Tác giả:

"Người đẹp, em bao nhiêu tuổi?" "Ba mươi hai tuổi." "Người đẹp, không giấu gì em, tôi thấy em mặt vàng môi tím tái, ấn đường đỏ sậm, trông giống mắc bệnh phụ khoa, mà vừa khéo tôi lại là chuyên gia ở phương diện đó, chỉ cần em..." Dưới chân Thần Nông Cốc, Tô Vũ đang trò chuyện với chị dâu hoa khôi làng họ Lý. Bốp. Cái đầu bị đau, một ông già tóc bạc vỗ một cái lên đ ỉnh đầu Tô Vũ: "Thằng nhóc này, ta bảo con xuống núi kết hôn, con đang làm cái gì vậy?" "Sư phụ, con không muốn rời khỏi Thần Nông Cốc, con muốn ở lại phụng dưỡng người." Tô Vũ rưng rưng nước mắt nói. Anh là đứa trẻ mồ côi mà Tô Vô Hối nhận nuôi hai mươi lăm năm trước, thuở nhỏ anh không biết ba mẹ mình là ai, đến cái tên Tô Vũ này cũng là Tô Vô Hối đặt cho anh. Mà trong hai mươi lăm năm này. Tô Vũ không chỉ học được "Qủy Cốc y thuật" của Thần Nông Nhất Mạch, anh còn trò giỏi hơn thầy, học được cả "Sinh tử bộ" mà ngay cả Tô Vô Hối cũng không học được, người giang hồ gọi anh là Diêm vương gia. "Phụng dưỡng ư? Thằng nhóc này…

