Tôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.…

Chương 62: Chương 62

Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Ngu ngốc.Thật ngu ngốc hết sức.Rõ ràng Hypatia dường như đã hạ quyết tâm gạt bỏ tình cảm cá nhân qua một bên để bắt đầu một con đường mới.Nhưng khi ngửi được mùi hương của Galvin thì cơ thể cô đã không nghe lời cô nữa.Nó cứ lao đầu chạy về phía anh.Bất chấp tất cả.Không thể phủ nhận rằng bấy lâu nay người mà cô luôn muốn gặp nhất chỉ có mỗi anh.Gặp lại rồi thì có thể dứt ra được không?- Ga...!Galvin?Đứng trước mặt Hypatia là một doanh trại.Charles Black - đứa em họ của Galvin đang loay hoay phụ giúp Ryder và William dựng túp lều màu rượu chát.Alice và Clara đang ngồi xổm xuống một góc quạt lấy quạt để một cái nồi to tướng bằng đất nung.Và thật không khó để nhìn thấy chính giữa trung tâm của doanh trại có một cái bàn gỗ cực kì lớn đủ chỗ cho mười kẻ bự con nhất ngồi chung quanh.Hypatia ngạc nhiên khi thấy được những gương mặt đứng quanh cái bàn đó, những kẻ mà có nằm mơ cô cũng không thể ngờ tới, những ma cà rồng, những kẻ mà cô luôn nghĩ sẽ trung thành tuyệt đối với tên khốn ấy.- Hyps! Em đến rồi...!Anh biết ngay là em sẽ đến mà.Galvin trông thấy Hypatia cũng không tỏ vẻ lấy làm ngạc nhiên.Ánh mắt nghiêm nghị của anh ấy đã dịu lại phần nào.- Đây...!Ch...!Chuyện này...!Là sao...- Ủa? Tên Cullen không nói cho em biết trước mọi chuyện sao?Galvin trông cũng ngạc nhiên không kém.Từ trong cánh rừng Carlisle phóng một cái vèo ra ngay trước mặt, tay chống ngang hông, nói bằng giọng bất đắc dĩ- Ở trong lâu đài đâu có an toàn nên tôi phải đợi ra tới bìa rừng, ấy vậy mà vừa đặt chân tới "khoảng cách an toàn" thì Hypatia đã phóng một mạch về phía cậu.Cậu đâu thể trách tôi được, đúng chứ.- Được, được, không trách thì không trách.Này, Charles, pha cho Hyps một lý ca cao nóng giúp anh nhé.Còn Hyps, theo anh vào đây, cũng tới lúc em nên biết hết mọi việc rồi..

Ngu ngốc.

Thật ngu ngốc hết sức.

Rõ ràng Hypatia dường như đã hạ quyết tâm gạt bỏ tình cảm cá nhân qua một bên để bắt đầu một con đường mới.

Nhưng khi ngửi được mùi hương của Galvin thì cơ thể cô đã không nghe lời cô nữa.

Nó cứ lao đầu chạy về phía anh.

Bất chấp tất cả.

Không thể phủ nhận rằng bấy lâu nay người mà cô luôn muốn gặp nhất chỉ có mỗi anh.

Gặp lại rồi thì có thể dứt ra được không?

- Ga...!Galvin?

Đứng trước mặt Hypatia là một doanh trại.

Charles Black - đứa em họ của Galvin đang loay hoay phụ giúp Ryder và William dựng túp lều màu rượu chát.

Alice và Clara đang ngồi xổm xuống một góc quạt lấy quạt để một cái nồi to tướng bằng đất nung.

Và thật không khó để nhìn thấy chính giữa trung tâm của doanh trại có một cái bàn gỗ cực kì lớn đủ chỗ cho mười kẻ bự con nhất ngồi chung quanh.

Hypatia ngạc nhiên khi thấy được những gương mặt đứng quanh cái bàn đó, những kẻ mà có nằm mơ cô cũng không thể ngờ tới, những ma cà rồng, những kẻ mà cô luôn nghĩ sẽ trung thành tuyệt đối với tên khốn ấy.

- Hyps! Em đến rồi...!Anh biết ngay là em sẽ đến mà.

Galvin trông thấy Hypatia cũng không tỏ vẻ lấy làm ngạc nhiên.

Ánh mắt nghiêm nghị của anh ấy đã dịu lại phần nào.

- Đây...!Ch...!Chuyện này...!Là sao...

- Ủa? Tên Cullen không nói cho em biết trước mọi chuyện sao?

Galvin trông cũng ngạc nhiên không kém.

