Tác giả:

"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình…

Chương 46: Bữa Tiệc Sinh Nhật Bắt Đầu

Chiến Thần Tái ThếTác giả: HangTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ba ngày sau, bữa tiệc sinh nhật của bà cụ nhà họ Giang đã đến.Sau bữa sáng, gia đình Tô Hoài Dương cùng lên đường đến biệt thự của nhà họ Giang.Nhưng trong nhà chỉ có một chiếc xe rất cũ kỹ, vốn dĩ nếu Tô Hoài Dương không có trở về, bọn họ còn có thể miễn cưỡng ngồi vào được, nhưng bây giờ đến ngồi vào cũng không thể.Thấy vậy, Tô Hoài Dương chỉ đành nói: “Mọi người đi trước đi, con sẽ đi bắt taxi”Giang Ngọc Hằng nghe vậy liền nói: “Như vậy sao được, em sẽ cùng anh đi bắt taxi, kéo đến lúc đó lại đến trễ”Tô Hoài Dương nghẹn lời, vốn dĩ anh còn muốn gọi Trần Vũ đến đưa mình đi, nếu vợ mình đi cùng, vậy đúng là phải bắt taxi thật rồi.Nhưng vợ cũng là có ý tốt, mình không thể từ chối.Vì vậy, Tô Hoài Dương mới gật đầu nói: “Được thôi.”Mẹ vợ Ngô Tâm kỳ quái nói: “Dù sao tôi cũng không thích ngồi chung với cậu, cậu với Ngọc Hằng đi bắt taxi đi, cũng đỡ phải khiến tôi phiền lòng”Tô Hoài Dương vờ như không nghe thấy, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, anh sớm cũng đã quen với thái độ lạnh nhạt của Ngô Tâm rồi.Giang Ngọc Hằng rất bất lực, nhưng cũng không còn cách nào khác.Đợi khi những người khác rời đi, Giang Ngọc Hằng nhìn thấy hai tay Tô Hoài Dương trống trơn, không khỏi kinh ngạc hỏi: “Tô Hoài Dương, món quà em đã dặn anh mua đâu?”Tô Hoài Dương vội vàng nói: “Vợ yên tâm đi, anh đã dặn người bán hàng đem tới biệt thự nhà họ Giang rồi, đợi khi đến nơi chúng ta sẽ tới lấy”Giang Ngọc Hằng hỏi anh: “Đúng rồi, anh còn chưa nói cho em biết anh đã mua món quà gì.Bà nội luôn để mắt cao hơn đầu, nếu là món đồ thua kém một chút thôi, bà nhất định lại mượn đề tài để làm khó dễ anh”Tô Hoài Dương thầm nghĩ trong lòng, bà cụ quả thật là mắt để cao hơn đầu, nhưng hôm nay món quà mà mình đã chuẩn bị, nhất định có thể bịt được miệng bà ta lại.Ngay lập tức, anh nhàn nhạt nói: “Bà cụ vẫn luôn thích đồ cổ, cho nên thứ anh chuẩn bị cũng là một món đồ cổ”.Giang Ngọc Hằng nghe vậy cũng khẽ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng nói: “Chỉ cần trong lòng anh hiểu là được, hôm nay nhà họ Vương cũng sẽ đến tham dự bữa tiệc này, khi anh giả làm Long chủ nhớ phải cẩn thận hơn, đừng để bị bại lộ”Tô Hoài Dương ho khan một tiếng nói: “Anh nhất định sẽ kiểm soát tốt, tuyệt đối sẽ không để bà cụ bọn họ thấy được sơ hở đâu?.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ba ngày sau, bữa tiệc sinh nhật của bà cụ nhà họ Giang đã đến.

Sau bữa sáng, gia đình Tô Hoài Dương cùng lên đường đến biệt thự của nhà họ Giang.

Nhưng trong nhà chỉ có một chiếc xe rất cũ kỹ, vốn dĩ nếu Tô Hoài Dương không có trở về, bọn họ còn có thể miễn cưỡng ngồi vào được, nhưng bây giờ đến ngồi vào cũng không thể.

Thấy vậy, Tô Hoài Dương chỉ đành nói: “Mọi người đi trước đi, con sẽ đi bắt taxi”

Giang Ngọc Hằng nghe vậy liền nói: “Như vậy sao được, em sẽ cùng anh đi bắt taxi, kéo đến lúc đó lại đến trễ”

Tô Hoài Dương nghẹn lời, vốn dĩ anh còn muốn gọi Trần Vũ đến đưa mình đi, nếu vợ mình đi cùng, vậy đúng là phải bắt taxi thật rồi.

Nhưng vợ cũng là có ý tốt, mình không thể từ chối.

Vì vậy, Tô Hoài Dương mới gật đầu nói: “Được thôi.

Mẹ vợ Ngô Tâm kỳ quái nói: “Dù sao tôi cũng không thích ngồi chung với cậu, cậu với Ngọc Hằng đi bắt taxi đi, cũng đỡ phải khiến tôi phiền lòng”

Tô Hoài Dương vờ như không nghe thấy, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, anh sớm cũng đã quen với thái độ lạnh nhạt của Ngô Tâm rồi.

Giang Ngọc Hằng rất bất lực, nhưng cũng không còn cách nào khác.