Chương 20: C20: Ông nội

Diêm Vương Xuống NúiTác giả: Lăng ThanhTruyện Đô Thị"Người đẹp, em bao nhiêu tuổi?" "Ba mươi hai tuổi." "Người đẹp, không giấu gì em, tôi thấy em mặt vàng môi tím tái, ấn đường đỏ sậm, trông giống mắc bệnh phụ khoa, mà vừa khéo tôi lại là chuyên gia ở phương diện đó, chỉ cần em..." Dưới chân Thần Nông Cốc, Tô Vũ đang trò chuyện với chị dâu hoa khôi làng họ Lý. Bốp. Cái đầu bị đau, một ông già tóc bạc vỗ một cái lên đ ỉnh đầu Tô Vũ: "Thằng nhóc này, ta bảo con xuống núi kết hôn, con đang làm cái gì vậy?" "Sư phụ, con không muốn rời khỏi Thần Nông Cốc, con muốn ở lại phụng dưỡng người." Tô Vũ rưng rưng nước mắt nói. Anh là đứa trẻ mồ côi mà Tô Vô Hối nhận nuôi hai mươi lăm năm trước, thuở nhỏ anh không biết ba mẹ mình là ai, đến cái tên Tô Vũ này cũng là Tô Vô Hối đặt cho anh. Mà trong hai mươi lăm năm này. Tô Vũ không chỉ học được "Qủy Cốc y thuật" của Thần Nông Nhất Mạch, anh còn trò giỏi hơn thầy, học được cả "Sinh tử bộ" mà ngay cả Tô Vô Hối cũng không học được, người giang hồ gọi anh là Diêm vương gia. "Phụng dưỡng ư? Thằng nhóc này… Nhưng cô ấy vẫn không muốn bỏ cuộc. Chí ít.Cô ấy không muốn mình phải tiếc nuối.Cùng lúc đó. Tô Vũ đang tìm việc ở chợ việc làm.Bởi vì hôm qua Lý Quế Phương nói rằng, nhà bọn họ không nuôi người rảnh rỗi, còn Tô Vũ lại không muốn bị vợ nuôi cả đời.Cho nên...Anh nghĩ mình phải tìm một công việc vẻ vang để nuôi gia đình."Người anh em, cuối cùng tôi cũng tìm được anh rồi."Bỗng nhiên lúc này, một chiếc Audi màu bạc dừng trước mặt Tô Vũ."Là cô à?"Nhìn thấy Lý Văn Tịnh xuống xe, Tô Vũ tò mò hỏi: "Cô tìm tôi có việc gì?" "Người anh em, không phải tôi tìm anh, là nhà họ Chúc ở Nam Lăng..." Lý Văn Tịnh kể cho Tô Vũ chuyện Chúc Lăng Thiên tái phát bệnh cũ.Nhưng Tô Vũ lại lắc đầu nói: "Xin lỗi, bây giờ tôi phải tìm việc đã, không rảnh chữa bệnh cho người ta.""Người anh em à, anh hồ đồ thế, nếu anh chữa khỏi bệnh cho Chúc tiền bối, thì anh muốn công việc gì chẳng được? Có khi cô Văn Chúc vui, lại tặng anh một công ty đã niêm yết. Đến lúc đó anh tự làm ông chủ, thế không tốt hơn đi làm công cho người khác à?"Lý Văn Tịnh bật cười nói."ômTô Vũ cân nhắc một chút, sau đó anh gật đầu nói: "Nghe có vẻ khá được, cô dẫn đường đi."Nửa tiếng sau.Tô Vũ đã đi tới Long Hồ Tam Thiên Đình."Cô Văn Trúc, tôi đưa Tô thần y tới rồi."Lý Văn Tịnh cẩn thận hành lễ với Chúc Văn Trúc."Anh ta chính là vị thần y vế bùa chữa bệnh mà cô kể đó hả?" Quan sát Tô Vũ mấy cái, Chúc Văn Trúc có biểu cảm phức tạp. "Là anh ấy."Lý Văn Tịnh trịnh trọng gật đầu.Chúc Văn Trúc không tiếp lời. Thực sự là...Tô Vũ trông quá trẻ, phải biết rằng những thần y mà cô ấy quen, người ít tuổi nhất cũng hơn năm mươi tuổi, còn Tô Vũ? Có khi còn chưa đến ba mươi tuổi.Trẻ như này. Cho dù Tô Vũ thật sự biết y thuật, anh có thể giỏi cỡ nào cơ chứ? "Cô Văn Trúc, hay là để Tô thần y khám cho Chúc tiền bối trước đã?"Thấy mãi mà Chúc Văn Trúc không nói tiếp, Lý Văn Tịnh đoán có khả năng đối phương đang nghỉ ngờ y thuật của Tô Vũ, vì thế cô ấy chủ động đề nghị."Thôi, cứ để anh ta thử đi." Chúc Văn Trúc nhíu mày gật đầu.Thật ra sau khi gặp Tô Vũ và đoán tuổi của anh, cô ấy không còn ôm hy vọng gì nữa.Kết quả...Sau khi Tô Vũ đặt một tay lên mi tâm của Chúc Lăng Thiên, Chúc Lăng Thiên vốn đang bất tỉnh lại mở một mắt ra."Ông nội?"

Nhưng cô ấy vẫn không muốn bỏ cuộc. Chí ít.

Cô ấy không muốn mình phải tiếc nuối.

Cùng lúc đó. Tô Vũ đang tìm việc ở chợ việc làm.

Bởi vì hôm qua Lý Quế Phương nói rằng, nhà bọn họ không nuôi người rảnh rỗi, còn Tô Vũ lại không muốn bị vợ nuôi cả đời.

Cho nên...

Anh nghĩ mình phải tìm một công việc vẻ vang để nuôi gia đình.

"Người anh em, cuối cùng tôi cũng tìm được anh rồi."

Bỗng nhiên lúc này, một chiếc Audi màu bạc dừng trước mặt Tô Vũ.

"Là cô à?"

Nhìn thấy Lý Văn Tịnh xuống xe, Tô Vũ tò mò hỏi: "Cô tìm tôi có việc gì?" "Người anh em, không phải tôi tìm anh, là nhà họ Chúc ở Nam Lăng..." Lý Văn Tịnh kể cho Tô Vũ chuyện Chúc Lăng Thiên tái phát bệnh cũ.

