Tác giả:

"Người đẹp, em bao nhiêu tuổi?" "Ba mươi hai tuổi." "Người đẹp, không giấu gì em, tôi thấy em mặt vàng môi tím tái, ấn đường đỏ sậm, trông giống mắc bệnh phụ khoa, mà vừa khéo tôi lại là chuyên gia ở phương diện đó, chỉ cần em..." Dưới chân Thần Nông Cốc, Tô Vũ đang trò chuyện với chị dâu hoa khôi làng họ Lý. Bốp. Cái đầu bị đau, một ông già tóc bạc vỗ một cái lên đ ỉnh đầu Tô Vũ: "Thằng nhóc này, ta bảo con xuống núi kết hôn, con đang làm cái gì vậy?" "Sư phụ, con không muốn rời khỏi Thần Nông Cốc, con muốn ở lại phụng dưỡng người." Tô Vũ rưng rưng nước mắt nói. Anh là đứa trẻ mồ côi mà Tô Vô Hối nhận nuôi hai mươi lăm năm trước, thuở nhỏ anh không biết ba mẹ mình là ai, đến cái tên Tô Vũ này cũng là Tô Vô Hối đặt cho anh. Mà trong hai mươi lăm năm này. Tô Vũ không chỉ học được "Qủy Cốc y thuật" của Thần Nông Nhất Mạch, anh còn trò giỏi hơn thầy, học được cả "Sinh tử bộ" mà ngay cả Tô Vô Hối cũng không học được, người giang hồ gọi anh là Diêm vương gia. "Phụng dưỡng ư? Thằng nhóc này…

