Tác giả:

* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già…

Chương 26: Quyết định

Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Định mở miệng từ chối nhưng lại ngậm miệng lại, Ootsutsuki Kaguya bối rối, sau đó nhìn về phía Lý Huyền, nắm chặt nắm đấm, nàng hiện tại chưa muốn chết, hơn nữa Lý Huyền nói chỉ là đi theo hắn, như vậy ít nhất là có cơ hội được sống, sau này tìm ra điểm yếu c*̉a Lý Huyền rồi giết chết hắn.Nhưng mà Ootsutsuki Kaguya đâu có biết rằng những gì mà nàng suy nghĩ từ đầu tới đuôi Lý Huyền đều biết được, nếu quả thực Ootsutsuki Kaguya mà muốn hại hắn thì hắn sẽ cảm ơn nàng, Lý Huyền không nhanh không chậm, sau đó giơ tay lên rồi nói: “ Ngươi còn 5 giây, mau quyết định.”“ Thình thịch! Thình thịch!...” Tiếng trái tim đập liên hồi, Ootsutsuki hơi thở gấp rút.“ Ngươi còn 4 giây!”“ 3 giây”“ 2 giây”“ 1….” – Chưa nói xong Ootsutsuki Kaguya liền vội vàng nói: “ Ta đồng ý!”Mỉm cười, Lý Huyền đứng dậy, đưa một tay ra trước mặt Ootsutsuki Kaguya chờ nàng bắt lấy tay mình, dường như hiểu ý tứ c*̉a hắn, Ootsutsuki Kaguya tay run run đưa tới, bắt tay Lý Huyền.“ Ngươi đi theo ta như vậy c*̃ng không phải là thân phận người hầu, thấp kém. Ta sẽ coi ngươi là đồng bạn, đối xử tốt với ngươi, ta sẽ cho ngươi sức mạnh còn lớn hơn bây giờ gấp 100 lần, không… ít nhất 1000 lần.” Lý Huyền lời nói như là một cái búa nện vào nội tâm c*̉a Ootsutsuki Kaguya khiến cho nàng rung động không thôi.Kìm nén xúc động trong lòng, Ootsutsuki Kaguya nói: “ N-Ngươi nói thật chứ.”Lý Huyền không nói chỉ gật đầu, sau đó một luồng sức mạnh từ ngươi hắn truyền vào ngươi Ootsutsuki Kaguya, hắn đây là muốn cải tạo lại thân thể và bồi dưỡng linh hồn c*̉a nàng, khiến cho nàng đột phá tới một tầng sức mạnh mới.Cảm nhận trong cơ thể biến hóa, Ootsutsuki Kaguya thấy lực lượng c*̉a mình khôi phục lại ban đầu rồi lại tiếp tục tăng mạnh, chỉ trong vài cái chớp mắt, thực lực c*̉a nàng đã tăng gấp 10 lần trước kia.“ K-K-Không thể nào…” Run rẩy, Ootsutsuki Kaguya không thể kìm nén được nữa, miệng lẩm bẩm.Giờ phút này nàng nhìn Lý Huyền với ánh mắt khác, không còn chán ghét như trước mà thay vào đó là kính trọng, tò mò, nàng tò mò người trước mặt này rốt cuộc là ai, thậm chí nàng cho rằng hắn là thần linh.“ Ta không phải thần linh gì cả, ta là người, chẳng qua ta có thực lực hơn người khác thôi.” Đọc được nội tâm c*̉a Ootsutsuki Kaguya khiến cho Lý Huyền không khỏi cười khổ nói.“ N-N-Ngươi làm sao biết ta nghĩ gì! Ngươi có thể đọc được suy nghĩ người khác?” Ootsutsuki Kaguya thất thố, ánh mắt không thể tin nhìn về hắn, sau đó nhớ hành động hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới mặt nàng không khỏi ửng đỏ nghĩ: “ Ngay cả nội tâm c*̃ng đọc được, chẳng lẽ hắn c*̃ng nhìn được…”Sắc mặt Ootsutsuki Kaguya đỏ như trái gấc, có ngại ngùng c*̀ng phẫn nộ, đầu muốn bốc khói, hình tượng khác hoàn toàn với nàng trước kia.Biết được những gì mà Ootsutsuki Kaguya đang nghĩ, Lý Huyền vội vàng nói: “ Đại khái là vậy, nhưng mà ta không có hứng thú đi nhìn mấy thứ không nên nhìn, vì vậy ngươi không cần lo lắng.”Thở phào một tiếng, Ootsutsuki Kaguya hơi yên tâm, sau đó đi về phía Sasuke và Naruto định động thủ giết hai người, mới vừa giơ tay lên động thủ đã bị hắn cầm tay lại, nàng vẻ mặt nghi hoặc nhìn Lý Huyền.“ Hai người bọn họ ngươi không thể giết! Từ giờ trở đi, khi nào ta cho phép ngươi giết người thì mới được giết, nhớ chưa!? Giải trừ ảo thuật đi.” Nghe được Lý Huyền nói vậy Ootsutsuki Kaguya thu tay lại, không thèm để ý Naruto và Sasuke hai người nữa.Giải trừ ảo thuật xong, tất cả mọi người tỉnh lại, Ootsutsuki Kaguya và Lý Huyền đi từ lúc nào không ai biết, thậm chí là Naruto và Sasuke chỉ thấy chớp nhoáng cái là Lý Huyền và Ootsutsuki Kaguya biến mất không dấu vết.

