Tác giả:

An Hy ( Nó ) - cô gái ở tuổi 15 mang một làn da trắng như tuyết, giọng nói có vẻ rất hiền, tóc ngắn ngang vai, cao 1m65 lớp 10A1 Hạ Băng - cô dạy Hóa của An Hy. Vẻ đẹp cũng không kém nó, tóc dài, da trắng muốt, mũi cao, con của chủ tịch một tập đoàn lớn, khá lạnh lùng, ít cười. Thảo Linh - chủ nhiệm 10A1 dạy môn Ngữ Văn _____________________________ Hôm nay là ngày đầu nhận lớp và lao động các lớp học. Lớp nó là 10A1 ở khu A, kế căn tin trường. Sau khi đã ngồi ngay ngắn trật tự trong lớp thì cô chủ nhiệm vào. Cả lớp đều đứng nghiêm chào cô. Cô nói: " - Cô tên Thảo Linh sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em." Sau khi giới thiệu, cô cho lớp ghi thời khóa biểu, nội quy trường học, tiếp đến là làm vệ sinh lớp học. Cô phân công nó đi lấy giẻ lau và chổi ở nhà kho. Nó vâng lời rồi chạy một mạch đi lấy. Trên tay cầm hai cây chổi bước đi chậm rãi về phía lớp học. Bất chợt nó cảm nhận được mùi nước hoa thơm lừng của ai đó phía sau. Nó quay lưng lại... tim nó như rụng rời trước vẻ đẹp yêu kiều,…

Chương 13: Tạm biệt An Hy !!!

