Tác giả:

* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già…

Chương 55: Hạ thần

Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Lý Huyền sửng sốt nói: “ Thần!? Ngươi cái mặt hàng này cũng xưng thần, lại còn thần sáng tạo ra vũ trụ này? Thôi được rồi, tạm tin, mà ta sao lại là kẻ xâm lăng, con mẹ nó, ta phá hủy cái gì hành tinh của ngươi chưa mà dám xuất thủ với ta, hôm nay không cho ta một cái công đạo, ta đảm bảo đánh ngươi không động đậy được thì thôi.”[ Chủ nhân, kì thực đây là mấy tên hạ thần, không đúng, bọn này mặt hàng không tính toàn là thần, chính là con người tu luyện trở thành thần. Mỗi một tên con người tu luyện tới trình độ cao nào đó thì sẽ khiến mình trở thành một tiểu vụ trụ, ly khai vũ trụ ban đầu mà họ tu luyện, tới một không gian nào đó rồi dùng thân thể hóa thân thành một vũ trụ mới, vũ trụ này kiểm soát chính là bởi họ, có thể nói vũ trụ chính là cơ thể và linh hồn của họ, họ thích làm gì thì làm… Đại khái có thể hiểu là siêu thoát, lĩnh vực này sau này chủ nhân sẽ tiếp xúc.]Nghe được hệ thống thông báo, Lý Huyền đại khái hiểu vì sao tên trước mặt này gọi mình là kẻ xâm lăng, thứ nhất, vũ trụ này chính là do tên nam tử trước mặt kiểm soát và khống chế bởi vì vũ trụ này và nam tử kia chính là một, thứ hai là bất kì vật gì muốn từ ngoài không gian tiến vào vũ trụ này đều phải có sự đồng ý của chủ nhân vũ trụ này là nam tử kia. Hiện tại Lý Huyền không xin phép người ta, thậm chí đột nhiên xuất hiện ở trong vũ trụ này, vì vậy tính toán nàng như là kẻ xâm nhập.“ Oh, xin lỗi, thực ra ta không cố ý xâm lăng, ta chỉ là một kể du hành, ngươi có thể gọi ta là xuyên không giả.”“ Đừng nói nhảm, tiếp chiêu đi kẻ xâm lăng! Hôm nay lão tử không chết chính là ngươi chết.” Nam tử không tin những gì Lý Huyền nói, hắn lao vọt tới như một con chó điên, mặt mày dữ tợn.Lý Huyền bực tức, nói: “ Con mẹ nhà ngươi, không thích nói lý đúng không, hôm nay bà mày cho mày nghỉ cơm.”Giơ tay lên, dùng toàn bộ sức mạnh c*̉a mình, không chút nào hạ thủ lưu tình ý tứ, đập một phát về hướng nam tử kia, uy lực hủy thiên diệt địa, không gian bị uy lực một chưởng c*̉a Lý Huyền làm nứt toác, nam tử kia mới lao vào liền ăn một chưởng lập tức bị đánh bay xa không biết bao nhiêu tỉ dặm.Giờ phút này Lý Huyền xung quanh không còn gì cả, uy lực một chưởng khiến không gian xung quanh Lý Huyền không còn tồn tại bất cứ một tinh cầu, một viên thiên thạch gì hết, chỉ để lại không gian tĩnh mịch đen tối.“ Phụt!” Lý Huyền một chưởng này c*̃ng khiến cho mình phun máu mồm ồng ộc, cả người nứt toác thấy cả tận xương.

Lý Huyền sửng sốt nói: “ Thần!? Ngươi cái mặt hàng này cũng xưng thần, lại còn thần sáng tạo ra vũ trụ này? Thôi được rồi, tạm tin, mà ta sao lại là kẻ xâm lăng, con mẹ nó, ta phá hủy cái gì hành tinh của ngươi chưa mà dám xuất thủ với ta, hôm nay không cho ta một cái công đạo, ta đảm bảo đánh ngươi không động đậy được thì thôi.”

