Tôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.…
Chương 9
Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Trăng đã lên cao.Cơn buồn ngủ của tôi bỗng nhiên ập đến.Có lẽ vì ngày hôm nay đã quá mệt mỏi so với tôi.Tôi ngồi phịch xuống đất, tựa đầu vào gốc cây và thiếp đi. Mặc kệ luôn tên ma cà rồng lúc nào cũng sẵn sàng ăn thịt tôi.Sao lúc đó tôi lại ngây thơ nghĩ rằng tôi đã giúp hắn nên hắn sẽ không nỡ ăn thịt tôi chứ?Lúc tôi đang riu riu chìm vào giấc ngủ thì hắn bỗng xốc vào vai tôi.- Này! - tôi bực mình quátHừm, đồ bất lịch sự!Tôi khi đó thật sự rất bực còn hắn thì thản nhiên như chả có chuyện gì xảy ra cả.Tôi cáu gắt quay lưng về phía hắn. Dự định là tôi sẽ đánh một giấc nữa. Nhưng hắn lại lên tiếng- Sao lại giúp tôi?- Tôi đã nói rồi. Tại tôi bị nguTên này lại im lặng không nói gì. Vừa hay tôi chuẩn bị nhắm mắt ngủ thì hắn lại hỏi tôi- Tên cô là gì?Thú thật nhé. Tôi chưa thấy gã nào lại hỏi tên con gái một cách thô lỗ như thế.À khoang đã. Hắn xem tôi là "thức ăn" cơ mà.- Là Esther Susan. "Esther" có nghĩa là ngôi sao. Vì mẹ tôi muốn tôi luôn tỏa sáng trong đám đông. Nhưng sao tôi thấy mình nhạt nhoà quá- Tôi thấy...- Thấy gì?Thấy tôi đẹp sao? Hay thấy muốn ăn tôi.- Không có gìHừm, tên cà chớnNói chuyện với tên này tự nhiên cơn buồn ngủ của tôi tiêu tan gần hết.Mặt trời cũng sắp ló dạng. Tôi nên về thôiThấy tôi đứng dậy, hắn lại hỏi- Về à?- Vì trời sắp sáng rồi. Anh cũng nên về đi. Nếu để ai đó nhìn thấy sẽ không hay lắm đâu.- Cô đang lo cho tôi?- Không, tôi đang lo cho người nhìn thấy.Nếu để ai đó biết được hắn là ma cà rồng thì nhà Volturi sẽ "phanh thây sẻ thịt" người đó mất.- Liệu... chúng ta có còn gặp lại không?- Chắc là không đâu. Đến Brian tôi còn gặp không được huống chi là anhCũng tại cái tên này mà cả đêm tôi vẫn chưa gặp được Brian. Buồn hết sức!
Trăng đã lên cao.
Cơn buồn ngủ của tôi bỗng nhiên ập đến.
Có lẽ vì ngày hôm nay đã quá mệt mỏi so với tôi.
Tôi ngồi phịch xuống đất, tựa đầu vào gốc cây và thiếp đi. Mặc kệ luôn tên ma cà rồng lúc nào cũng sẵn sàng ăn thịt tôi.
Sao lúc đó tôi lại ngây thơ nghĩ rằng tôi đã giúp hắn nên hắn sẽ không nỡ ăn thịt tôi chứ?
Lúc tôi đang riu riu chìm vào giấc ngủ thì hắn bỗng xốc vào vai tôi.
- Này! - tôi bực mình quát
Hừm, đồ bất lịch sự!
Tôi khi đó thật sự rất bực còn hắn thì thản nhiên như chả có chuyện gì xảy ra cả.
Tôi cáu gắt quay lưng về phía hắn. Dự định là tôi sẽ đánh một giấc nữa. Nhưng hắn lại lên tiếng
- Sao lại giúp tôi?
- Tôi đã nói rồi. Tại tôi bị ngu
Tên này lại im lặng không nói gì. Vừa hay tôi chuẩn bị nhắm mắt ngủ thì hắn lại hỏi tôi
- Tên cô là gì?
Thú thật nhé. Tôi chưa thấy gã nào lại hỏi tên con gái một cách thô lỗ như thế.