Hạ Băng! Yêu Em ĐiTác giả: antu2404Truyện Bách HợpAn Hy ( Nó ) - cô gái ở tuổi 15 mang một làn da trắng như tuyết, giọng nói có vẻ rất hiền, tóc ngắn ngang vai, cao 1m65 lớp 10A1 Hạ Băng - cô dạy Hóa của An Hy. Vẻ đẹp cũng không kém nó, tóc dài, da trắng muốt, mũi cao, con của chủ tịch một tập đoàn lớn, khá lạnh lùng, ít cười. Thảo Linh - chủ nhiệm 10A1 dạy môn Ngữ Văn _____________________________ Hôm nay là ngày đầu nhận lớp và lao động các lớp học. Lớp nó là 10A1 ở khu A, kế căn tin trường. Sau khi đã ngồi ngay ngắn trật tự trong lớp thì cô chủ nhiệm vào. Cả lớp đều đứng nghiêm chào cô. Cô nói: " - Cô tên Thảo Linh sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em." Sau khi giới thiệu, cô cho lớp ghi thời khóa biểu, nội quy trường học, tiếp đến là làm vệ sinh lớp học. Cô phân công nó đi lấy giẻ lau và chổi ở nhà kho. Nó vâng lời rồi chạy một mạch đi lấy. Trên tay cầm hai cây chổi bước đi chậm rãi về phía lớp học. Bất chợt nó cảm nhận được mùi nước hoa thơm lừng của ai đó phía sau. Nó quay lưng lại... tim nó như rụng rời trước vẻ đẹp yêu kiều,… Đã 2 hôm rồi, cô chưa ăn gì, cô cũng chẳng đến trường. Cô ngồi ủ rũ, tuyệt vọng, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt sưng húp, đầu tóc bù xù, cô rất mong gặp lại nó, muốn ôm lấy nó và nói câu xin lỗi, nhưng chắc cô không thể ..... vì cô tìm mãi chẳng thấy nó đâu.Rengggggg....Rengggggg...RenggggggBảo gọi, cô vội mở điện thoại lên và nghe máy, có chút vui vui trong lòng, cô nghĩ là đã tìm thấy Hy, cô vội hỏi:- Em tìm thấy Hy rồi hả em? Hy sao rồi em?- cô ơi, cô ăn uống nghỉ ngơi đi cô, cô đừng đau buồn như vậy, Hy mà thấy cô tiều tuỵ như vậy là Hy sẽ không vui đâu, hiện tại em vẫn chưa tìm được Hy nhưng em tin chắc là Hy sẽ khoẻ mạnh mà - nó đành nói dối cô như vậy.Cô lại rơi vào tuyệt vọng, buông lơi điện thoại đi và khóc. Nhưng cô nghĩ đến câu nói của Bảo lúc nãy, cô cố gượng dậy, đi tìm gì đó ăn, trấn an tinh thần.Hôm sau, cô trở lại trường học, cô bị mời lên phòng hiệu trưởng, hiệu trưởng rầy la cô vì tự ý nghỉ tiết mà không có đơn xin phép, bảo cô ghi bản tự kiểm và trừ điểm thi đua giáo viên của cô, cô kể lại sự việc nhưng thầy vẫn không tin, cô đành im lặng rời khỏi phòng. Bước vào lớp, các bạn học sinh ai cũng vui vì cô đã trở lại, cô cũng vui cho đến khi nhìn đến chỗ ngồi của An Hy. Tiết học kết thúc :- Bảo, My và Trúc ra về lên phòng cô nhé!3 đứa nó dạ vâng rồi thì thầm với nhau.- Ê! Lát nữa đừng ai tiết lộ cho cô biết chỗ Hy đang ở nha- Trà My nói- Nhất định rồi, Bảo nữa nha - Trúc nhấn mạnh- Nhưng tui thấy cô Băng thật đáng thương, mình không tiết lộ chuyện này nhưng sau khi Hy đi, tụi mình nói cho cô nghe là Hy đã đi du học Mỹ đi, được không? - Bảo vừa nói vừa ra vẻ cầu khẩn.- ừa, cũng được.Cả bọn đều nhất trí với nhau. Đến giờ ra về, cả bọn cùng chạy ùa vào phòng cô, cô dịu dàng mời trà rồi hỏi :- Các em đã tìm được Hy chưa?- Dạ chưa - Bảo nói- Cô ơi, cô đừng lo, Hy sẽ không sao đâu, cô cứ thong thả đầu óc, bọn em sẽ mau chóng tìm được Hy, nha cô. - My vừa nói vừa nháy mắt với cô.- Trông cậy vào các em nhé! Cô cảm ơn nhiều. Các em về đi kẻo muộn.- Chào cô bọn em về.Nói xong 3 đứa nó chạy một mạch đến bệnh viện để xem Hy tỉnh chưa."Cạch"- Ủa, Hy đâu rồi?- Có khi nào ......- Suỵt... đừng nói tào lao - Trúc vội lấy tay che miệng Bảo lại, ngăn không cho Bảo nói những lời xui xẻo.Bọn nó chạy đi tìm bác sĩ, may quá, Hy chẳng làm sao, đang nằm ở phòng dưỡng sức với những cô y tá xinh đẹp phục vụ tận tình.- Các cậu vào đi - Hy gọi bọn bạn- Khoẻ chưa cô bé? Có ai kia đang mong chờ cậu đến kiệt sức kia kìa- À, tớ khoẻ rồi, 2 ngày nữa tớ lên máy bay, các cậu ở lại bảo trọng nha. Nhớ chăm sóc cô Băng giúp tớ.- Cậu đi...... thiệt hả?- Ừa, mình đã quyết rồi, mình phải để cho cô Băng một cuộc sống bình thường, chắc mình sẽ mau quên cô Băng thôi.- Nếu cậu đã kiên quyết thì thôi, nhưng đi thì không được quên bọn này đó nha.- Sao mà quên được- Thôi cậu nghỉ ngơi đi cho mau lại sức còn lên máy bay. Tụi mình về đây- ừ, bye.Ngày hôm sau, nó đã khoẻ hẳn nhưng tay vẫn còn bị thương, hơi đau, ăn mặc chỉnh chu, gọn gàng đầu tóc, nó đi đến những nơi nó và cô đã đi qua, vui vẻ với nhau, cả những nơi cùng bọn bạn đùa vui. Nó phải rời xa nơi đây thật rồi.Tinggg....tinggggg.....tingggg- Alo, cậu đang ở đâu vậy Hy? - My gọi- Tớ đang ở phố xyz, nơi mà tụi mình hay đến nè- Cậu qua nhà tớ đi, bọn tớ có cái này muốn nói với cậu.- Ô kê, đợi tớ 5 phút."Cạch""BÙM"Bong bóng kim tuyến văng tung toé, trên bàn đầy ắp thức ăn, bánh ngọt.- Cái gì vậy?- Bọn tớ làm một bữa tiệc tiễn cậu đi du học, qua đó cố gắng đạt được sự nghiệp, thực hiện những điều bản thân mong muốn đóNó chau mày nhưng nói trong vui vẻ- Đâu cần phải long trọng dữ vậy, tớ sẽ nhớ các cậu nhiều lắm.Cuộc vui chơi đầy tiếng cười và niềm vui này không biết khi nào nó sẽ được gặp lại, 4 đứa nói đủ chuyện trên trời dưới đất mà chẳng thể nào nói hết.Đến ngày nó phải đi, 3 đứa bạn của nó đã cúp học để tiễn nó đi, nó lên máy bay vừa đi vừa nhìn về hướng đám bạn, tay vẫy vẫy.3 đứa nó buồn đến xúc động, nước mắt chảy ròng, hô lớnTẠM BIỆT AN HY! GIỮ GÌN SỨC KHOẺ NHA!—————————————————————Đã để các bạn chờ lâu, xin lỗi các bạn nha. Au sẽ bù đắp cho các bạn. Cảm ơn các bạn đã yêu mến truyện của mình. Mãi yêu❤️

