"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình…
Chương 45: Món Quà Tốt Nhất
Chiến Thần Tái ThếTác giả: HangTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sắc mặt Giang Ngọc Hằng trắng bệch, trong lòng tràn đầy nỗi nhục nhã.Tô Hoài Dương thấy vậy, nhàn nhạt nói: “Không phải chỉ là quà sinh nhật sao? Cũng đơn giản thôi, tôi sẽ thay vợ chuẩn bị một món quà tốt nhất”Bà cụ nhà họ Giang không lạnh không nhạt nói: “Được rồi, được rồi, gia đình các người từ đầu tới thì về chỗ đó đi, ba ngày nữa nhớ chuẩn bị quà cho bữa tiệc sinh nhật của tôi là được”Mục đích đã đạt được, tất nhiên là không muốn nhìn thấy gia đình Giang Ngọc Hằng nữa.Gia đình của Giang Ngọc Hằng khi đến nhanh, đi cũng nhanh.Vừa bước ra khỏi biệt thự của nhà họ Giang, mẹ vợ Ngô Tấm liền không nhịn được mắng: “Tô Hoài Dương cái tên ngốc này, đầu óc cậu có phải có vấn đề không hả? Lẽ nào cậu không nhận ra bà già chết tiệt đó đang muốn lợi dụng cậu hay sao?”“Về sau một khi nhà họ Vương biết được chuyện cậu không phải là Long chủ, thì cậu chết chắc rồi đó cậu có biết không? Cậu chết thì không nói đi, cậu còn muốn liên lụy đến cả gia đình của chúng tôi nữa.Ngô Tâm chỉ vào mũi Tô Hoài Dương lớn tiếng mắng.Ba vợ Giang Chí Lâm lại nhỏ giọng nói: “Bà cụ không phải đã nói rồi sao, bà sẽ không quên công lao của Tô Hoài Dương, còn có thể xảy ra chuyện gì được?”Giang Ngọc Hằng nặng nề thở dài: “Ba, về mặt pháp luật mà nói, đây chính là lừa đảo sẽ phải ngồi tù đấy”Nói xong, cô quay đầu lại nói với Tô Hoài Dương: “Anh không nên đồng ý với bà nội, lỡ như xảy ra chuyện thì phải làm sao? Bây giờ Thiên An còn nhỏ, không thể sống thiếu anh được”Tô Hoài Dương không khỏi dở khóc dở cười: “Vợ à, em hãy yên tâm đi, nếu anh đã dám đồng ý, vậy thì nhất định có cách giải quyết”Giang Ngọc Hằng hỏi: “Anh có cách gì hả?”Đương nhiên Tô Hoài Dương sẽ không nói với Giang Ngọc Hằng là mình muốn mạnh tay dạy cho người nhà họ Giang một bài học rồi.Vì vậy, anh chỉ nói: “Đến lúc đó em sẽ biết thôi, dù sao anh ở bên ngoài lăn lộn kiếm sống được năm năm rồi, cũng không phải là chưa từng gặp qua sóng to gió lớn, anh sẽ không xảy ra chuyện đầu”Mẹ vợ Ngô Tâm ở một bên hừ lạnh: “Chỉ cần cậu không làm liên lụy đến nhà chúng tôi, cũng coi như là cậu còn có lương tâm”Cô em vợ Giang Ngọc Như thì bế Thiên An, ánh mắt nhìn về phía Tô Hoài Dương cũng có chút khinh thường: “Làm ơn anh đấy, đừng làm tổn thương chị gái tôi”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sắc mặt Giang Ngọc Hằng trắng bệch, trong lòng tràn đầy nỗi nhục nhã.
Tô Hoài Dương thấy vậy, nhàn nhạt nói: “Không phải chỉ là quà sinh nhật sao? Cũng đơn giản thôi, tôi sẽ thay vợ chuẩn bị một món quà tốt nhất”
Bà cụ nhà họ Giang không lạnh không nhạt nói: “Được rồi, được rồi, gia đình các người từ đầu tới thì về chỗ đó đi, ba ngày nữa nhớ chuẩn bị quà cho bữa tiệc sinh nhật của tôi là được”
Mục đích đã đạt được, tất nhiên là không muốn nhìn thấy gia đình Giang Ngọc Hằng nữa.
Gia đình của Giang Ngọc Hằng khi đến nhanh, đi cũng nhanh.
Vừa bước ra khỏi biệt thự của nhà họ Giang, mẹ vợ Ngô Tấm liền không nhịn được mắng: “Tô Hoài Dương cái tên ngốc này, đầu óc cậu có phải có vấn đề không hả? Lẽ nào cậu không nhận ra bà già chết tiệt đó đang muốn lợi dụng cậu hay sao?”
“Về sau một khi nhà họ Vương biết được chuyện cậu không phải là Long chủ, thì cậu chết chắc rồi đó cậu có biết không? Cậu chết thì không nói đi, cậu còn muốn liên lụy đến cả gia đình của chúng tôi nữa.
Ngô Tâm chỉ vào mũi Tô Hoài Dương lớn tiếng mắng.