Đợi khi những người khác rời đi, Giang Ngọc Hằng nhìn thấy hai tay Tô Hoài Dương trống trơn, không khỏi kinh ngạc hỏi: “Tô Hoài Dương, món quà em đã dặn anh mua đâu?”

Tô Hoài Dương vội vàng nói: “Vợ yên tâm đi, anh đã dặn người bán hàng đem tới biệt thự nhà họ Giang rồi, đợi khi đến nơi chúng ta sẽ tới lấy”

Giang Ngọc Hằng hỏi anh: “Đúng rồi, anh còn chưa nói cho em biết anh đã mua món quà gì.

Bà nội luôn để mắt cao hơn đầu, nếu là món đồ thua kém một chút thôi, bà nhất định lại mượn đề tài để làm khó dễ anh”

Tô Hoài Dương thầm nghĩ trong lòng, bà cụ quả thật là mắt để cao hơn đầu, nhưng hôm nay món quà mà mình đã chuẩn bị, nhất định có thể bịt được miệng bà ta lại.

Ngay lập tức, anh nhàn nhạt nói: “Bà cụ vẫn luôn thích đồ cổ, cho nên thứ anh chuẩn bị cũng là một món đồ cổ”.

Giang Ngọc Hằng nghe vậy cũng khẽ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng nói: “Chỉ cần trong lòng anh hiểu là được, hôm nay nhà họ Vương cũng sẽ đến tham dự bữa tiệc này, khi anh giả làm Long chủ nhớ phải cẩn thận hơn, đừng để bị bại lộ”

Tô Hoài Dương ho khan một tiếng nói: “Anh nhất định sẽ kiểm soát tốt, tuyệt đối sẽ không để bà cụ bọn họ thấy được sơ hở đâu?

Image removed.

.

Chiến Thần Tái ThếTác giả: HangTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ba ngày sau, bữa tiệc sinh nhật của bà cụ nhà họ Giang đã đến.Sau bữa sáng, gia đình Tô Hoài Dương cùng lên đường đến biệt thự của nhà họ Giang.Nhưng trong nhà chỉ có một chiếc xe rất cũ kỹ, vốn dĩ nếu Tô Hoài Dương không có trở về, bọn họ còn có thể miễn cưỡng ngồi vào được, nhưng bây giờ đến ngồi vào cũng không thể.Thấy vậy, Tô Hoài Dương chỉ đành nói: “Mọi người đi trước đi, con sẽ đi bắt taxi”Giang Ngọc Hằng nghe vậy liền nói: “Như vậy sao được, em sẽ cùng anh đi bắt taxi, kéo đến lúc đó lại đến trễ”Tô Hoài Dương nghẹn lời, vốn dĩ anh còn muốn gọi Trần Vũ đến đưa mình đi, nếu vợ mình đi cùng, vậy đúng là phải bắt taxi thật rồi.Nhưng vợ cũng là có ý tốt, mình không thể từ chối.Vì vậy, Tô Hoài Dương mới gật đầu nói: “Được thôi.”Mẹ vợ Ngô Tâm kỳ quái nói: “Dù sao tôi cũng không thích ngồi chung với cậu, cậu với Ngọc Hằng đi bắt taxi đi, cũng đỡ phải khiến tôi phiền lòng”Tô Hoài Dương vờ như không nghe thấy, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, anh sớm cũng đã quen với thái độ lạnh nhạt của Ngô Tâm rồi.Giang Ngọc Hằng rất bất lực, nhưng cũng không còn cách nào khác.Đợi khi những người khác rời đi, Giang Ngọc Hằng nhìn thấy hai tay Tô Hoài Dương trống trơn, không khỏi kinh ngạc hỏi: “Tô Hoài Dương, món quà em đã dặn anh mua đâu?”Tô Hoài Dương vội vàng nói: “Vợ yên tâm đi, anh đã dặn người bán hàng đem tới biệt thự nhà họ Giang rồi, đợi khi đến nơi chúng ta sẽ tới lấy”Giang Ngọc Hằng hỏi anh: “Đúng rồi, anh còn chưa nói cho em biết anh đã mua món quà gì.Bà nội luôn để mắt cao hơn đầu, nếu là món đồ thua kém một chút thôi, bà nhất định lại mượn đề tài để làm khó dễ anh”Tô Hoài Dương thầm nghĩ trong lòng, bà cụ quả thật là mắt để cao hơn đầu, nhưng hôm nay món quà mà mình đã chuẩn bị, nhất định có thể bịt được miệng bà ta lại.Ngay lập tức, anh nhàn nhạt nói: “Bà cụ vẫn luôn thích đồ cổ, cho nên thứ anh chuẩn bị cũng là một món đồ cổ”.Giang Ngọc Hằng nghe vậy cũng khẽ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng nói: “Chỉ cần trong lòng anh hiểu là được, hôm nay nhà họ Vương cũng sẽ đến tham dự bữa tiệc này, khi anh giả làm Long chủ nhớ phải cẩn thận hơn, đừng để bị bại lộ”Tô Hoài Dương ho khan một tiếng nói: “Anh nhất định sẽ kiểm soát tốt, tuyệt đối sẽ không để bà cụ bọn họ thấy được sơ hở đâu?.

Chương 46: Bữa Tiệc Sinh Nhật Bắt Đầu