Đã 2 hôm rồi, cô chưa ăn gì, cô cũng chẳng đến trường. Cô ngồi ủ rũ, tuyệt vọng, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt sưng húp, đầu tóc bù xù, cô rất mong gặp lại nó, muốn ôm lấy nó và nói câu xin lỗi, nhưng chắc cô không thể ..... vì cô tìm mãi chẳng thấy nó đâu.

Rengggggg....Rengggggg...Rengggggg

Bảo gọi, cô vội mở điện thoại lên và nghe máy, có chút vui vui trong lòng, cô nghĩ là đã tìm thấy Hy, cô vội hỏi:

- Em tìm thấy Hy rồi hả em? Hy sao rồi em?

- cô ơi, cô ăn uống nghỉ ngơi đi cô, cô đừng đau buồn như vậy, Hy mà thấy cô tiều tuỵ như vậy là Hy sẽ không vui đâu, hiện tại em vẫn chưa tìm được Hy nhưng em tin chắc là Hy sẽ khoẻ mạnh mà - nó đành nói dối cô như vậy.

Cô lại rơi vào tuyệt vọng, buông lơi điện thoại đi và khóc. Nhưng cô nghĩ đến câu nói của Bảo lúc nãy, cô cố gượng dậy, đi tìm gì đó ăn, trấn an tinh thần.

Hôm sau, cô trở lại trường học, cô bị mời lên phòng hiệu trưởng, hiệu trưởng rầy la cô vì tự ý nghỉ tiết mà không có đơn xin phép, bảo cô ghi bản tự kiểm và trừ điểm thi đua giáo viên của cô, cô kể lại sự việc nhưng thầy vẫn không tin, cô đành im lặng rời khỏi phòng. Bước vào lớp, các bạn học sinh ai cũng vui vì cô đã trở lại, cô cũng vui cho đến khi nhìn đến chỗ ngồi của An Hy. Tiết học kết thúc :

- Bảo, My và Trúc ra về lên phòng cô nhé!

3 đứa nó dạ vâng rồi thì thầm với nhau.

- Ê! Lát nữa đừng ai tiết lộ cho cô biết chỗ Hy đang ở nha- Trà My nói

- Nhất định rồi, Bảo nữa nha - Trúc nhấn mạnh

- Nhưng tui thấy cô Băng thật đáng thương, mình không tiết lộ chuyện này nhưng sau khi Hy đi, tụi mình nói cho cô nghe là Hy đã đi du học Mỹ đi, được không? - Bảo vừa nói vừa ra vẻ cầu khẩn.

- ừa, cũng được.