Chương 12: C12: Đồng thời

Diêm Vương Xuống NúiTác giả: Lăng ThanhTruyện Đô Thị"Người đẹp, em bao nhiêu tuổi?" "Ba mươi hai tuổi." "Người đẹp, không giấu gì em, tôi thấy em mặt vàng môi tím tái, ấn đường đỏ sậm, trông giống mắc bệnh phụ khoa, mà vừa khéo tôi lại là chuyên gia ở phương diện đó, chỉ cần em..." Dưới chân Thần Nông Cốc, Tô Vũ đang trò chuyện với chị dâu hoa khôi làng họ Lý. Bốp. Cái đầu bị đau, một ông già tóc bạc vỗ một cái lên đ ỉnh đầu Tô Vũ: "Thằng nhóc này, ta bảo con xuống núi kết hôn, con đang làm cái gì vậy?" "Sư phụ, con không muốn rời khỏi Thần Nông Cốc, con muốn ở lại phụng dưỡng người." Tô Vũ rưng rưng nước mắt nói. Anh là đứa trẻ mồ côi mà Tô Vô Hối nhận nuôi hai mươi lăm năm trước, thuở nhỏ anh không biết ba mẹ mình là ai, đến cái tên Tô Vũ này cũng là Tô Vô Hối đặt cho anh. Mà trong hai mươi lăm năm này. Tô Vũ không chỉ học được "Qủy Cốc y thuật" của Thần Nông Nhất Mạch, anh còn trò giỏi hơn thầy, học được cả "Sinh tử bộ" mà ngay cả Tô Vô Hối cũng không học được, người giang hồ gọi anh là Diêm vương gia. "Phụng dưỡng ư? Thằng nhóc này… .. Nhìn nước sen ngấm vào sàn nhà, Tô Vũ chỉ lắc đầu thở dài, anh không nói gì.Trái lại, Lục Như Hoa ngồi trên xe lăn lại lên tiếng bênh Tô Vũ: "Cô ba, dù cô có không tin Tô Vũ, cô cũng không cần đập vỡ chén nước sen đó...""Được rồi, Lục Như Hoa, cháu im mồm đi. Bản thân cháu còn bị què, cháu còn nói giúp tên lừa đảo Tô Vũ à?"Lục Cầm Tâm lạnh lùng ngắt lời Lục Như Hoa, sau đó bà ta quay sang trừng mắt nhìn Lý Quế Phương: "Lý Quế Phương! Chị quản tốt con rể chị đi có được không? Sao cứ để cậu ta giở trò lừa gạt ở bệnh viện thế?""Tô! Vũ! Cậu mà còn nói linh tinh một câu nào nữa, thì cậu cút ra khỏi nhà tôi!"Bị Lục Cầm Tâm mắng, Lý Quế Phương không dám nổi giận với người nhà họ Lục, bà ấy chỉ có thể trút giận lên Tô Vũ.Đồng thời, trong lòng Lý Quế Phương cũng càng thêm phẫn nộ.Sao con gái mình lại lấy phải một tên nhà quê không biết giữ mồm thế chứ? "Mẹ, mẹ đừng hung với Tô Vũ, anh ấy chỉ có lòng tốt thôi."Lục Như Hoa tranh luận với mẹ."Có lòng tốt ư? Hừ! Mẹ thấy chẳng có ý tốt đâu? Còn cả con nữa, Lục Như Hoa, rốt cuộc con bị Tô Vũ chuốc bùa mê thuốc lú gì vậy? Sao lúc nào con cũng nói đỡ cho cậu ta hả? Sao con không học tập Lục Tuyên Nghỉ ấy! Người ta biết không nên lấy người trên núi, con..."Lý Quế Phương đang nói, lại thấy Lục Như Hoa hồng mắt nói: "Mẹ, Tô Vũ là người trên núi thì sao? Sao mẹ cứ phải chê nghèo thích giàu vậy? Con cũng không phải phượng hoàng, mẹ nghĩ con có thể lấy được người chồng tốt cỡ nào? Con chưa bao giờ hy vọng xa vời nửa kia của mình phải ưu tú ra sao, Tô Vũ rất tốt, anh ấy không chê con tàn tật, tại sao mẹ không thể bao dung hơn với anh ấy cơ chứ?"Nghỉ một chút, Lục Như Hoa lại nói thêm: "Chí ít con không hối hận vì lấy Tô Vũ! Chưa! bao! giờ! hối! hận!""Con"Nhìn vẻ mặt quật cường và cố chấp của Lục Như Hoa, Lý Quế Phương giơ tay lên định tát con gái.Nhưng mấy thành viên nhà họ Lục đứng cạnh đấy đã ngăn bà ấy lại: "Được rồi, Lý Quế Phương, lấy gà theo gà lấy chó theo chó, Lục Như Hoa còn không ngại việc lấy Tô Vũ, bà gấp cái gì?""Đúng thế, chim sẻ có mệnh của chim sẻ, không phải người phụ nữ nào cũng là Lục Tuyên Nghĩ.""Tôi hiểu bà muốn tìm một chàng rể giàu có và quyền lực, nhưng vấn đề là... Lục Như Hoa có cái điều kiện đấy không?”Mấy người nhà họ Lục anh một câu tôi một câu, Lý Quế Phương nghe mà xấu hổ vô cùng, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui vào.Mà lúc này...Lục Tuyên Nghi cũng đi tới nói với Lý Quế Phương: "Thím Phương, chị họ Như Hoa lấy được chồng, đã là chuyện rất không dễ dàng rồi, thím đừng yêu cầu cao quá. Dù sao đầu năm nay, người khuyết tật cũng không dễ tìm đối tượng. Tuy Tô Vũ hay ăn nói mạnh mồm, suốt ngày nói khoác là mình biết y thuật, nhưng dù gì, anh ta còn biết bắn cung, đúng không nào?""Biết bắn cung thì có tác dụng rắm gì!"Lý Quế Phương tức đến nỗi người run lẩy bẩy: "Bắn cung có làm ra cơm ăn được không?”"Sao lại không được? Bắn cung có thể săn gà rừng thỏ rừng trên núi để ăn mà, không phải sao?”Lục Cầm Tâm chế giễu một cách không thương tiếc. "Các người..."Lý Quế Phương không chịu nổi những lời chế giễu của những người nhà họ Lục, bà ấy căm phẫn nói với Lục Như Hoa: "Con gái, đi! Chúng ta về nhà!""Thím Phương, đừng đi vội, Tô Vũ bảo anh ta muốn chữa khỏi chân cho Lục Như Hoa còn gì? Để cháu xem xem anh ta..."Lục Tuyên Nghi vừa lộ ra vẻ mặt trêu tức. Kết quả một giây sau.Cô ta há hốc miệng, khó tin.Ngoại trừ cô ta.Bà Lục, đám Lục Cầm Tâm trong phòng bệnh cũng nhìn chằm chằm vào Lục Như Hoa với vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi: "Như Hoa, cháu, chân của cháu..."