Định mở miệng từ chối nhưng lại ngậm miệng lại, Ootsutsuki Kaguya bối rối, sau đó nhìn về phía Lý Huyền, nắm chặt nắm đấm, nàng hiện tại chưa muốn chết, hơn nữa Lý Huyền nói chỉ là đi theo hắn, như vậy ít nhất là có cơ hội được sống, sau này tìm ra điểm yếu c*̉a Lý Huyền rồi giết chết hắn.

Nhưng mà Ootsutsuki Kaguya đâu có biết rằng những gì mà nàng suy nghĩ từ đầu tới đuôi Lý Huyền đều biết được, nếu quả thực Ootsutsuki Kaguya mà muốn hại hắn thì hắn sẽ cảm ơn nàng, Lý Huyền không nhanh không chậm, sau đó giơ tay lên rồi nói: “ Ngươi còn 5 giây, mau quyết định.”

“ Thình thịch! Thình thịch!...” Tiếng trái tim đập liên hồi, Ootsutsuki hơi thở gấp rút.

“ Ngươi còn 4 giây!”

“ 3 giây”

“ 2 giây”

“ 1….” – Chưa nói xong Ootsutsuki Kaguya liền vội vàng nói: “ Ta đồng ý!”

Mỉm cười, Lý Huyền đứng dậy, đưa một tay ra trước mặt Ootsutsuki Kaguya chờ nàng bắt lấy tay mình, dường như hiểu ý tứ c*̉a hắn, Ootsutsuki Kaguya tay run run đưa tới, bắt tay Lý Huyền.

“ Ngươi đi theo ta như vậy c*̃ng không phải là thân phận người hầu, thấp kém. Ta sẽ coi ngươi là đồng bạn, đối xử tốt với ngươi, ta sẽ cho ngươi sức mạnh còn lớn hơn bây giờ gấp 100 lần, không… ít nhất 1000 lần.” Lý Huyền lời nói như là một cái búa nện vào nội tâm c*̉a Ootsutsuki Kaguya khiến cho nàng rung động không thôi.

Kìm nén xúc động trong lòng, Ootsutsuki Kaguya nói: “ N-Ngươi nói thật chứ.”

Lý Huyền không nói chỉ gật đầu, sau đó một luồng sức mạnh từ ngươi hắn truyền vào ngươi Ootsutsuki Kaguya, hắn đây là muốn cải tạo lại thân thể và bồi dưỡng linh hồn c*̉a nàng, khiến cho nàng đột phá tới một tầng sức mạnh mới.

Cảm nhận trong cơ thể biến hóa, Ootsutsuki Kaguya thấy lực lượng c*̉a mình khôi phục lại ban đầu rồi lại tiếp tục tăng mạnh, chỉ trong vài cái chớp mắt, thực lực c*̉a nàng đã tăng gấp 10 lần trước kia.

