"Phu nhân, bất kể thế nào người cũng nói, hoặc là khóc vài tiếng đi." Nguyên Đông khóe mắt mang theo nước mắt, thử lay động thân thể Lục Cẩm Dương , muốn nàng đáp lại mình, nhưng Lục Cẩm Dương lại giống như không có cảm giác gì, ánh mắt dại ra. Một đêm, suốt một đêm vẫn không nhúc nhích ngồi dưới đất, Lục Cẩm Dương hai mắt màu đỏ tươi. "Người cứ như vậy kìm nén , ắt sẽ lại bệnh, tiểu thư đã đi rồi." Khi nói chuyện, Nguyên Đông nước mắt cũng nhịn không được chảy ra. Buổi sáng tiểu thư nói phu nhân đứng ở trong viện buồn rầu, muốn mang đến cho phu nhân chút hoa hải đường đến mà phu nhân thích nhất, phu nhân nhìn, tâm tình sẽ chuyển biến tốt đẹp, chính là nửa canh giờ cũng không có trở về, thời điểm Nguyên Đông đi tìm, chỉ thấy Thanh nhi sắc mặt trắng bệch, trên trán mang theo vết máu, nằm ở thềm đá phía trên, nàng thất kinh ôm lấy tiểu thư, tìm tòi hơi thở, thế nhưng không có hô hấp. Lục Cẩm Dương bây giờ liền đem Cố Thiến Thanh ôm vào trong ngực, không khóc không cười, nhìn mê mẩn hoa…
Chương 1-2: Hoa hải đường bán lạc (2)
Trên Gấm Thiêm HươngTác giả: Thập Lục HoaTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng Sinh"Phu nhân, bất kể thế nào người cũng nói, hoặc là khóc vài tiếng đi." Nguyên Đông khóe mắt mang theo nước mắt, thử lay động thân thể Lục Cẩm Dương , muốn nàng đáp lại mình, nhưng Lục Cẩm Dương lại giống như không có cảm giác gì, ánh mắt dại ra. Một đêm, suốt một đêm vẫn không nhúc nhích ngồi dưới đất, Lục Cẩm Dương hai mắt màu đỏ tươi. "Người cứ như vậy kìm nén , ắt sẽ lại bệnh, tiểu thư đã đi rồi." Khi nói chuyện, Nguyên Đông nước mắt cũng nhịn không được chảy ra. Buổi sáng tiểu thư nói phu nhân đứng ở trong viện buồn rầu, muốn mang đến cho phu nhân chút hoa hải đường đến mà phu nhân thích nhất, phu nhân nhìn, tâm tình sẽ chuyển biến tốt đẹp, chính là nửa canh giờ cũng không có trở về, thời điểm Nguyên Đông đi tìm, chỉ thấy Thanh nhi sắc mặt trắng bệch, trên trán mang theo vết máu, nằm ở thềm đá phía trên, nàng thất kinh ôm lấy tiểu thư, tìm tòi hơi thở, thế nhưng không có hô hấp. Lục Cẩm Dương bây giờ liền đem Cố Thiến Thanh ôm vào trong ngực, không khóc không cười, nhìn mê mẩn hoa… Là như vậy, nàng đã quên, thời điểm lúc nàng mang thai Thanh nhi cũng đã bị giáng làm tiện thiếp, bên ngoài tiếng kèn Xô-na, tiếng chiêng,trống cả đêm vẫn chưa dừng, trừ bỏ chỗ nàng, khắp nơi thiên viện, cả nhà đều là đèn lồng đỏ thẵm. Đương triều Binh Bộ Thượng Thư, Cẩm y vệ Chỉ Huy Sứ, chưởng quản Đại Minh hơn phân nửa binh quyền Cố Du Hiên xưa đâu bằng nay, năm đó hắn một thân huyền mâu trong tay nắm nửa cuốn tàn thư tú tài, vị trí chính thê của hắn bỏ trống vài năm nay cũng nên có người bổ nhiệm."Ta muốn gặp hắn." Lục Cẩm Dương trầm mặc một hồi, nghẹn ngàonói, "Nếu hắn không đến, ngươi