Tôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.…

Chương 27

Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Bằng một cách nào đó mà tôi không biết Jake đã liên lạc được với Brian. Và vài phút sau anh ấy đến đón tôi.Tôi lịch sự chào tạm biệt Jake và Nessie rồi rời đi. Trước khi đi Nessie còn bảo bữa nào rảnh thì tôi hãy đến chơi. Tất nhiên là tôi sẽ không quay trở lại đây đâu. Vì nhìn cái mặt như cả thế giới nợ tiền Jake là tôi không dám quay lại rồi.Tôi cùng Brian rời khỏi căn nhà nhỏ một lúc thì Brian mới lên tiếng.- Cô đó. Sao lại đi lung tung chứ? Nếu hôm nay cô đi lạc vào chỗ của đám máu lạnh kia thì sao? - Brian bày ra bản tính gà mẹ trách mắng tôi.- Urgggg... Rồi, rồi, tôi biết sai rồi... - tôi bĩu môi.- Sao này đừng đi lung tung nữa. - chắc Brian cũng nhận thấy vừa rồi có hơi lớn tiếng với tôi. Anh cố dịu giọng lại. Xoa đầu tôiBỗng Brian đưa cho tôi một cây tù và cỡ nhỏ và dặn dò khi nào muốn gặp anh ấy thì chỉ cần thổi cây tù này về hướng tây.Hửm, có mùi phim kiếp hiệp đâu đây.Brian tiễn tôi đến trung tâm thành phố rồi anh ấy rời đi. Tôi dành cả buổi chiều để đi lạc và giờ đây tôi khá là đói bụng. Cũng may trước khi đi Alec có nhét vào túi tôi ít tiền.Tôi ghé đại vào một quán bình dân nào đó. Nhưng sau đó tôi lại bị "mời" ra. Nguyên nhân rất đơn giản. Tiền mà cái tên Iceblock đưa cho là tiền chuẩn 100℅ gốc Italia. Và hiện giờ tôi đang ở Forks, AmericaIceblock ch*t t**t!!! Thù này Esther ta nhất định phải trảTôi một mình lang thang trên đường phố. Bỗng tôi bắt gặp Edward và Bella tay trong tay đi dạo.Tôi rất lấy làm ghen tị với Bella. Nếu tôi có người chồng đẹp trai như Edward thì thật hạnh phúc biết bao.Tôi đang mải mê ngắm nhìn hai người họ thì bỗng có ai bịt mắt tôi lại. Tôi giật bắt mình.Á à! Tôi biết ai rồi. Tay tên này lạnh ngắt. Chắc chắn là tên Iceblock đáng ghét đó.Vì vừa bị "mời" ra khỏi quán ăn nên tâm trạng của tôi don"t feel so good.- Buông ra - tôi cáu nóiHắn nghe vậy dành cam chịu buông ra đồng thời quay người tôi về đối diện hắn bày ra vẻ mặt nghiêm túc và trịnh trọng nói với tôi- Từ bây giờ tôi không cho phép Oralie được nhìn bất kì tên nào khác. Nhớ chưa?Tim tôi bỗng lỡ mất một nhịp. Hắn chẳng lẽ đang ghen sao? Áaaa... Không thể nào!!! Iceblock không thể nào biết ghen được.Tôi cố gắng dặn lòng là hắn thật sự không biết ghen. Nếu hắn là người bình thường thì tôi sẽ cảm động thật đó.Hắn thấy tôi không phản ứng gì bèn bồi thêm một câu- Oralie mà nhìn hắn nữa tôi sẽ xử hắn đấy. Oralie thừa biết năng lực của tôi mà.- Rồi, rồi - tôi bất lực - không nhìn thì không nhìn!Ọt.... Ọt....Tiếng gì vậy? Tiếng lòng tôi đang kêu đấy.Alec hắn ta nghe vậy liền bật cười xoa đầu tôi- Về ăn thôi.Tôi với hắn cùng nhau đi về.Edward với Bella đứng cách đó không xa nhìn nhau cười.Đến tận bây giờ tôi vẫn không biết khi ấy họ cười về vấn đề gì nhỉ?