Cả bọn đều nhất trí với nhau. Đến giờ ra về, cả bọn cùng chạy ùa vào phòng cô, cô dịu dàng mời trà rồi hỏi :

- Các em đã tìm được Hy chưa?

- Dạ chưa - Bảo nói

- Cô ơi, cô đừng lo, Hy sẽ không sao đâu, cô cứ thong thả đầu óc, bọn em sẽ mau chóng tìm được Hy, nha cô. - My vừa nói vừa nháy mắt với cô.

- Trông cậy vào các em nhé! Cô cảm ơn nhiều. Các em về đi kẻo muộn.

- Chào cô bọn em về.

Nói xong 3 đứa nó chạy một mạch đến bệnh viện để xem Hy tỉnh chưa.

"Cạch"

- Ủa, Hy đâu rồi?

- Có khi nào ......

- Suỵt... đừng nói tào lao - Trúc vội lấy tay che miệng Bảo lại, ngăn không cho Bảo nói những lời xui xẻo.

Bọn nó chạy đi tìm bác sĩ, may quá, Hy chẳng làm sao, đang nằm ở phòng dưỡng sức với những cô y tá xinh đẹp phục vụ tận tình.

- Các cậu vào đi - Hy gọi bọn bạn

- Khoẻ chưa cô bé? Có ai kia đang mong chờ cậu đến kiệt sức kia kìa

- À, tớ khoẻ rồi, 2 ngày nữa tớ lên máy bay, các cậu ở lại bảo trọng nha. Nhớ chăm sóc cô Băng giúp tớ.

- Cậu đi...... thiệt hả?

- Ừa, mình đã quyết rồi, mình phải để cho cô Băng một cuộc sống bình thường, chắc mình sẽ mau quên cô Băng thôi.

- Nếu cậu đã kiên quyết thì thôi, nhưng đi thì không được quên bọn này đó nha.

- Sao mà quên được

- Thôi cậu nghỉ ngơi đi cho mau lại sức còn lên máy bay. Tụi mình về đây

- ừ, bye.

Ngày hôm sau, nó đã khoẻ hẳn nhưng tay vẫn còn bị thương, hơi đau, ăn mặc chỉnh chu, gọn gàng đầu tóc, nó đi đến những nơi nó và cô đã đi qua, vui vẻ với nhau, cả những nơi cùng bọn bạn đùa vui. Nó phải rời xa nơi đây thật rồi.

Tinggg....tinggggg.....tingggg

- Alo, cậu đang ở đâu vậy Hy? - My gọi

- Tớ đang ở phố xyz, nơi mà tụi mình hay đến nè

- Cậu qua nhà tớ đi, bọn tớ có cái này muốn nói với cậu.

- Ô kê, đợi tớ 5 phút.

"Cạch"

"BÙM"

Bong bóng kim tuyến văng tung toé, trên bàn đầy ắp thức ăn, bánh ngọt.

- Cái gì vậy?

- Bọn tớ làm một bữa tiệc tiễn cậu đi du học, qua đó cố gắng đạt được sự nghiệp, thực hiện những điều bản thân mong muốn đó

Nó chau mày nhưng nói trong vui vẻ

- Đâu cần phải long trọng dữ vậy, tớ sẽ nhớ các cậu nhiều lắm.

Cuộc vui chơi đầy tiếng cười và niềm vui này không biết khi nào nó sẽ được gặp lại, 4 đứa nói đủ chuyện trên trời dưới đất mà chẳng thể nào nói hết.

Đến ngày nó phải đi, 3 đứa bạn của nó đã cúp học để tiễn nó đi, nó lên máy bay vừa đi vừa nhìn về hướng đám bạn, tay vẫy vẫy.

3 đứa nó buồn đến xúc động, nước mắt chảy ròng, hô lớn

TẠM BIỆT AN HY! GIỮ GÌN SỨC KHOẺ NHA!