Nhưng Tô Vũ lại lắc đầu nói: "Xin lỗi, bây giờ tôi phải tìm việc đã, không rảnh chữa bệnh cho người ta."

"Người anh em à, anh hồ đồ thế, nếu anh chữa khỏi bệnh cho Chúc tiền bối, thì anh muốn công việc gì chẳng được? Có khi cô Văn Chúc vui, lại tặng anh một công ty đã niêm yết. Đến lúc đó anh tự làm ông chủ, thế không tốt hơn đi làm công cho người khác à?"

Lý Văn Tịnh bật cười nói.

"ôm

Tô Vũ cân nhắc một chút, sau đó anh gật đầu nói: "Nghe có vẻ khá được, cô dẫn đường đi."

Nửa tiếng sau.

Tô Vũ đã đi tới Long Hồ Tam Thiên Đình.

"Cô Văn Trúc, tôi đưa Tô thần y tới rồi."

Lý Văn Tịnh cẩn thận hành lễ với Chúc Văn Trúc.

"Anh ta chính là vị thần y vế bùa chữa bệnh mà cô kể đó hả?" Quan sát Tô Vũ mấy cái, Chúc Văn Trúc có biểu cảm phức tạp. "Là anh ấy."

Lý Văn Tịnh trịnh trọng gật đầu.

Chúc Văn Trúc không tiếp lời. Thực sự là...

Tô Vũ trông quá trẻ, phải biết rằng những thần y mà cô ấy quen, người ít tuổi nhất cũng hơn năm mươi tuổi, còn Tô Vũ? Có khi còn chưa đến ba mươi tuổi.

Trẻ như này. Cho dù Tô Vũ thật sự biết y thuật, anh có thể giỏi cỡ nào cơ chứ? "Cô Văn Trúc, hay là để Tô thần y khám cho Chúc tiền bối trước đã?"

Thấy mãi mà Chúc Văn Trúc không nói tiếp, Lý Văn Tịnh đoán có khả năng đối phương đang nghỉ ngờ y thuật của Tô Vũ, vì thế cô ấy chủ động đề nghị.

"Thôi, cứ để anh ta thử đi." Chúc Văn Trúc nhíu mày gật đầu.

Thật ra sau khi gặp Tô Vũ và đoán tuổi của anh, cô ấy không còn ôm hy vọng gì nữa.

Kết quả...

Sau khi Tô Vũ đặt một tay lên mi tâm của Chúc Lăng Thiên, Chúc Lăng Thiên vốn đang bất tỉnh lại mở một mắt ra.

"Ông nội?"