Từ trong cánh rừng Carlisle phóng một cái vèo ra ngay trước mặt, tay chống ngang hông, nói bằng giọng bất đắc dĩ

- Ở trong lâu đài đâu có an toàn nên tôi phải đợi ra tới bìa rừng, ấy vậy mà vừa đặt chân tới "khoảng cách an toàn" thì Hypatia đã phóng một mạch về phía cậu.

Cậu đâu thể trách tôi được, đúng chứ.

- Được, được, không trách thì không trách.

Này, Charles, pha cho Hyps một lý ca cao nóng giúp anh nhé.

Còn Hyps, theo anh vào đây, cũng tới lúc em nên biết hết mọi việc rồi..

Xuyên không vào thế giới của TwilightTác giả: adsfsfgaffsgsfxfxfzTruyện Phương TâyTôi ghét cay ghét đắng cái nóng cháy da của Phoenix. Ghét luôn cả cái sự nhộn nhịp của nơi đây. Tôi thích Forks - nơi có những cơn mưa tươi mát, có những ngọn đồi với đám sương mù thơ mộng. Tôi thích đắm mình trong cuốn tiểu thuyết mà mình yêu thích. Đám bạn của tôi thường xem tôi như "kẻ mộng mơ" Yeahh! Họ nói cũng đúng đấy! Tôi là một cô gái thích mơ mộng Kì nghỉ hè đã đến. Tôi xin cáo biệt bố mẹ một thời gian để đến Forks. Mẹ tôi luôn thắc mắc ở nước Mỹ này có biết bao nhiêu nơi đẹp tại sao nhất định phải là Forks? Những lúc ấy tôi thường bảo là tôi đến Forks để gặp nhà Cullen. Tuy có hơi trẻ con nhưng tôi có xíu hi vọng là mình có thể gặp được họ - những nhân vật tôi yêu thích Tôi bắt đầu thu dọn hành lý và lôi chiếc xe vans cũ kĩ ra lau chùi. Chà, lau chùi xong "chiến mã" của tôi trông đẹp phết! Tạm biệt Phoenix, Esther Susan ta đến Forks đây!!!!! Cứ tưởng chuyến đi mơ ước này sẽ suôn sẻ nhưng tôi quả nhiên không ngờ đời không như là mơ Tôi đã lái xe vào địa phận của Forks rồi.… Ngu ngốc.Thật ngu ngốc hết sức.Rõ ràng Hypatia dường như đã hạ quyết tâm gạt bỏ tình cảm cá nhân qua một bên để bắt đầu một con đường mới.Nhưng khi ngửi được mùi hương của Galvin thì cơ thể cô đã không nghe lời cô nữa.Nó cứ lao đầu chạy về phía anh.Bất chấp tất cả.Không thể phủ nhận rằng bấy lâu nay người mà cô luôn muốn gặp nhất chỉ có mỗi anh.Gặp lại rồi thì có thể dứt ra được không?- Ga...!Galvin?Đứng trước mặt Hypatia là một doanh trại.Charles Black - đứa em họ của Galvin đang loay hoay phụ giúp Ryder và William dựng túp lều màu rượu chát.Alice và Clara đang ngồi xổm xuống một góc quạt lấy quạt để một cái nồi to tướng bằng đất nung.Và thật không khó để nhìn thấy chính giữa trung tâm của doanh trại có một cái bàn gỗ cực kì lớn đủ chỗ cho mười kẻ bự con nhất ngồi chung quanh.Hypatia ngạc nhiên khi thấy được những gương mặt đứng quanh cái bàn đó, những kẻ mà có nằm mơ cô cũng không thể ngờ tới, những ma cà rồng, những kẻ mà cô luôn nghĩ sẽ trung thành tuyệt đối với tên khốn ấy.- Hyps! Em đến rồi...!Anh biết ngay là em sẽ đến mà.Galvin trông thấy Hypatia cũng không tỏ vẻ lấy làm ngạc nhiên.Ánh mắt nghiêm nghị của anh ấy đã dịu lại phần nào.- Đây...!Ch...!Chuyện này...!Là sao...- Ủa? Tên Cullen không nói cho em biết trước mọi chuyện sao?Galvin trông cũng ngạc nhiên không kém.Từ trong cánh rừng Carlisle phóng một cái vèo ra ngay trước mặt, tay chống ngang hông, nói bằng giọng bất đắc dĩ- Ở trong lâu đài đâu có an toàn nên tôi phải đợi ra tới bìa rừng, ấy vậy mà vừa đặt chân tới "khoảng cách an toàn" thì Hypatia đã phóng một mạch về phía cậu.Cậu đâu thể trách tôi được, đúng chứ.- Được, được, không trách thì không trách.Này, Charles, pha cho Hyps một lý ca cao nóng giúp anh nhé.Còn Hyps, theo anh vào đây, cũng tới lúc em nên biết hết mọi việc rồi..

Chương 62: Chương 62