* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già…
Chương 53: Cảm giác nguy hiểm
Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Lý Huyền thấy Hide như vậy cũng cười cười, nụ cười như biển hoa đua nở, như ánh sáng phát ra giữa màn đêm tối tăm, như tia sáng cuối con đường, khiến cho Hide và Kaneki cùng toàn thể Ghoul trong quán chết đứng.Lý Huyền đưa tay mình cầm cây bút, nhẹ nhàng viết chữ lên chiếc áo Hide đang mặc, ghi chữ: “ Lý Huyền.”“ Trời ạ là Lý Huyền ca sĩ!”“ Thần y! Vừa là ca sĩ vừa là thần y! Nhanh nhanh lên, mau xin chữ ký”“ Thằng nào dẵm chân tao, cút mau ra, thằng kia đừng cản đường.”“ …”Cả quán hỗn loạn một màn, bàn ghế xộc xệch, cả đám lao lên như thiêu thân đâm đầu vào lửa, tất cả như là sợ Lý Huyền bỗng nhiên chạy mất, thấy mình có một đống fan như vậy Lý Huyền cũng khá vui vẻ, vì đống fan này cho nàng điểm nổi tiếng nha.Nhưng mà đám fan này quá lộn xộn, vừa lên đã làm cả quán tưng bừng, khiến Lý Huyền không khỏi cười khổ nói: “ Mọi người, từ từ rồi ai cũng có, mau về lại vị trí được không!? Nếu không quán sắp sụp rồi hì hì.”“ Vâng!” – Cả đám đồng thanh, hớn hỡ về vị trí của mình.Lý Huyền ký tên cho từng người một, trong đó có cả Kaneki, làm xong tất cả rồi lên lầu, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.Trong khoảng thời gian này, Lý Huyền chính là làm ca sĩ tự do cùng chữa bệnh ở các bệnh viện, vì vậy tiền nhiều xum xuê, độ nổi tiếng đến khắp thế giới, nhưng mà cũng không tránh khỏi phiền toái, nhưng mà càng phiền toái thì Lý Huyền lại càng kiếm được nhiều điểm nổi tiếng, vì vậy nàng ra toàn lực để soát điểm nổi tiếng.Hoạt động từ thiện, chữa bệnh miễn phí, ca sĩ tự do, chỉ ba hoạt động này là Lý Huyền đã tăng độ nổi tiếng của mình đạt tới mốc 30 triệu chỉ trong vài ngày. Sau đó Lý Huyền đi tới quán Anteiku, xin ở lại quán, đương nhiên là không ai phản đối.Sau đó Lý Huyền nằm ở ghế sofa, bật Tivi xem, nhưng mà Lý Huyền vẫn dùng một luồng thần thức để theo dõi diễn biến dưới quán, quả nhiên ở dưới quán Kaneki và Rize đang nói chuyện rất vui vẻ, sau đó hai người cuối cùng cũng hẹn hò nhau.“ Cuối cùng diễn biến vẫn vậy nha, oap, dạo này mình nổi tiếng ghê gớm, điểm nổi tiếng đã đạt 30 triệu mà vẫn còn tăng…” Lý Huyền nhìn Tivi, một tay chống cằm, một tay ăn miếng snack khoai tây.Bỗng Lý Huyền cảm giác không ổn, có khí tức nguy hiểm, nàng ngẩng đầu lên trên trời, sau đó lập tức dịch chuyển tức thời ra ngoài bầu khí quyển.Lý Huyền nhìn cảnh tượng trước mặt, đột nhiên kinh hãi: “ Thật là vãi chưởng.”............Xin nghỉ 3 ngày, 20 có chương.
Lý Huyền thấy Hide như vậy cũng cười cười, nụ cười như biển hoa đua nở, như ánh sáng phát ra giữa màn đêm tối tăm, như tia sáng cuối con đường, khiến cho Hide và Kaneki cùng toàn thể Ghoul trong quán chết đứng.
Lý Huyền đưa tay mình cầm cây bút, nhẹ nhàng viết chữ lên chiếc áo Hide đang mặc, ghi chữ: “ Lý Huyền.”
“ Trời ạ là Lý Huyền ca sĩ!”
“ Thần y! Vừa là ca sĩ vừa là thần y! Nhanh nhanh lên, mau xin chữ ký”
“ Thằng nào dẵm chân tao, cút mau ra, thằng kia đừng cản đường.”
“ …”
Cả quán hỗn loạn một màn, bàn ghế xộc xệch, cả đám lao lên như thiêu thân đâm đầu vào lửa, tất cả như là sợ Lý Huyền bỗng nhiên chạy mất, thấy mình có một đống fan như vậy Lý Huyền cũng khá vui vẻ, vì đống fan này cho nàng điểm nổi tiếng nha.
Nhưng mà đám fan này quá lộn xộn, vừa lên đã làm cả quán tưng bừng, khiến Lý Huyền không khỏi cười khổ nói: “ Mọi người, từ từ rồi ai cũng có, mau về lại vị trí được không!? Nếu không quán sắp sụp rồi hì hì.”
“ Vâng!” – Cả đám đồng thanh, hớn hỡ về vị trí của mình.