Diêm Vương Xuống NúiTác giả: Lăng ThanhTruyện Đô Thị"Người đẹp, em bao nhiêu tuổi?" "Ba mươi hai tuổi." "Người đẹp, không giấu gì em, tôi thấy em mặt vàng môi tím tái, ấn đường đỏ sậm, trông giống mắc bệnh phụ khoa, mà vừa khéo tôi lại là chuyên gia ở phương diện đó, chỉ cần em..." Dưới chân Thần Nông Cốc, Tô Vũ đang trò chuyện với chị dâu hoa khôi làng họ Lý. Bốp. Cái đầu bị đau, một ông già tóc bạc vỗ một cái lên đ ỉnh đầu Tô Vũ: "Thằng nhóc này, ta bảo con xuống núi kết hôn, con đang làm cái gì vậy?" "Sư phụ, con không muốn rời khỏi Thần Nông Cốc, con muốn ở lại phụng dưỡng người." Tô Vũ rưng rưng nước mắt nói. Anh là đứa trẻ mồ côi mà Tô Vô Hối nhận nuôi hai mươi lăm năm trước, thuở nhỏ anh không biết ba mẹ mình là ai, đến cái tên Tô Vũ này cũng là Tô Vô Hối đặt cho anh. Mà trong hai mươi lăm năm này. Tô Vũ không chỉ học được "Qủy Cốc y thuật" của Thần Nông Nhất Mạch, anh còn trò giỏi hơn thầy, học được cả "Sinh tử bộ" mà ngay cả Tô Vô Hối cũng không học được, người giang hồ gọi anh là Diêm vương gia. "Phụng dưỡng ư? Thằng nhóc này… Nhưng cô ấy vẫn không muốn bỏ cuộc. Chí ít.Cô ấy không muốn mình phải tiếc nuối.Cùng lúc đó. Tô Vũ đang tìm việc ở chợ việc làm.Bởi vì hôm qua Lý Quế Phương nói rằng, nhà bọn họ không nuôi người rảnh rỗi, còn Tô Vũ lại không muốn bị vợ nuôi cả đời.Cho nên...Anh nghĩ mình phải tìm một công việc vẻ vang để nuôi gia đình."Người anh em, cuối cùng tôi cũng tìm được anh rồi."Bỗng nhiên lúc này, một chiếc Audi màu bạc dừng trước mặt Tô Vũ."Là cô à?"Nhìn thấy Lý Văn Tịnh xuống xe, Tô Vũ tò mò hỏi: "Cô tìm tôi có việc gì?" "Người anh em, không phải tôi tìm anh, là nhà họ Chúc ở Nam Lăng..." Lý Văn Tịnh kể cho Tô Vũ chuyện Chúc Lăng Thiên tái phát bệnh cũ.Nhưng Tô Vũ lại lắc đầu nói: "Xin lỗi, bây giờ tôi phải tìm việc đã, không rảnh chữa bệnh cho người ta.""Người anh em à, anh hồ đồ thế, nếu anh chữa khỏi bệnh cho Chúc tiền bối, thì anh muốn công việc gì chẳng được? Có khi cô Văn Chúc vui, lại tặng anh một công ty đã niêm yết. Đến lúc đó anh tự làm ông chủ, thế không tốt hơn đi làm công cho người khác à?"Lý Văn Tịnh bật cười nói."ômTô Vũ cân nhắc một chút, sau đó anh gật đầu nói: "Nghe có vẻ khá được, cô dẫn đường đi."Nửa tiếng sau.Tô Vũ đã đi tới Long Hồ Tam Thiên Đình."Cô Văn Trúc, tôi đưa Tô thần y tới rồi."Lý Văn Tịnh cẩn thận hành lễ với Chúc Văn Trúc."Anh ta chính là vị thần y vế bùa chữa bệnh mà cô kể đó hả?" Quan sát Tô Vũ mấy cái, Chúc Văn Trúc có biểu cảm phức tạp. "Là anh ấy."Lý Văn Tịnh trịnh trọng gật đầu.Chúc Văn Trúc không tiếp lời. Thực sự là...Tô Vũ trông quá trẻ, phải biết rằng những thần y mà cô ấy quen, người ít tuổi nhất cũng hơn năm mươi tuổi, còn Tô Vũ? Có khi còn chưa đến ba mươi tuổi.Trẻ như này. Cho dù Tô Vũ thật sự biết y thuật, anh có thể giỏi cỡ nào cơ chứ? "Cô Văn Trúc, hay là để Tô thần y khám cho Chúc tiền bối trước đã?"Thấy mãi mà Chúc Văn Trúc không nói tiếp, Lý Văn Tịnh đoán có khả năng đối phương đang nghỉ ngờ y thuật của Tô Vũ, vì thế cô ấy chủ động đề nghị."Thôi, cứ để anh ta thử đi." Chúc Văn Trúc nhíu mày gật đầu.Thật ra sau khi gặp Tô Vũ và đoán tuổi của anh, cô ấy không còn ôm hy vọng gì nữa.Kết quả...Sau khi Tô Vũ đặt một tay lên mi tâm của Chúc Lăng Thiên, Chúc Lăng Thiên vốn đang bất tỉnh lại mở một mắt ra."Ông nội?"

Chương 20: C20: Ông nội