[ Chủ nhân, kì thực đây là mấy tên hạ thần, không đúng, bọn này mặt hàng không tính toàn là thần, chính là con người tu luyện trở thành thần. Mỗi một tên con người tu luyện tới trình độ cao nào đó thì sẽ khiến mình trở thành một tiểu vụ trụ, ly khai vũ trụ ban đầu mà họ tu luyện, tới một không gian nào đó rồi dùng thân thể hóa thân thành một vũ trụ mới, vũ trụ này kiểm soát chính là bởi họ, có thể nói vũ trụ chính là cơ thể và linh hồn của họ, họ thích làm gì thì làm… Đại khái có thể hiểu là siêu thoát, lĩnh vực này sau này chủ nhân sẽ tiếp xúc.]

Nghe được hệ thống thông báo, Lý Huyền đại khái hiểu vì sao tên trước mặt này gọi mình là kẻ xâm lăng, thứ nhất, vũ trụ này chính là do tên nam tử trước mặt kiểm soát và khống chế bởi vì vũ trụ này và nam tử kia chính là một, thứ hai là bất kì vật gì muốn từ ngoài không gian tiến vào vũ trụ này đều phải có sự đồng ý của chủ nhân vũ trụ này là nam tử kia. Hiện tại Lý Huyền không xin phép người ta, thậm chí đột nhiên xuất hiện ở trong vũ trụ này, vì vậy tính toán nàng như là kẻ xâm nhập.

“ Oh, xin lỗi, thực ra ta không cố ý xâm lăng, ta chỉ là một kể du hành, ngươi có thể gọi ta là xuyên không giả.”

“ Đừng nói nhảm, tiếp chiêu đi kẻ xâm lăng! Hôm nay lão tử không chết chính là ngươi chết.” Nam tử không tin những gì Lý Huyền nói, hắn lao vọt tới như một con chó điên, mặt mày dữ tợn.

Lý Huyền bực tức, nói: “ Con mẹ nhà ngươi, không thích nói lý đúng không, hôm nay bà mày cho mày nghỉ cơm.”

Giơ tay lên, dùng toàn bộ sức mạnh c*̉a mình, không chút nào hạ thủ lưu tình ý tứ, đập một phát về hướng nam tử kia, uy lực hủy thiên diệt địa, không gian bị uy lực một chưởng c*̉a Lý Huyền làm nứt toác, nam tử kia mới lao vào liền ăn một chưởng lập tức bị đánh bay xa không biết bao nhiêu tỉ dặm.

Giờ phút này Lý Huyền xung quanh không còn gì cả, uy lực một chưởng khiến không gian xung quanh Lý Huyền không còn tồn tại bất cứ một tinh cầu, một viên thiên thạch gì hết, chỉ để lại không gian tĩnh mịch đen tối.

“ Phụt!” Lý Huyền một chưởng này c*̃ng khiến cho mình phun máu mồm ồng ộc, cả người nứt toác thấy cả tận xương.