Lý Huyền ký tên cho từng người một, trong đó có cả Kaneki, làm xong tất cả rồi lên lầu, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Trong khoảng thời gian này, Lý Huyền chính là làm ca sĩ tự do cùng chữa bệnh ở các bệnh viện, vì vậy tiền nhiều xum xuê, độ nổi tiếng đến khắp thế giới, nhưng mà cũng không tránh khỏi phiền toái, nhưng mà càng phiền toái thì Lý Huyền lại càng kiếm được nhiều điểm nổi tiếng, vì vậy nàng ra toàn lực để soát điểm nổi tiếng.
Hoạt động từ thiện, chữa bệnh miễn phí, ca sĩ tự do, chỉ ba hoạt động này là Lý Huyền đã tăng độ nổi tiếng của mình đạt tới mốc 30 triệu chỉ trong vài ngày. Sau đó Lý Huyền đi tới quán Anteiku, xin ở lại quán, đương nhiên là không ai phản đối.
Sau đó Lý Huyền nằm ở ghế sofa, bật Tivi xem, nhưng mà Lý Huyền vẫn dùng một luồng thần thức để theo dõi diễn biến dưới quán, quả nhiên ở dưới quán Kaneki và Rize đang nói chuyện rất vui vẻ, sau đó hai người cuối cùng cũng hẹn hò nhau.
“ Cuối cùng diễn biến vẫn vậy nha, oap, dạo này mình nổi tiếng ghê gớm, điểm nổi tiếng đã đạt 30 triệu mà vẫn còn tăng…” Lý Huyền nhìn Tivi, một tay chống cằm, một tay ăn miếng snack khoai tây.
Bỗng Lý Huyền cảm giác không ổn, có khí tức nguy hiểm, nàng ngẩng đầu lên trên trời, sau đó lập tức dịch chuyển tức thời ra ngoài bầu khí quyển.
Lý Huyền nhìn cảnh tượng trước mặt, đột nhiên kinh hãi: “ Thật là vãi chưởng.”
............
Xin nghỉ 3 ngày, 20 có chương.
Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Lý Huyền thấy Hide như vậy cũng cười cười, nụ cười như biển hoa đua nở, như ánh sáng phát ra giữa màn đêm tối tăm, như tia sáng cuối con đường, khiến cho Hide và Kaneki cùng toàn thể Ghoul trong quán chết đứng.Lý Huyền đưa tay mình cầm cây bút, nhẹ nhàng viết chữ lên chiếc áo Hide đang mặc, ghi chữ: “ Lý Huyền.”“ Trời ạ là Lý Huyền ca sĩ!”“ Thần y! Vừa là ca sĩ vừa là thần y! Nhanh nhanh lên, mau xin chữ ký”“ Thằng nào dẵm chân tao, cút mau ra, thằng kia đừng cản đường.”“ …”Cả quán hỗn loạn một màn, bàn ghế xộc xệch, cả đám lao lên như thiêu thân đâm đầu vào lửa, tất cả như là sợ Lý Huyền bỗng nhiên chạy mất, thấy mình có một đống fan như vậy Lý Huyền cũng khá vui vẻ, vì đống fan này cho nàng điểm nổi tiếng nha.Nhưng mà đám fan này quá lộn xộn, vừa lên đã làm cả quán tưng bừng, khiến Lý Huyền không khỏi cười khổ nói: “ Mọi người, từ từ rồi ai cũng có, mau về lại vị trí được không!? Nếu không quán sắp sụp rồi hì hì.”“ Vâng!” – Cả đám đồng thanh, hớn hỡ về vị trí của mình.Lý Huyền ký tên cho từng người một, trong đó có cả Kaneki, làm xong tất cả rồi lên lầu, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.Trong khoảng thời gian này, Lý Huyền chính là làm ca sĩ tự do cùng chữa bệnh ở các bệnh viện, vì vậy tiền nhiều xum xuê, độ nổi tiếng đến khắp thế giới, nhưng mà cũng không tránh khỏi phiền toái, nhưng mà càng phiền toái thì Lý Huyền lại càng kiếm được nhiều điểm nổi tiếng, vì vậy nàng ra toàn lực để soát điểm nổi tiếng.Hoạt động từ thiện, chữa bệnh miễn phí, ca sĩ tự do, chỉ ba hoạt động này là Lý Huyền đã tăng độ nổi tiếng của mình đạt tới mốc 30 triệu chỉ trong vài ngày. Sau đó Lý Huyền đi tới quán Anteiku, xin ở lại quán, đương nhiên là không ai phản đối.Sau đó Lý Huyền nằm ở ghế sofa, bật Tivi xem, nhưng mà Lý Huyền vẫn dùng một luồng thần thức để theo dõi diễn biến dưới quán, quả nhiên ở dưới quán Kaneki và Rize đang nói chuyện rất vui vẻ, sau đó hai người cuối cùng cũng hẹn hò nhau.“ Cuối cùng diễn biến vẫn vậy nha, oap, dạo này mình nổi tiếng ghê gớm, điểm nổi tiếng đã đạt 30 triệu mà vẫn còn tăng…” Lý Huyền nhìn Tivi, một tay chống cằm, một tay ăn miếng snack khoai tây.Bỗng Lý Huyền cảm giác không ổn, có khí tức nguy hiểm, nàng ngẩng đầu lên trên trời, sau đó lập tức dịch chuyển tức thời ra ngoài bầu khí quyển.Lý Huyền nhìn cảnh tượng trước mặt, đột nhiên kinh hãi: “ Thật là vãi chưởng.”............Xin nghỉ 3 ngày, 20 có chương.