki Kaguya hét lớn: “ Hạ lưu, vô sỉ! Trên đời này không ngờ lại có người như vây! Ngươi là tên khốn khiếp.”

Thở dài một hơi, Sasuke nói với Naruto: “ Không cần hi vọng làm gì, kết cục đã định rồi.”

“ Không, Sasuke, chỉ cần có một tia hi vọng tớ chắc chắn sẽ nắm lấy nó, tin vào nó… Tớ cảm giác chúng ta sẽ thắng.” Naruto ánh mắt tràn đầy chờ mong nhìn Lý Huyền, kiên định nói.

Sasuke nhìn Naruto, bị lời nói của Naruto khiến cho động lòng, sau đó im lặng rồi mỉm cười nói: “ Naruto, cậu lúc nào cũng vậy… Nói hay lắm, lần này tớ sẽ cùng cậu đặt niềm tin vào tên Lý Huyền kia.”

Naruto gật đầu, sau đó cả hai người chăm chú vào trận chiến trước mặt.

“ Không ngờ ngươi vẫn có thể sống, nhưng chỉ là may mắn cùng nhờ thân thể cường đại thôi… Lần này ngươi sẽ không may mắn như vậy.” Ootsutsuki Kaguya thấy Lý Huyền sống trong lòng cũng hơi kinh ngạc rồi dùng toàn lực tấn công liên tiếp.

Vận dụng Charka tạo ra đủ chiêu, đánh tới khói bụi mù mịt, càng đánh Ootsutsuki Kaguya càng kinh hãi nhìn Lý Huyền đang nằm chịu đòn.

“ Tại sao! Tại sao hắn không chết, hơn nữa thân thể trở nên cứng cáp hơn, tốc độ khôi phục nhanh hơn… Khốn khiếp, rốt cuộc quái vật gì, rõ ràng ta cắt đầu của hắn rồi tại sao hắn vẫn sống.”

“ Cái quái gì thế này!? Còn mỗi cái đầu vẫn sống được!? hơn nữa lại còn từ đó tự tạo ra thân thể mới? Quái vật! Hắn là quái vật.”

Điên cuồng một hồi, Ootsutsuki Kaguya càng đánh càng hăng, trong lòng cũng càng đánh càng hoảng.

th* d*c lấy sức, nghỉ ngơi một lúc khôi phục Charka, nhìn trước mặt cái hố sâu rộng thăm thẳm, không thấy đáy Ootsutsuki Kaguya mặt càng lúc càng phức tạp, nãy giờ nàng đã đánh 174 chiêu, chiêu nào chiêu lấy đều cực mạnh mẽ vậy mà cảm nhận dưới hố Lý Huyền còn sống khiến nàng không biết nói gì nữa, nàng cảm giác mình có thể bại…

Naruto và sasuke đợi phía trước khói bụi dần dần tan ra, hai người ho khan, đầu trống rỗng, tuyệt vọng… Cả hai người mới vừa có hi vọng giờ lại tuyệt vọng mất rồi, bởi vì Ootsutsuki Kaguya công kích thế kia thì ai mà có thể chống đỡ?

“ Clap! Clap! Clap!” – Tiếng vỗ tay từ dưới hố vang lên, sau đó chỉ thấy Lý Huyền từ dưới hố bay tới trước mặt Ootsutsuki Kaguya rồi ngừng lại, vẻ mặt như cũ thỏa mãn.

“ Làm tốt lắm, tay nghề không tệ, mặc dù về sau có hơi đuối sức… Sau này cần phải rèn luyện thêm.” Lý Huyền trên người y phục không còn một mảnh, sớm đã bị Ootsutsuki Kaguya đánh bay mà giờ phút này lại đứng trước mặt nàng bộ dáng như không có gì nói khiến nàng rất uất ức.

Che mặt lại, ngoảnh ra chỗ khác, Ootsutsuki Kaguya hét lớn: “ Hạ lưu, vô sỉ! Trên đời này không ngờ lại có người như vây! Ngươi là tên khốn khiếp.”

Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Thở dài một hơi, Sasuke nói với Naruto: “ Không cần hi vọng làm gì, kết cục đã định rồi.”“ Không, Sasuke, chỉ cần có một tia hi vọng tớ chắc chắn sẽ nắm lấy nó, tin vào nó… Tớ cảm giác chúng ta sẽ thắng.” Naruto ánh mắt tràn đầy chờ mong nhìn Lý Huyền, kiên định nói.Sasuke nhìn Naruto, bị lời nói của Naruto khiến cho động lòng, sau đó im lặng rồi mỉm cười nói: “ Naruto, cậu lúc nào cũng vậy… Nói hay lắm, lần này tớ sẽ cùng cậu đặt niềm tin vào tên Lý Huyền kia.”Naruto gật đầu, sau đó cả hai người chăm chú vào trận chiến trước mặt.“ Không ngờ ngươi vẫn có thể sống, nhưng chỉ là may mắn cùng nhờ thân thể cường đại thôi… Lần này ngươi sẽ không may mắn như vậy.” Ootsutsuki Kaguya thấy Lý Huyền sống trong lòng cũng hơi kinh ngạc rồi dùng toàn lực tấn công liên tiếp.Vận dụng Charka tạo ra đủ chiêu, đánh tới khói bụi mù mịt, càng đánh Ootsutsuki Kaguya càng kinh hãi nhìn Lý Huyền đang nằm chịu đòn.“ Tại sao! Tại sao hắn không chết, hơn nữa thân thể trở nên cứng cáp hơn, tốc độ khôi phục nhanh hơn… Khốn khiếp, rốt cuộc quái vật gì, rõ ràng ta cắt đầu của hắn rồi tại sao hắn vẫn sống.”“ Cái quái gì thế này!? Còn mỗi cái đầu vẫn sống được!? hơn nữa lại còn từ đó tự tạo ra thân thể mới? Quái vật! Hắn là quái vật.”Điên cuồng một hồi, Ootsutsuki Kaguya càng đánh càng hăng, trong lòng cũng càng đánh càng hoảng.th* d*c lấy sức, nghỉ ngơi một lúc khôi phục Charka, nhìn trước mặt cái hố sâu rộng thăm thẳm, không thấy đáy Ootsutsuki Kaguya mặt càng lúc càng phức tạp, nãy giờ nàng đã đánh 174 chiêu, chiêu nào chiêu lấy đều cực mạnh mẽ vậy mà cảm nhận dưới hố Lý Huyền còn sống khiến nàng không biết nói gì nữa, nàng cảm giác mình có thể bại…Naruto và sasuke đợi phía trước khói bụi dần dần tan ra, hai người ho khan, đầu trống rỗng, tuyệt vọng… Cả hai người mới vừa có hi vọng giờ lại tuyệt vọng mất rồi, bởi vì Ootsutsuki Kaguya công kích thế kia thì ai mà có thể chống đỡ?“ Clap! Clap! Clap!” – Tiếng vỗ tay từ dưới hố vang lên, sau đó chỉ thấy Lý Huyền từ dưới hố bay tới trước mặt Ootsutsuki Kaguya rồi ngừng lại, vẻ mặt như cũ thỏa mãn.“ Làm tốt lắm, tay nghề không tệ, mặc dù về sau có hơi đuối sức… Sau này cần phải rèn luyện thêm.” Lý Huyền trên người y phục không còn một mảnh, sớm đã bị Ootsutsuki Kaguya đánh bay mà giờ phút này lại đứng trước mặt nàng bộ dáng như không có gì nói khiến nàng rất uất ức.Che mặt lại, ngoảnh ra chỗ khác, Ootsutsuki Kaguya hét lớn: “ Hạ lưu, vô sỉ! Trên đời này không ngờ lại có người như vây! Ngươi là tên khốn khiếp.”

Chương 23: Bạo nổ y phục