Ta Là Xuyên Không GiảTác giả: vanthangvan14Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không* Trái Đất năm 2104 “khụ, khụ,…Xem ra ta đã đến lúc phải đi rồi.” Cụ già nằm giường ho khan, mỉm cười nhìn về phía con cháu nói. Trông thấy con cháu ai cũng sụt sịt, cụ già liền thở dài, giọng nói nhỏ bé: “Đời người như giấc mộng…Các con, không nên quá đau buồn… Khụ khụ, sống ở trên đời ai cũng phải chết cả, khụ khụ... Các con hãy sống thật tốt, hãy quý trọng những gì mình đang có… Khụ...” “Tạm…” – Chưa nói xong từ tạm biệt, cụ già liền nhắm mắt lại và từ trần. “Ông nội!” “Cha” “Huhuhuhu” Đám tử tôn ở trong nhà khóc lóc, sau đó chuẩn bị tang lễ cho cụ già. ** 49 ngày sau. “Đây là đâu, ta chẳng phải chết rồi sao.” Cụ già bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn rừng cây rậm rạp phía trước mặt thầm nghĩ. - Một tiếng chuông vang lên trong đầu ông lão kèm theo một giọng nói rất dễ thương: Nhìn chung quanh không thấy ai mà mình vẫn nghe được giọng nói, cụ già giật mình nghĩ chắc mình vừa nghe nhầm, kiểm tra lại thân thể của mình, chỉ thấy mình là một người không có quần áo gì để mặc. Khiến cụ già… Lý Huyền sửng sốt nói: “ Thần!? Ngươi cái mặt hàng này cũng xưng thần, lại còn thần sáng tạo ra vũ trụ này? Thôi được rồi, tạm tin, mà ta sao lại là kẻ xâm lăng, con mẹ nó, ta phá hủy cái gì hành tinh của ngươi chưa mà dám xuất thủ với ta, hôm nay không cho ta một cái công đạo, ta đảm bảo đánh ngươi không động đậy được thì thôi.”[ Chủ nhân, kì thực đây là mấy tên hạ thần, không đúng, bọn này mặt hàng không tính toàn là thần, chính là con người tu luyện trở thành thần. Mỗi một tên con người tu luyện tới trình độ cao nào đó thì sẽ khiến mình trở thành một tiểu vụ trụ, ly khai vũ trụ ban đầu mà họ tu luyện, tới một không gian nào đó rồi dùng thân thể hóa thân thành một vũ trụ mới, vũ trụ này kiểm soát chính là bởi họ, có thể nói vũ trụ chính là cơ thể và linh hồn của họ, họ thích làm gì thì làm… Đại khái có thể hiểu là siêu thoát, lĩnh vực này sau này chủ nhân sẽ tiếp xúc.]Nghe được hệ thống thông báo, Lý Huyền đại khái hiểu vì sao tên trước mặt này gọi mình là kẻ xâm lăng, thứ nhất, vũ trụ này chính là do tên nam tử trước mặt kiểm soát và khống chế bởi vì vũ trụ này và nam tử kia chính là một, thứ hai là bất kì vật gì muốn từ ngoài không gian tiến vào vũ trụ này đều phải có sự đồng ý của chủ nhân vũ trụ này là nam tử kia. Hiện tại Lý Huyền không xin phép người ta, thậm chí đột nhiên xuất hiện ở trong vũ trụ này, vì vậy tính toán nàng như là kẻ xâm nhập.“ Oh, xin lỗi, thực ra ta không cố ý xâm lăng, ta chỉ là một kể du hành, ngươi có thể gọi ta là xuyên không giả.”“ Đừng nói nhảm, tiếp chiêu đi kẻ xâm lăng! Hôm nay lão tử không chết chính là ngươi chết.” Nam tử không tin những gì Lý Huyền nói, hắn lao vọt tới như một con chó điên, mặt mày dữ tợn.Lý Huyền bực tức, nói: “ Con mẹ nhà ngươi, không thích nói lý đúng không, hôm nay bà mày cho mày nghỉ cơm.”Giơ tay lên, dùng toàn bộ sức mạnh c*̉a mình, không chút nào hạ thủ lưu tình ý tứ, đập một phát về hướng nam tử kia, uy lực hủy thiên diệt địa, không gian bị uy lực một chưởng c*̉a Lý Huyền làm nứt toác, nam tử kia mới lao vào liền ăn một chưởng lập tức bị đánh bay xa không biết bao nhiêu tỉ dặm.Giờ phút này Lý Huyền xung quanh không còn gì cả, uy lực một chưởng khiến không gian xung quanh Lý Huyền không còn tồn tại bất cứ một tinh cầu, một viên thiên thạch gì hết, chỉ để lại không gian tĩnh mịch đen tối.“ Phụt!” Lý Huyền một chưởng này c*̃ng khiến cho mình phun máu mồm ồng ộc, cả người nứt toác thấy cả tận xương.

Chương 55: Hạ thần