.. Nhìn nước sen ngấm vào sàn nhà, Tô Vũ chỉ lắc đầu thở dài, anh không nói gì.

Trái lại, Lục Như Hoa ngồi trên xe lăn lại lên tiếng bênh Tô Vũ: "Cô ba, dù cô có không tin Tô Vũ, cô cũng không cần đập vỡ chén nước sen đó..."

"Được rồi, Lục Như Hoa, cháu im mồm đi. Bản thân cháu còn bị què, cháu còn nói giúp tên lừa đảo Tô Vũ à?"

Lục Cầm Tâm lạnh lùng ngắt lời Lục Như Hoa, sau đó bà ta quay sang trừng mắt nhìn Lý Quế Phương: "Lý Quế Phương! Chị quản tốt con rể chị đi có được không? Sao cứ để cậu ta giở trò lừa gạt ở bệnh viện thế?"

"Tô! Vũ! Cậu mà còn nói linh tinh một câu nào nữa, thì cậu cút ra khỏi nhà tôi!"

Bị Lục Cầm Tâm mắng, Lý Quế Phương không dám nổi giận với người nhà họ Lục, bà ấy chỉ có thể trút giận lên Tô Vũ.

Đồng thời, trong lòng Lý Quế Phương cũng càng thêm phẫn nộ.

Sao con gái mình lại lấy phải một tên nhà quê không biết giữ mồm thế chứ? "Mẹ, mẹ đừng hung với Tô Vũ, anh ấy chỉ có lòng tốt thôi."

Lục Như Hoa tranh luận với mẹ.

"Có lòng tốt ư? Hừ! Mẹ thấy chẳng có ý tốt đâu? Còn cả con nữa, Lục Như Hoa, rốt cuộc con bị Tô Vũ chuốc bùa mê thuốc lú gì vậy? Sao lúc nào con cũng nói đỡ cho cậu ta hả? Sao con không học tập Lục Tuyên Nghỉ ấy! Người ta biết không nên lấy người trên núi, con..."

Lý Quế Phương đang nói, lại thấy Lục Như Hoa hồng mắt nói: "Mẹ, Tô Vũ là người trên núi thì sao? Sao mẹ cứ phải chê nghèo thích giàu vậy? Con cũng không phải phượng hoàng, mẹ nghĩ con có thể lấy được người chồng tốt cỡ nào? Con chưa bao giờ hy vọng xa vời nửa kia của mình phải ưu tú ra sao, Tô Vũ rất tốt, anh ấy không chê con tàn tật, tại sao mẹ không thể bao dung hơn với anh ấy cơ chứ?"

Nghỉ một chút, Lục Như Hoa lại nói thêm: "Chí ít con không hối hận vì lấy Tô Vũ! Chưa! bao! giờ! hối! hận!"

"Con"

Nhìn vẻ mặt quật cường và cố chấp của Lục Như Hoa, Lý Quế Phương giơ tay lên định tát con gái.

Nhưng mấy thành viên nhà họ Lục đứng cạnh đấy đã ngăn bà ấy lại: "Được rồi, Lý Quế Phương, lấy gà theo gà lấy chó theo chó, Lục Như Hoa còn không ngại việc lấy Tô Vũ, bà gấp cái gì?"

"Đúng thế, chim sẻ có mệnh của chim sẻ, không phải người phụ nữ nào cũng là Lục Tuyên Nghĩ."

"Tôi hiểu bà muốn tìm một chàng rể giàu có và quyền lực, nhưng vấn đề là... Lục Như Hoa có cái điều kiện đấy không?”

Mấy người nhà họ Lục anh một câu tôi một câu, Lý Quế Phương nghe mà xấu hổ vô cùng, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui vào.

Mà lúc này...

Lục Tuyên Nghi cũng đi tới nói với Lý Quế Phương: "Thím Phương, chị họ Như Hoa lấy được chồng, đã là chuyện rất không dễ dàng rồi, thím đừng yêu cầu cao quá. Dù sao đầu năm nay, người khuyết tật cũng không dễ tìm đối tượng. Tuy Tô Vũ hay ăn nói mạnh mồm, suốt ngày nói khoác là mình biết y thuật, nhưng dù gì, anh ta còn biết bắn cung, đúng không nào?"