Bằng một cách nào đó mà tôi không biết Jake đã liên lạc được với Brian. Và vài phút sau anh ấy đến đón tôi.

Tôi lịch sự chào tạm biệt Jake và Nessie rồi rời đi. Trước khi đi Nessie còn bảo bữa nào rảnh thì tôi hãy đến chơi. Tất nhiên là tôi sẽ không quay trở lại đây đâu. Vì nhìn cái mặt như cả thế giới nợ tiền Jake là tôi không dám quay lại rồi.

Tôi cùng Brian rời khỏi căn nhà nhỏ một lúc thì Brian mới lên tiếng.

- Cô đó. Sao lại đi lung tung chứ? Nếu hôm nay cô đi lạc vào chỗ của đám máu lạnh kia thì sao? - Brian bày ra bản tính gà mẹ trách mắng tôi.

- Urgggg... Rồi, rồi, tôi biết sai rồi... - tôi bĩu môi.

- Sao này đừng đi lung tung nữa. - chắc Brian cũng nhận thấy vừa rồi có hơi lớn tiếng với tôi. Anh cố dịu giọng lại. Xoa đầu tôi

Bỗng Brian đưa cho tôi một cây tù và cỡ nhỏ và dặn dò khi nào muốn gặp anh ấy thì chỉ cần thổi cây tù này về hướng tây.

Hửm, có mùi phim kiếp hiệp đâu đây.

Brian tiễn tôi đến trung tâm thành phố rồi anh ấy rời đi. Tôi dành cả buổi chiều để đi lạc và giờ đây tôi khá là đói bụng. Cũng may trước khi đi Alec có nhét vào túi tôi ít tiền.

Tôi ghé đại vào một quán bình dân nào đó. Nhưng sau đó tôi lại bị "mời" ra. Nguyên nhân rất đơn giản. Tiền mà cái tên Iceblock đưa cho là tiền chuẩn 100℅ gốc Italia. Và hiện giờ tôi đang ở Forks, America

Iceblock ch*t t**t!!! Thù này Esther ta nhất định phải trả

Tôi một mình lang thang trên đường phố. Bỗng tôi bắt gặp Edward và Bella tay trong tay đi dạo.

Tôi rất lấy làm ghen tị với Bella. Nếu tôi có người chồng đẹp trai như Edward thì thật hạnh phúc biết bao.

Tôi đang mải mê ngắm nhìn hai người họ thì bỗng có ai bịt mắt tôi lại. Tôi giật bắt mình.

Á à! Tôi biết ai rồi. Tay tên này lạnh ngắt. Chắc chắn là tên Iceblock đáng ghét đó.

Vì vừa bị "mời" ra khỏi quán ăn nên tâm trạng của tôi don"t feel so good.

- Buông ra - tôi cáu nói

Hắn nghe vậy dành cam chịu buông ra đồng thời quay người tôi về đối diện hắn bày ra vẻ mặt nghiêm túc và trịnh trọng nói với tôi

- Từ bây giờ tôi không cho phép Oralie được nhìn bất kì tên nào khác. Nhớ chưa?

Tim tôi bỗng lỡ mất một nhịp. Hắn chẳng lẽ đang ghen sao? Áaaa... Không thể nào!!! Iceblock không thể nào biết ghen được.

Tôi cố gắng dặn lòng là hắn thật sự không biết ghen. Nếu hắn là người bình thường thì tôi sẽ cảm động thật đó.

Hắn thấy tôi không phản ứng gì bèn bồi thêm một câu

- Oralie mà nhìn hắn nữa tôi sẽ xử hắn đấy. Oralie thừa biết năng lực của tôi mà.

- Rồi, rồi - tôi bất lực - không nhìn thì không nhìn!

Ọt.... Ọt....

Tiếng gì vậy? Tiếng lòng tôi đang kêu đấy.

Alec hắn ta nghe vậy liền bật cười xoa đầu tôi

- Về ăn thôi.

Tôi với hắn cùng nhau đi về.

Edward với Bella đứng cách đó không xa nhìn nhau cười.

Đến tận bây giờ tôi vẫn không biết khi ấy họ cười về vấn đề gì nhỉ?

Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Bằng một cách nào đó mà tôi không biết Jake đã liên lạc được với Brian. Và vài phút sau anh ấy đến đón tôi.Tôi lịch sự chào tạm biệt Jake và Nessie rồi rời đi. Trước khi đi Nessie còn bảo bữa nào rảnh thì tôi hãy đến chơi. Tất nhiên là tôi sẽ không quay trở lại đây đâu. Vì nhìn cái mặt như cả thế giới nợ tiền Jake là tôi không dám quay lại rồi.Tôi cùng Brian rời khỏi căn nhà nhỏ một lúc thì Brian mới lên tiếng.- Cô đó. Sao lại đi lung tung chứ? Nếu hôm nay cô đi lạc vào chỗ của đám máu lạnh kia thì sao? - Brian bày ra bản tính gà mẹ trách mắng tôi.- Urgggg... Rồi, rồi, tôi biết sai rồi... - tôi bĩu môi.- Sao này đừng đi lung tung nữa. - chắc Brian cũng nhận thấy vừa rồi có hơi lớn tiếng với tôi. Anh cố dịu giọng lại. Xoa đầu tôiBỗng Brian đưa cho tôi một cây tù và cỡ nhỏ và dặn dò khi nào muốn gặp anh ấy thì chỉ cần thổi cây tù này về hướng tây.Hửm, có mùi phim kiếp hiệp đâu đây.Brian tiễn tôi đến trung tâm thành phố rồi anh ấy rời đi. Tôi dành cả buổi chiều để đi lạc và giờ đây tôi khá là đói bụng. Cũng may trước khi đi Alec có nhét vào túi tôi ít tiền.Tôi ghé đại vào một quán bình dân nào đó. Nhưng sau đó tôi lại bị "mời" ra. Nguyên nhân rất đơn giản. Tiền mà cái tên Iceblock đưa cho là tiền chuẩn 100℅ gốc Italia. Và hiện giờ tôi đang ở Forks, AmericaIceblock ch*t t**t!!! Thù này Esther ta nhất định phải trảTôi một mình lang thang trên đường phố. Bỗng tôi bắt gặp Edward và Bella tay trong tay đi dạo.Tôi rất lấy làm ghen tị với Bella. Nếu tôi có người chồng đẹp trai như Edward thì thật hạnh phúc biết bao.Tôi đang mải mê ngắm nhìn hai người họ thì bỗng có ai bịt mắt tôi lại. Tôi giật bắt mình.Á à! Tôi biết ai rồi. Tay tên này lạnh ngắt. Chắc chắn là tên Iceblock đáng ghét đó.Vì vừa bị "mời" ra khỏi quán ăn nên tâm trạng của tôi don"t feel so good.- Buông ra - tôi cáu nóiHắn nghe vậy dành cam chịu buông ra đồng thời quay người tôi về đối diện hắn bày ra vẻ mặt nghiêm túc và trịnh trọng nói với tôi- Từ bây giờ tôi không cho phép Oralie được nhìn bất kì tên nào khác. Nhớ chưa?Tim tôi bỗng lỡ mất một nhịp. Hắn chẳng lẽ đang ghen sao? Áaaa... Không thể nào!!! Iceblock không thể nào biết ghen được.Tôi cố gắng dặn lòng là hắn thật sự không biết ghen. Nếu hắn là người bình thường thì tôi sẽ cảm động thật đó.Hắn thấy tôi không phản ứng gì bèn bồi thêm một câu- Oralie mà nhìn hắn nữa tôi sẽ xử hắn đấy. Oralie thừa biết năng lực của tôi mà.- Rồi, rồi - tôi bất lực - không nhìn thì không nhìn!Ọt.... Ọt....Tiếng gì vậy? Tiếng lòng tôi đang kêu đấy.Alec hắn ta nghe vậy liền bật cười xoa đầu tôi- Về ăn thôi.Tôi với hắn cùng nhau đi về.Edward với Bella đứng cách đó không xa nhìn nhau cười.Đến tận bây giờ tôi vẫn không biết khi ấy họ cười về vấn đề gì nhỉ?

Chương 27