—————————————————————

Đã để các bạn chờ lâu, xin lỗi các bạn nha. Au sẽ bù đắp cho các bạn. Cảm ơn các bạn đã yêu mến truyện của mình. Mãi yêu❤️

Hạ Băng! Yêu Em ĐiTác giả: antu2404Truyện Bách HợpAn Hy ( Nó ) - cô gái ở tuổi 15 mang một làn da trắng như tuyết, giọng nói có vẻ rất hiền, tóc ngắn ngang vai, cao 1m65 lớp 10A1 Hạ Băng - cô dạy Hóa của An Hy. Vẻ đẹp cũng không kém nó, tóc dài, da trắng muốt, mũi cao, con của chủ tịch một tập đoàn lớn, khá lạnh lùng, ít cười. Thảo Linh - chủ nhiệm 10A1 dạy môn Ngữ Văn _____________________________ Hôm nay là ngày đầu nhận lớp và lao động các lớp học. Lớp nó là 10A1 ở khu A, kế căn tin trường. Sau khi đã ngồi ngay ngắn trật tự trong lớp thì cô chủ nhiệm vào. Cả lớp đều đứng nghiêm chào cô. Cô nói: " - Cô tên Thảo Linh sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em." Sau khi giới thiệu, cô cho lớp ghi thời khóa biểu, nội quy trường học, tiếp đến là làm vệ sinh lớp học. Cô phân công nó đi lấy giẻ lau và chổi ở nhà kho. Nó vâng lời rồi chạy một mạch đi lấy. Trên tay cầm hai cây chổi bước đi chậm rãi về phía lớp học. Bất chợt nó cảm nhận được mùi nước hoa thơm lừng của ai đó phía sau. Nó quay lưng lại... tim nó như rụng rời trước vẻ đẹp yêu kiều,… Đã 2 hôm rồi, cô chưa ăn gì, cô cũng chẳng đến trường. Cô ngồi ủ rũ, tuyệt vọng, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt sưng húp, đầu tóc bù xù, cô rất mong gặp lại nó, muốn ôm lấy nó và nói câu xin lỗi, nhưng chắc cô không thể ..... vì cô tìm mãi chẳng thấy nó đâu.Rengggggg....Rengggggg...RenggggggBảo gọi, cô vội mở điện thoại lên và nghe máy, có chút vui vui trong lòng, cô nghĩ là đã tìm thấy Hy, cô vội hỏi:- Em tìm thấy Hy rồi hả em? Hy sao rồi em?- cô ơi, cô ăn uống nghỉ ngơi đi cô, cô đừng đau buồn như vậy, Hy mà thấy cô tiều tuỵ như vậy là Hy sẽ không vui đâu, hiện tại em vẫn chưa tìm được Hy nhưng em tin chắc là Hy sẽ khoẻ mạnh mà - nó đành nói dối cô như vậy.Cô lại rơi vào tuyệt vọng, buông lơi điện thoại đi và khóc. Nhưng cô nghĩ đến câu nói của Bảo lúc nãy, cô cố gượng dậy, đi tìm gì đó ăn, trấn an tinh thần.Hôm sau, cô trở lại trường học, cô bị mời lên phòng hiệu trưởng, hiệu trưởng rầy la cô vì tự ý nghỉ tiết mà không có đơn xin phép, bảo cô ghi bản tự kiểm và trừ điểm thi đua giáo viên của cô, cô kể lại sự việc nhưng thầy vẫn không tin, cô đành im lặng rời khỏi phòng. Bước vào lớp, các bạn học sinh ai cũng vui vì cô đã trở lại, cô cũng vui cho đến khi nhìn đến chỗ ngồi của An Hy. Tiết học kết thúc :- Bảo, My và Trúc ra về lên phòng cô nhé!3 đứa nó dạ vâng rồi thì thầm với nhau.