Ba vợ Giang Chí Lâm lại nhỏ giọng nói: “Bà cụ không phải đã nói rồi sao, bà sẽ không quên công lao của Tô Hoài Dương, còn có thể xảy ra chuyện gì được?”
Giang Ngọc Hằng nặng nề thở dài: “Ba, về mặt pháp luật mà nói, đây chính là lừa đảo sẽ phải ngồi tù đấy”
Nói xong, cô quay đầu lại nói với Tô Hoài Dương: “Anh không nên đồng ý với bà nội, lỡ như xảy ra chuyện thì phải làm sao? Bây giờ Thiên An còn nhỏ, không thể sống thiếu anh được”
Tô Hoài Dương không khỏi dở khóc dở cười: “Vợ à, em hãy yên tâm đi, nếu anh đã dám đồng ý, vậy thì nhất định có cách giải quyết”
Giang Ngọc Hằng hỏi: “Anh có cách gì hả?”
Đương nhiên Tô Hoài Dương sẽ không nói với Giang Ngọc Hằng là mình muốn mạnh tay dạy cho người nhà họ Giang một bài học rồi.
Vì vậy, anh chỉ nói: “Đến lúc đó em sẽ biết thôi, dù sao anh ở bên ngoài lăn lộn kiếm sống được năm năm rồi, cũng không phải là chưa từng gặp qua sóng to gió lớn, anh sẽ không xảy ra chuyện đầu”
Mẹ vợ Ngô Tâm ở một bên hừ lạnh: “Chỉ cần cậu không làm liên lụy đến nhà chúng tôi, cũng coi như là cậu còn có lương tâm”
Cô em vợ Giang Ngọc Như thì bế Thiên An, ánh mắt nhìn về phía Tô Hoài Dương cũng có chút khinh thường: “Làm ơn anh đấy, đừng làm tổn thương chị gái tôi”
.
Chiến Thần Tái ThếTác giả: HangTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sắc mặt Giang Ngọc Hằng trắng bệch, trong lòng tràn đầy nỗi nhục nhã.Tô Hoài Dương thấy vậy, nhàn nhạt nói: “Không phải chỉ là quà sinh nhật sao? Cũng đơn giản thôi, tôi sẽ thay vợ chuẩn bị một món quà tốt nhất”Bà cụ nhà họ Giang không lạnh không nhạt nói: “Được rồi, được rồi, gia đình các người từ đầu tới thì về chỗ đó đi, ba ngày nữa nhớ chuẩn bị quà cho bữa tiệc sinh nhật của tôi là được”Mục đích đã đạt được, tất nhiên là không muốn nhìn thấy gia đình Giang Ngọc Hằng nữa.Gia đình của Giang Ngọc Hằng khi đến nhanh, đi cũng nhanh.Vừa bước ra khỏi biệt thự của nhà họ Giang, mẹ vợ Ngô Tấm liền không nhịn được mắng: “Tô Hoài Dương cái tên ngốc này, đầu óc cậu có phải có vấn đề không hả? Lẽ nào cậu không nhận ra bà già chết tiệt đó đang muốn lợi dụng cậu hay sao?”“Về sau một khi nhà họ Vương biết được chuyện cậu không phải là Long chủ, thì cậu chết chắc rồi đó cậu có biết không? Cậu chết thì không nói đi, cậu còn muốn liên lụy đến cả gia đình của chúng tôi nữa.Ngô Tâm chỉ vào mũi Tô Hoài Dương lớn tiếng mắng.Ba vợ Giang Chí Lâm lại nhỏ giọng nói: “Bà cụ không phải đã nói rồi sao, bà sẽ không quên công lao của Tô Hoài Dương, còn có thể xảy ra chuyện gì được?”Giang Ngọc Hằng nặng nề thở dài: “Ba, về mặt pháp luật mà nói, đây chính là lừa đảo sẽ phải ngồi tù đấy”Nói xong, cô quay đầu lại nói với Tô Hoài Dương: “Anh không nên đồng ý với bà nội, lỡ như xảy ra chuyện thì phải làm sao? Bây giờ Thiên An còn nhỏ, không thể sống thiếu anh được”Tô Hoài Dương không khỏi dở khóc dở cười: “Vợ à, em hãy yên tâm đi, nếu anh đã dám đồng ý, vậy thì nhất định có cách giải quyết”Giang Ngọc Hằng hỏi: “Anh có cách gì hả?”Đương nhiên Tô Hoài Dương sẽ không nói với Giang Ngọc Hằng là mình muốn mạnh tay dạy cho người nhà họ Giang một bài học rồi.Vì vậy, anh chỉ nói: “Đến lúc đó em sẽ biết thôi, dù sao anh ở bên ngoài lăn lộn kiếm sống được năm năm rồi, cũng không phải là chưa từng gặp qua sóng to gió lớn, anh sẽ không xảy ra chuyện đầu”Mẹ vợ Ngô Tâm ở một bên hừ lạnh: “Chỉ cần cậu không làm liên lụy đến nhà chúng tôi, cũng coi như là cậu còn có lương tâm”Cô em vợ Giang Ngọc Như thì bế Thiên An, ánh mắt nhìn về phía Tô Hoài Dương cũng có chút khinh thường: “Làm ơn anh đấy, đừng làm tổn thương chị gái tôi”.