"Biết bắn cung thì có tác dụng rắm gì!"

Lý Quế Phương tức đến nỗi người run lẩy bẩy: "Bắn cung có làm ra cơm ăn được không?”

"Sao lại không được? Bắn cung có thể săn gà rừng thỏ rừng trên núi để ăn mà, không phải sao?”

Lục Cầm Tâm chế giễu một cách không thương tiếc. "Các người..."

Lý Quế Phương không chịu nổi những lời chế giễu của những người nhà họ Lục, bà ấy căm phẫn nói với Lục Như Hoa: "Con gái, đi! Chúng ta về nhà!"

"Thím Phương, đừng đi vội, Tô Vũ bảo anh ta muốn chữa khỏi chân cho Lục Như Hoa còn gì? Để cháu xem xem anh ta..."

Lục Tuyên Nghi vừa lộ ra vẻ mặt trêu tức. Kết quả một giây sau.

Cô ta há hốc miệng, khó tin.

Ngoại trừ cô ta.

Bà Lục, đám Lục Cầm Tâm trong phòng bệnh cũng nhìn chằm chằm vào Lục Như Hoa với vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi: "Như Hoa, cháu, chân của cháu..."

Diêm Vương Xuống NúiTác giả: Lăng ThanhTruyện Đô Thị"Người đẹp, em bao nhiêu tuổi?" "Ba mươi hai tuổi." "Người đẹp, không giấu gì em, tôi thấy em mặt vàng môi tím tái, ấn đường đỏ sậm, trông giống mắc bệnh phụ khoa, mà vừa khéo tôi lại là chuyên gia ở phương diện đó, chỉ cần em..." Dưới chân Thần Nông Cốc, Tô Vũ đang trò chuyện với chị dâu hoa khôi làng họ Lý. Bốp. Cái đầu bị đau, một ông già tóc bạc vỗ một cái lên đ ỉnh đầu Tô Vũ: "Thằng nhóc này, ta bảo con xuống núi kết hôn, con đang làm cái gì vậy?" "Sư phụ, con không muốn rời khỏi Thần Nông Cốc, con muốn ở lại phụng dưỡng người." Tô Vũ rưng rưng nước mắt nói. Anh là đứa trẻ mồ côi mà Tô Vô Hối nhận nuôi hai mươi lăm năm trước, thuở nhỏ anh không biết ba mẹ mình là ai, đến cái tên Tô Vũ này cũng là Tô Vô Hối đặt cho anh. Mà trong hai mươi lăm năm này. Tô Vũ không chỉ học được "Qủy Cốc y thuật" của Thần Nông Nhất Mạch, anh còn trò giỏi hơn thầy, học được cả "Sinh tử bộ" mà ngay cả Tô Vô Hối cũng không học được, người giang hồ gọi anh là Diêm vương gia. "Phụng dưỡng ư? Thằng nhóc này… .. Nhìn nước sen ngấm vào sàn nhà, Tô Vũ chỉ lắc đầu thở dài, anh không nói gì.Trái lại, Lục Như Hoa ngồi trên xe lăn lại lên tiếng bênh Tô Vũ: "Cô ba, dù cô có không tin Tô Vũ, cô cũng không cần đập vỡ chén nước sen đó...""Được rồi, Lục Như Hoa, cháu im mồm đi. Bản thân cháu còn bị què, cháu còn nói giúp tên lừa đảo Tô Vũ à?"Lục Cầm Tâm lạnh lùng ngắt lời Lục Như Hoa, sau đó bà ta quay sang trừng mắt nhìn Lý Quế Phương: "Lý Quế Phương! Chị quản tốt con rể chị đi có được không? Sao cứ để cậu ta giở trò lừa gạt ở bệnh viện thế?""Tô! Vũ! Cậu mà còn nói linh tinh một câu nào nữa, thì cậu cút ra khỏi nhà tôi!"Bị Lục Cầm Tâm mắng, Lý Quế Phương không dám nổi giận với người nhà họ Lục, bà ấy chỉ có thể trút giận lên Tô Vũ.