- Ê! Lát nữa đừng ai tiết lộ cho cô biết chỗ Hy đang ở nha- Trà My nói- Nhất định rồi, Bảo nữa nha - Trúc nhấn mạnh- Nhưng tui thấy cô Băng thật đáng thương, mình không tiết lộ chuyện này nhưng sau khi Hy đi, tụi mình nói cho cô nghe là Hy đã đi du học Mỹ đi, được không? - Bảo vừa nói vừa ra vẻ cầu khẩn.- ừa, cũng được.Cả bọn đều nhất trí với nhau. Đến giờ ra về, cả bọn cùng chạy ùa vào phòng cô, cô dịu dàng mời trà rồi hỏi :- Các em đã tìm được Hy chưa?- Dạ chưa - Bảo nói- Cô ơi, cô đừng lo, Hy sẽ không sao đâu, cô cứ thong thả đầu óc, bọn em sẽ mau chóng tìm được Hy, nha cô. - My vừa nói vừa nháy mắt với cô.- Trông cậy vào các em nhé! Cô cảm ơn nhiều. Các em về đi kẻo muộn.- Chào cô bọn em về.Nói xong 3 đứa nó chạy một mạch đến bệnh viện để xem Hy tỉnh chưa."Cạch"- Ủa, Hy đâu rồi?- Có khi nào ......- Suỵt... đừng nói tào lao - Trúc vội lấy tay che miệng Bảo lại, ngăn không cho Bảo nói những lời xui xẻo.Bọn nó chạy đi tìm bác sĩ, may quá, Hy chẳng làm sao, đang nằm ở phòng dưỡng sức với những cô y tá xinh đẹp phục vụ tận tình.- Các cậu vào đi - Hy gọi bọn bạn- Khoẻ chưa cô bé? Có ai kia đang mong chờ cậu đến kiệt sức kia kìa- À, tớ khoẻ rồi, 2 ngày nữa tớ lên máy bay, các cậu ở lại bảo trọng nha. Nhớ chăm sóc cô Băng giúp tớ.- Cậu đi...... thiệt hả?- Ừa, mình đã quyết rồi, mình phải để cho cô Băng một cuộc sống bình thường, chắc mình sẽ mau quên cô Băng thôi.- Nếu cậu đã kiên quyết thì thôi, nhưng đi thì không được quên bọn này đó nha.- Sao mà quên được- Thôi cậu nghỉ ngơi đi cho mau lại sức còn lên máy bay. Tụi mình về đây- ừ, bye.Ngày hôm sau, nó đã khoẻ hẳn nhưng tay vẫn còn bị thương, hơi đau, ăn mặc chỉnh chu, gọn gàng đầu tóc, nó đi đến những nơi nó và cô đã đi qua, vui vẻ với nhau, cả những nơi cùng bọn bạn đùa vui. Nó phải rời xa nơi đây thật rồi.Tinggg....tinggggg.....tingggg- Alo, cậu đang ở đâu vậy Hy? - My gọi- Tớ đang ở phố xyz, nơi mà tụi mình hay đến nè- Cậu qua nhà tớ đi, bọn tớ có cái này muốn nói với cậu.- Ô kê, đợi tớ 5 phút."Cạch""BÙM"Bong bóng kim tuyến văng tung toé, trên bàn đầy ắp thức ăn, bánh ngọt.- Cái gì vậy?- Bọn tớ làm một bữa tiệc tiễn cậu đi du học, qua đó cố gắng đạt được sự nghiệp, thực hiện những điều bản thân mong muốn đóNó chau mày nhưng nói trong vui vẻ- Đâu cần phải long trọng dữ vậy, tớ sẽ nhớ các cậu nhiều lắm.Cuộc vui chơi đầy tiếng cười và niềm vui này không biết khi nào nó sẽ được gặp lại, 4 đứa nói đủ chuyện trên trời dưới đất mà chẳng thể nào nói hết.Đến ngày nó phải đi, 3 đứa bạn của nó đã cúp học để tiễn nó đi, nó lên máy bay vừa đi vừa nhìn về hướng đám bạn, tay vẫy vẫy.3 đứa nó buồn đến xúc động, nước mắt chảy ròng, hô lớnTẠM BIỆT AN HY! GIỮ GÌN SỨC KHOẺ NHA!—————————————————————Đã để các bạn chờ lâu, xin lỗi các bạn nha. Au sẽ bù đắp cho các bạn. Cảm ơn các bạn đã yêu mến truyện của mình. Mãi yêu❤️

Chương 13: Tạm biệt An Hy !!!