À khoang đã. Hắn xem tôi là "thức ăn" cơ mà.
- Là Esther Susan. "Esther" có nghĩa là ngôi sao. Vì mẹ tôi muốn tôi luôn tỏa sáng trong đám đông. Nhưng sao tôi thấy mình nhạt nhoà quá
- Tôi thấy...
- Thấy gì?
Thấy tôi đẹp sao? Hay thấy muốn ăn tôi.
- Không có gì
Hừm, tên cà chớn
Nói chuyện với tên này tự nhiên cơn buồn ngủ của tôi tiêu tan gần hết.
Mặt trời cũng sắp ló dạng. Tôi nên về thôi
Thấy tôi đứng dậy, hắn lại hỏi
- Về à?
- Vì trời sắp sáng rồi. Anh cũng nên về đi. Nếu để ai đó nhìn thấy sẽ không hay lắm đâu.
- Cô đang lo cho tôi?
- Không, tôi đang lo cho người nhìn thấy.
Nếu để ai đó biết được hắn là ma cà rồng thì nhà Volturi sẽ "phanh thây sẻ thịt" người đó mất.
- Liệu... chúng ta có còn gặp lại không?
- Chắc là không đâu. Đến Brian tôi còn gặp không được huống chi là anh
Cũng tại cái tên này mà cả đêm tôi vẫn chưa gặp được Brian. Buồn hết sức!
Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Trăng đã lên cao.Cơn buồn ngủ của tôi bỗng nhiên ập đến.Có lẽ vì ngày hôm nay đã quá mệt mỏi so với tôi.Tôi ngồi phịch xuống đất, tựa đầu vào gốc cây và thiếp đi. Mặc kệ luôn tên ma cà rồng lúc nào cũng sẵn sàng ăn thịt tôi.Sao lúc đó tôi lại ngây thơ nghĩ rằng tôi đã giúp hắn nên hắn sẽ không nỡ ăn thịt tôi chứ?Lúc tôi đang riu riu chìm vào giấc ngủ thì hắn bỗng xốc vào vai tôi.- Này! - tôi bực mình quátHừm, đồ bất lịch sự!Tôi khi đó thật sự rất bực còn hắn thì thản nhiên như chả có chuyện gì xảy ra cả.Tôi cáu gắt quay lưng về phía hắn. Dự định là tôi sẽ đánh một giấc nữa. Nhưng hắn lại lên tiếng- Sao lại giúp tôi?- Tôi đã nói rồi. Tại tôi bị nguTên này lại im lặng không nói gì. Vừa hay tôi chuẩn bị nhắm mắt ngủ thì hắn lại hỏi tôi- Tên cô là gì?Thú thật nhé. Tôi chưa thấy gã nào lại hỏi tên con gái một cách thô lỗ như thế.À khoang đã. Hắn xem tôi là "thức ăn" cơ mà.- Là Esther Susan. "Esther" có nghĩa là ngôi sao. Vì mẹ tôi muốn tôi luôn tỏa sáng trong đám đông. Nhưng sao tôi thấy mình nhạt nhoà quá- Tôi thấy...- Thấy gì?Thấy tôi đẹp sao? Hay thấy muốn ăn tôi.- Không có gìHừm, tên cà chớnNói chuyện với tên này tự nhiên cơn buồn ngủ của tôi tiêu tan gần hết.Mặt trời cũng sắp ló dạng. Tôi nên về thôiThấy tôi đứng dậy, hắn lại hỏi- Về à?- Vì trời sắp sáng rồi. Anh cũng nên về đi. Nếu để ai đó nhìn thấy sẽ không hay lắm đâu.- Cô đang lo cho tôi?- Không, tôi đang lo cho người nhìn thấy.Nếu để ai đó biết được hắn là ma cà rồng thì nhà Volturi sẽ "phanh thây sẻ thịt" người đó mất.- Liệu... chúng ta có còn gặp lại không?- Chắc là không đâu. Đến Brian tôi còn gặp không được huống chi là anhCũng tại cái tên này mà cả đêm tôi vẫn chưa gặp được Brian. Buồn hết sức!