“ K-K-Không thể nào…” Run rẩy, Ootsutsuki Kaguya không thể kìm nén được nữa, miệng lẩm bẩm.

Giờ phút này nàng nhìn Lý Huyền với ánh mắt khác, không còn chán ghét như trước mà thay vào đó là kính trọng, tò mò, nàng tò mò người trước mặt này rốt cuộc là ai, thậm chí nàng cho rằng hắn là thần linh.

“ Ta không phải thần linh gì cả, ta là người, chẳng qua ta có thực lực hơn người khác thôi.” Đọc được nội tâm c*̉a Ootsutsuki Kaguya khiến cho Lý Huyền không khỏi cười khổ nói.

“ N-N-Ngươi làm sao biết ta nghĩ gì! Ngươi có thể đọc được suy nghĩ người khác?” Ootsutsuki Kaguya thất thố, ánh mắt không thể tin nhìn về hắn, sau đó nhớ hành động hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới mặt nàng không khỏi ửng đỏ nghĩ: “ Ngay cả nội tâm c*̃ng đọc được, chẳng lẽ hắn c*̃ng nhìn được…”

Sắc mặt Ootsutsuki Kaguya đỏ như trái gấc, có ngại ngùng c*̀ng phẫn nộ, đầu muốn bốc khói, hình tượng khác hoàn toàn với nàng trước kia.

Biết được những gì mà Ootsutsuki Kaguya đang nghĩ, Lý Huyền vội vàng nói: “ Đại khái là vậy, nhưng mà ta không có hứng thú đi nhìn mấy thứ không nên nhìn, vì vậy ngươi không cần lo lắng.”

Thở phào một tiếng, Ootsutsuki Kaguya hơi yên tâm, sau đó đi về phía Sasuke và Naruto định động thủ giết hai người, mới vừa giơ tay lên động thủ đã bị hắn cầm tay lại, nàng vẻ mặt nghi hoặc nhìn Lý Huyền.

“ Hai người bọn họ ngươi không thể giết! Từ giờ trở đi, khi nào ta cho phép ngươi giết người thì mới được giết, nhớ chưa!? Giải trừ ảo thuật đi.” Nghe được Lý Huyền nói vậy Ootsutsuki Kaguya thu tay lại, không thèm để ý Naruto và Sasuke hai người nữa.

Giải trừ ảo thuật xong, tất cả mọi người tỉnh lại, Ootsutsuki Kaguya và Lý Huyền đi từ lúc nào không ai biết, thậm chí là Naruto và Sasuke chỉ thấy chớp nhoáng cái là Lý Huyền và Ootsutsuki Kaguya biến mất không dấu vết.

Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Định mở miệng từ chối nhưng lại ngậm miệng lại, Ootsutsuki Kaguya bối rối, sau đó nhìn về phía Lý Huyền, nắm chặt nắm đấm, nàng hiện tại chưa muốn chết, hơn nữa Lý Huyền nói chỉ là đi theo hắn, như vậy ít nhất là có cơ hội được sống, sau này tìm ra điểm yếu c*̉a Lý Huyền rồi giết chết hắn.Nhưng mà Ootsutsuki Kaguya đâu có biết rằng những gì mà nàng suy nghĩ từ đầu tới đuôi Lý Huyền đều biết được, nếu quả thực Ootsutsuki Kaguya mà muốn hại hắn thì hắn sẽ cảm ơn nàng, Lý Huyền không nhanh không chậm, sau đó giơ tay lên rồi nói: “ Ngươi còn 5 giây, mau quyết định.”“ Thình thịch! Thình thịch!...” Tiếng trái tim đập liên hồi, Ootsutsuki hơi thở gấp rút.“ Ngươi còn 4 giây!”“ 3 giây”“ 2 giây”“ 1….” – Chưa nói xong Ootsutsuki Kaguya liền vội vàng nói: “ Ta đồng ý!”Mỉm cười, Lý Huyền đứng dậy, đưa một tay ra trước mặt Ootsutsuki Kaguya chờ nàng bắt lấy tay mình, dường như hiểu ý tứ c*̉a hắn, Ootsutsuki Kaguya tay run run đưa tới, bắt tay Lý Huyền.“ Ngươi đi theo ta như vậy c*̃ng không phải là thân phận người hầu, thấp kém. Ta sẽ coi ngươi là đồng bạn, đối xử tốt với ngươi, ta sẽ cho ngươi sức mạnh còn lớn hơn bây giờ gấp 100 lần, không… ít nhất 1000 lần.” Lý Huyền lời nói như là một cái búa nện vào nội tâm c*̉a Ootsutsuki Kaguya khiến cho nàng rung động không thôi.Kìm nén xúc động trong lòng, Ootsutsuki Kaguya nói: “ N-Ngươi nói thật chứ.”Lý Huyền không nói chỉ gật đầu, sau đó một luồng sức mạnh từ ngươi hắn truyền vào ngươi Ootsutsuki Kaguya, hắn đây là muốn cải tạo lại thân thể và bồi dưỡng linh hồn c*̉a nàng, khiến cho nàng đột phá tới một tầng sức mạnh mới.Cảm nhận trong cơ thể biến hóa, Ootsutsuki Kaguya thấy lực lượng c*̉a mình khôi phục lại ban đầu rồi lại tiếp tục tăng mạnh, chỉ trong vài cái chớp mắt, thực lực c*̉a nàng đã tăng gấp 10 lần trước kia.“ K-K-Không thể nào…” Run rẩy, Ootsutsuki Kaguya không thể kìm nén được nữa, miệng lẩm bẩm.Giờ phút này nàng nhìn Lý Huyền với ánh mắt khác, không còn chán ghét như trước mà thay vào đó là kính trọng, tò mò, nàng tò mò người trước mặt này rốt cuộc là ai, thậm chí nàng cho rằng hắn là thần linh.“ Ta không phải thần linh gì cả, ta là người, chẳng qua ta có thực lực hơn người khác thôi.” Đọc được nội tâm c*̉a Ootsutsuki Kaguya khiến cho Lý Huyền không khỏi cười khổ nói.“ N-N-Ngươi làm sao biết ta nghĩ gì! Ngươi có thể đọc được suy nghĩ người khác?” Ootsutsuki Kaguya thất thố, ánh mắt không thể tin nhìn về hắn, sau đó nhớ hành động hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới mặt nàng không khỏi ửng đỏ nghĩ: “ Ngay cả nội tâm c*̃ng đọc được, chẳng lẽ hắn c*̃ng nhìn được…”Sắc mặt Ootsutsuki Kaguya đỏ như trái gấc, có ngại ngùng c*̀ng phẫn nộ, đầu muốn bốc khói, hình tượng khác hoàn toàn với nàng trước kia.Biết được những gì mà Ootsutsuki Kaguya đang nghĩ, Lý Huyền vội vàng nói: “ Đại khái là vậy, nhưng mà ta không có hứng thú đi nhìn mấy thứ không nên nhìn, vì vậy ngươi không cần lo lắng.”Thở phào một tiếng, Ootsutsuki Kaguya hơi yên tâm, sau đó đi về phía Sasuke và Naruto định động thủ giết hai người, mới vừa giơ tay lên động thủ đã bị hắn cầm tay lại, nàng vẻ mặt nghi hoặc nhìn Lý Huyền.“ Hai người bọn họ ngươi không thể giết! Từ giờ trở đi, khi nào ta cho phép ngươi giết người thì mới được giết, nhớ chưa!? Giải trừ ảo thuật đi.” Nghe được Lý Huyền nói vậy Ootsutsuki Kaguya thu tay lại, không thèm để ý Naruto và Sasuke hai người nữa.Giải trừ ảo thuật xong, tất cả mọi người tỉnh lại, Ootsutsuki Kaguya và Lý Huyền đi từ lúc nào không ai biết, thậm chí là Naruto và Sasuke chỉ thấy chớp nhoáng cái là Lý Huyền và Ootsutsuki Kaguya biến mất không dấu vết.

Chương 26: Quyết định