Tôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ…
Chương 15: Năm thứ mười lăm
Các Đoản Văn Ngắn Của Mễ BốiTác giả: Mễ BốiTruyện Đoản VănTôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ… Mẹ tôi rất bất lực về chuyện mỗi sáng phải kéo tôi rời giường.Cho nên bà đem chuyện này đi tâm sự với nhà bên cạnh. Bà bảo, bà muốn tôi có thể dậy sớm đúng giờ như đứa con trai bằng tuổi tôi ở nhà đấy.Tôi dựa cửa sổ nhìn mẹ tôi và mẹ cậu ta luyên thuyên nói chuyện, đột nhiên phát hiện cửa sổ gần sát đối diện cũng có người đứng đó.Tôi nhìn cậu ta, cậu ta nhìn tôi. Mẹ tôi ở dưới ầm ĩ khen ngợi cậu ta. Tôi vẻ mặt khinh bỉ, quay đầu bỏ đi, chừa cho cậu ta bóng lưng soái tỷ của mình.Sáng hôm sau tôi thần kì dậy thật sớm, dậy vào lúc mặt trời còn chưa ló dạng, cha mẹ vẫn còn đang ngủ, đồng hồ điểm bốn giờ.Tôi mở tung cửa sổ, bộ dạng chật vật nhìn con gà ở nhà đối diện đang gáy một cách oanh liệt. Phía sau nó là anh bạn nhà hàng xóm."Cậu điên à?!""Mẹ cậu giao phó cậu cho tôi, từ giờ tôi phụ trách quản thúc cậu."Tôi kinh hãi, chạy vù xuống phòng cha mẹ, nhìn hai lỗ tai bọn họ nhét bông gòn, tôi cảm thấy thật chao đảo.Càng chao đảo hơn là mẹ tôi để cậu ta quản thúc tôi đến tận khi tôi chuyển từ nhà tôi sang nhà bên cạnh.Mễ Bối.
Mẹ tôi rất bất lực về chuyện mỗi sáng phải kéo tôi rời giường.
Cho nên bà đem chuyện này đi tâm sự với nhà bên cạnh. Bà bảo, bà muốn tôi có thể dậy sớm đúng giờ như đứa con trai bằng tuổi tôi ở nhà đấy.
Tôi dựa cửa sổ nhìn mẹ tôi và mẹ cậu ta luyên thuyên nói chuyện, đột nhiên phát hiện cửa sổ gần sát đối diện cũng có người đứng đó.
Tôi nhìn cậu ta, cậu ta nhìn tôi. Mẹ tôi ở dưới ầm ĩ khen ngợi cậu ta. Tôi vẻ mặt khinh bỉ, quay đầu bỏ đi, chừa cho cậu ta bóng lưng soái tỷ của mình.
Sáng hôm sau tôi thần kì dậy thật sớm, dậy vào lúc mặt trời còn chưa ló dạng, cha mẹ vẫn còn đang ngủ, đồng hồ điểm bốn giờ.
Tôi mở tung cửa sổ, bộ dạng chật vật nhìn con gà ở nhà đối diện đang gáy một cách oanh liệt. Phía sau nó là anh bạn nhà hàng xóm.
"Cậu điên à?!"
"Mẹ cậu giao phó cậu cho tôi, từ giờ tôi phụ trách quản thúc cậu."
Tôi kinh hãi, chạy vù xuống phòng cha mẹ, nhìn hai lỗ tai bọn họ nhét bông gòn, tôi cảm thấy thật chao đảo.
Càng chao đảo hơn là mẹ tôi để cậu ta quản thúc tôi đến tận khi tôi chuyển từ nhà tôi sang nhà bên cạnh.
Mễ Bối.
Các Đoản Văn Ngắn Của Mễ BốiTác giả: Mễ BốiTruyện Đoản VănTôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ… Mẹ tôi rất bất lực về chuyện mỗi sáng phải kéo tôi rời giường.Cho nên bà đem chuyện này đi tâm sự với nhà bên cạnh. Bà bảo, bà muốn tôi có thể dậy sớm đúng giờ như đứa con trai bằng tuổi tôi ở nhà đấy.Tôi dựa cửa sổ nhìn mẹ tôi và mẹ cậu ta luyên thuyên nói chuyện, đột nhiên phát hiện cửa sổ gần sát đối diện cũng có người đứng đó.Tôi nhìn cậu ta, cậu ta nhìn tôi. Mẹ tôi ở dưới ầm ĩ khen ngợi cậu ta. Tôi vẻ mặt khinh bỉ, quay đầu bỏ đi, chừa cho cậu ta bóng lưng soái tỷ của mình.Sáng hôm sau tôi thần kì dậy thật sớm, dậy vào lúc mặt trời còn chưa ló dạng, cha mẹ vẫn còn đang ngủ, đồng hồ điểm bốn giờ.Tôi mở tung cửa sổ, bộ dạng chật vật nhìn con gà ở nhà đối diện đang gáy một cách oanh liệt. Phía sau nó là anh bạn nhà hàng xóm."Cậu điên à?!""Mẹ cậu giao phó cậu cho tôi, từ giờ tôi phụ trách quản thúc cậu."Tôi kinh hãi, chạy vù xuống phòng cha mẹ, nhìn hai lỗ tai bọn họ nhét bông gòn, tôi cảm thấy thật chao đảo.Càng chao đảo hơn là mẹ tôi để cậu ta quản thúc tôi đến tận khi tôi chuyển từ nhà tôi sang nhà bên cạnh.Mễ Bối.