Đồng thời, trong lòng Lý Quế Phương cũng càng thêm phẫn nộ.Sao con gái mình lại lấy phải một tên nhà quê không biết giữ mồm thế chứ? "Mẹ, mẹ đừng hung với Tô Vũ, anh ấy chỉ có lòng tốt thôi."Lục Như Hoa tranh luận với mẹ."Có lòng tốt ư? Hừ! Mẹ thấy chẳng có ý tốt đâu? Còn cả con nữa, Lục Như Hoa, rốt cuộc con bị Tô Vũ chuốc bùa mê thuốc lú gì vậy? Sao lúc nào con cũng nói đỡ cho cậu ta hả? Sao con không học tập Lục Tuyên Nghỉ ấy! Người ta biết không nên lấy người trên núi, con..."Lý Quế Phương đang nói, lại thấy Lục Như Hoa hồng mắt nói: "Mẹ, Tô Vũ là người trên núi thì sao? Sao mẹ cứ phải chê nghèo thích giàu vậy? Con cũng không phải phượng hoàng, mẹ nghĩ con có thể lấy được người chồng tốt cỡ nào? Con chưa bao giờ hy vọng xa vời nửa kia của mình phải ưu tú ra sao, Tô Vũ rất tốt, anh ấy không chê con tàn tật, tại sao mẹ không thể bao dung hơn với anh ấy cơ chứ?"Nghỉ một chút, Lục Như Hoa lại nói thêm: "Chí ít con không hối hận vì lấy Tô Vũ! Chưa! bao! giờ! hối! hận!""Con"Nhìn vẻ mặt quật cường và cố chấp của Lục Như Hoa, Lý Quế Phương giơ tay lên định tát con gái.Nhưng mấy thành viên nhà họ Lục đứng cạnh đấy đã ngăn bà ấy lại: "Được rồi, Lý Quế Phương, lấy gà theo gà lấy chó theo chó, Lục Như Hoa còn không ngại việc lấy Tô Vũ, bà gấp cái gì?""Đúng thế, chim sẻ có mệnh của chim sẻ, không phải người phụ nữ nào cũng là Lục Tuyên Nghĩ.""Tôi hiểu bà muốn tìm một chàng rể giàu có và quyền lực, nhưng vấn đề là... Lục Như Hoa có cái điều kiện đấy không?”Mấy người nhà họ Lục anh một câu tôi một câu, Lý Quế Phương nghe mà xấu hổ vô cùng, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui vào.Mà lúc này...Lục Tuyên Nghi cũng đi tới nói với Lý Quế Phương: "Thím Phương, chị họ Như Hoa lấy được chồng, đã là chuyện rất không dễ dàng rồi, thím đừng yêu cầu cao quá. Dù sao đầu năm nay, người khuyết tật cũng không dễ tìm đối tượng. Tuy Tô Vũ hay ăn nói mạnh mồm, suốt ngày nói khoác là mình biết y thuật, nhưng dù gì, anh ta còn biết bắn cung, đúng không nào?""Biết bắn cung thì có tác dụng rắm gì!"Lý Quế Phương tức đến nỗi người run lẩy bẩy: "Bắn cung có làm ra cơm ăn được không?”"Sao lại không được? Bắn cung có thể săn gà rừng thỏ rừng trên núi để ăn mà, không phải sao?”Lục Cầm Tâm chế giễu một cách không thương tiếc. "Các người..."Lý Quế Phương không chịu nổi những lời chế giễu của những người nhà họ Lục, bà ấy căm phẫn nói với Lục Như Hoa: "Con gái, đi! Chúng ta về nhà!""Thím Phương, đừng đi vội, Tô Vũ bảo anh ta muốn chữa khỏi chân cho Lục Như Hoa còn gì? Để cháu xem xem anh ta..."Lục Tuyên Nghi vừa lộ ra vẻ mặt trêu tức. Kết quả một giây sau.Cô ta há hốc miệng, khó tin.Ngoại trừ cô ta.Bà Lục, đám Lục Cầm Tâm trong phòng bệnh cũng nhìn chằm chằm vào Lục Như Hoa với vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi: "Như Hoa, cháu, chân của cháu..."

Chương 12: C12: Đồng thời