đem cái này lay động hắn, hắn nhìn. . . Nhất định sẽ đến."Nguyên Đông nức nở tiếp nhận Lục Cẩm Dương trong tay đích bước lay động ( chỗ này mình không hiểu lắm :'( ), khóc chạy đi ra ngoài, thời gian nửa nén hương liền nghe được ngoài cửa có tiếng bước chân nặng nề truyền đến.Cửa phòng chợt bị đánh bung ra, người tới một thân y phục màu đỏ thẫm, Lục Cẩm Dương đưa mắt nhìn, một hồi lâu mới rõ dung mạo người tới.Nàng đột nhiên cảm thấy có chút xa lạ, khuôn mặt này, chính mình bao nhiêu lâu không có nhìn thấy?Cố Du Hiên vẫn như vậy, rất khôi ngô tuấn tú, cẩm bào màu đỏ thêu viền đen, càng làm tôn thêm khí chất trời ban cho hắn, thêm mười năm lăn xả chốn quan trường, làm cho hắn càng thêm thích hợp.Thời điểm bị giáng xuống làm tiện thiếp, nhốt tại nơi này, Lục Cẩm Dương ngay cả trong mộng đều muốn thấy hắn đến nhìn nàng, nói cho hắn biết hết thảy đều là chuyện đã qua rồi, tự tay mang nàng đi khỏi nơi này.Sự thật tàn khốc buộc nàng theo trong mộng mà bừng tỉnh.Nàng như thế nào cũng không nghĩ tới, cảnh tượng gặp lại là lúc nàng ôm thi thể nữ nhi của hắn.
Là như vậy, nàng đã quên, thời điểm lúc nàng mang thai Thanh nhi cũng đã bị giáng làm tiện thiếp, bên ngoài tiếng kèn Xô-na, tiếng chiêng,trống cả đêm vẫn chưa dừng, trừ bỏ chỗ nàng, khắp nơi thiên viện, cả nhà đều là đèn lồng đỏ thẵm. Đương triều Binh Bộ Thượng Thư, Cẩm y vệ Chỉ Huy Sứ, chưởng quản Đại Minh hơn phân nửa binh quyền Cố Du Hiên xưa đâu bằng nay, năm đó hắn một thân huyền mâu trong tay nắm nửa cuốn tàn thư tú tài, vị trí chính thê của hắn bỏ trống vài năm nay cũng nên có người bổ nhiệm.
"Ta muốn gặp hắn." Lục Cẩm Dương trầm mặc một hồi, nghẹn ngàonói, "Nếu hắn không đến, ngươi đem cái này lay động hắn, hắn nhìn. . . Nhất định sẽ đến."
Nguyên Đông nức nở tiếp nhận Lục Cẩm Dương trong tay đích bước lay động ( chỗ này mình không hiểu lắm :'( ), khóc chạy đi ra ngoài, thời gian nửa nén hương liền nghe được ngoài cửa có tiếng bước chân nặng nề truyền đến.
Cửa phòng chợt bị đánh bung ra, người tới một thân y phục màu đỏ thẫm, Lục Cẩm Dương đưa mắt nhìn, một hồi lâu mới rõ dung mạo người tới.
Nàng đột nhiên cảm thấy có chút xa lạ, khuôn mặt này, chính mình bao nhiêu lâu không có nhìn thấy?
Cố Du Hiên vẫn như vậy, rất khôi ngô tuấn tú, cẩm bào màu đỏ thêu viền đen, càng làm tôn thêm khí chất trời ban cho hắn, thêm mười năm lăn xả chốn quan trường, làm cho hắn càng thêm thích hợp.
Thời điểm bị giáng xuống làm tiện thiếp, nhốt tại nơi này, Lục Cẩm Dương ngay cả trong mộng đều muốn thấy hắn đến nhìn nàng, nói cho hắn biết hết thảy đều là chuyện đã qua rồi, tự tay mang nàng đi khỏi nơi này.
Sự thật tàn khốc buộc nàng theo trong mộng mà bừng tỉnh.
Nàng như thế nào cũng không nghĩ tới, cảnh tượng gặp lại là lúc nàng ôm thi thể nữ nhi của hắn.
Trên Gấm Thiêm HươngTác giả: Thập Lục HoaTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng Sinh"Phu nhân, bất kể thế nào người cũng nói, hoặc là khóc vài tiếng đi." Nguyên Đông khóe mắt mang theo nước mắt, thử lay động thân thể Lục Cẩm Dương , muốn nàng đáp lại mình, nhưng Lục Cẩm Dương lại giống như không có cảm giác gì, ánh mắt dại ra. Một đêm, suốt một đêm vẫn không nhúc nhích ngồi dưới đất, Lục Cẩm Dương hai mắt màu đỏ tươi. "Người cứ như vậy kìm nén , ắt sẽ lại bệnh, tiểu thư đã đi rồi." Khi nói chuyện, Nguyên Đông nước mắt cũng nhịn không được chảy ra. Buổi sáng tiểu thư nói phu nhân đứng ở trong viện buồn rầu, muốn mang đến cho phu nhân chút hoa hải đường đến mà phu nhân thích nhất, phu nhân nhìn, tâm tình sẽ chuyển biến tốt đẹp, chính là nửa canh giờ cũng không có trở về, thời điểm Nguyên Đông đi tìm, chỉ thấy Thanh nhi sắc mặt trắng bệch, trên trán mang theo vết máu, nằm ở thềm đá phía trên, nàng thất kinh ôm lấy tiểu thư, tìm tòi hơi thở, thế nhưng không có hô hấp. Lục Cẩm Dương bây giờ liền đem Cố Thiến Thanh ôm vào trong ngực, không khóc không cười, nhìn mê mẩn hoa… Là như vậy, nàng đã quên, thời điểm lúc nàng mang thai Thanh nhi cũng đã bị giáng làm tiện thiếp, bên ngoài tiếng kèn Xô-na, tiếng chiêng,trống cả đêm vẫn chưa dừng, trừ bỏ chỗ nàng, khắp nơi thiên viện, cả nhà đều là đèn lồng đỏ thẵm. Đương triều Binh Bộ Thượng Thư, Cẩm y vệ Chỉ Huy Sứ, chưởng quản Đại Minh hơn phân nửa binh quyền Cố Du Hiên xưa đâu bằng nay, năm đó hắn một thân huyền mâu trong tay nắm nửa cuốn tàn thư tú tài, vị trí chính thê của hắn bỏ trống vài năm nay cũng nên có người bổ nhiệm."Ta muốn gặp hắn." Lục Cẩm Dương trầm mặc một hồi, nghẹn ngàonói, "Nếu hắn không đến, ngươi đem cái này lay động hắn, hắn nhìn. . . Nhất định sẽ đến."Nguyên Đông nức nở tiếp nhận Lục Cẩm Dương trong tay đích bước lay động ( chỗ này mình không hiểu lắm :'( ), khóc chạy đi ra ngoài, thời gian nửa nén hương liền nghe được ngoài cửa có tiếng bước chân nặng nề truyền đến.Cửa phòng chợt bị đánh bung ra, người tới một thân y phục màu đỏ thẫm, Lục Cẩm Dương đưa mắt nhìn, một hồi lâu mới rõ dung mạo người tới.Nàng đột nhiên cảm thấy có chút xa lạ, khuôn mặt này, chính mình bao nhiêu lâu không có nhìn thấy?Cố Du Hiên vẫn như vậy, rất khôi ngô tuấn tú, cẩm bào màu đỏ thêu viền đen, càng làm tôn thêm khí chất trời ban cho hắn, thêm mười năm lăn xả chốn quan trường, làm cho hắn càng thêm thích hợp.Thời điểm bị giáng xuống làm tiện thiếp, nhốt tại nơi này, Lục Cẩm Dương ngay cả trong mộng đều muốn thấy hắn đến nhìn nàng, nói cho hắn biết hết thảy đều là chuyện đã qua rồi, tự tay mang nàng đi khỏi nơi này.Sự thật tàn khốc buộc nàng theo trong mộng mà bừng tỉnh.Nàng như thế nào cũng không nghĩ tới, cảnh tượng gặp lại là lúc nàng ôm thi thể nữ nhi của hắn.