Tác giả:

An Hy ( Nó ) - cô gái ở tuổi 15 mang một làn da trắng như tuyết, giọng nói có vẻ rất hiền, tóc ngắn ngang vai, cao 1m65 lớp 10A1 Hạ Băng - cô dạy Hóa của An Hy. Vẻ đẹp cũng không kém nó, tóc dài, da trắng muốt, mũi cao, con của chủ tịch một tập đoàn lớn, khá lạnh lùng, ít cười. Thảo Linh - chủ nhiệm 10A1 dạy môn Ngữ Văn _____________________________ Hôm nay là ngày đầu nhận lớp và lao động các lớp học. Lớp nó là 10A1 ở khu A, kế căn tin trường. Sau khi đã ngồi ngay ngắn trật tự trong lớp thì cô chủ nhiệm vào. Cả lớp đều đứng nghiêm chào cô. Cô nói: " - Cô tên Thảo Linh sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em." Sau khi giới thiệu, cô cho lớp ghi thời khóa biểu, nội quy trường học, tiếp đến là làm vệ sinh lớp học. Cô phân công nó đi lấy giẻ lau và chổi ở nhà kho. Nó vâng lời rồi chạy một mạch đi lấy. Trên tay cầm hai cây chổi bước đi chậm rãi về phía lớp học. Bất chợt nó cảm nhận được mùi nước hoa thơm lừng của ai đó phía sau. Nó quay lưng lại... tim nó như rụng rời trước vẻ đẹp yêu kiều,…

Chương 14: Quay về với cô được không em?

Hạ Băng! Yêu Em ĐiTác giả: antu2404Truyện Bách HợpAn Hy ( Nó ) - cô gái ở tuổi 15 mang một làn da trắng như tuyết, giọng nói có vẻ rất hiền, tóc ngắn ngang vai, cao 1m65 lớp 10A1 Hạ Băng - cô dạy Hóa của An Hy. Vẻ đẹp cũng không kém nó, tóc dài, da trắng muốt, mũi cao, con của chủ tịch một tập đoàn lớn, khá lạnh lùng, ít cười. Thảo Linh - chủ nhiệm 10A1 dạy môn Ngữ Văn _____________________________ Hôm nay là ngày đầu nhận lớp và lao động các lớp học. Lớp nó là 10A1 ở khu A, kế căn tin trường. Sau khi đã ngồi ngay ngắn trật tự trong lớp thì cô chủ nhiệm vào. Cả lớp đều đứng nghiêm chào cô. Cô nói: " - Cô tên Thảo Linh sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em." Sau khi giới thiệu, cô cho lớp ghi thời khóa biểu, nội quy trường học, tiếp đến là làm vệ sinh lớp học. Cô phân công nó đi lấy giẻ lau và chổi ở nhà kho. Nó vâng lời rồi chạy một mạch đi lấy. Trên tay cầm hai cây chổi bước đi chậm rãi về phía lớp học. Bất chợt nó cảm nhận được mùi nước hoa thơm lừng của ai đó phía sau. Nó quay lưng lại... tim nó như rụng rời trước vẻ đẹp yêu kiều,… Ngày hôm nay cũng như bao ngày khác, cô vẫn lo lắng, không biết Hy đang nơi đâu, nhấc máy lên và gọi cho Bảo như thường lệ- Em nghe đây cô- Đã tìm được Hy giúp cô chưa Bảo?- Dạ ..... vẫn ..... vẫn chưa !CạchhhhĐiện thoại cô rớt xuống đất, bên đầu dây bên kia, Bảo cũng nghe tiếng, xót xa cho cô, nó nói :- À, cô ơi. Hy.....Hy đang trên máy bayCô nghe thoang thoảng, vội cầm lại điện thoại hỏi gấp :- Hy đang ở đâu em?- Trên..... trên máy..... bay. Hy đi du học ở Mỹ, Hy bảo tụi em giấu cô cho đến khi Hy đi, chúng em xin lỗi cô- Đi chưa? - cô vừa mặc vội áo khoác, mang vội đôi giày- Dạ 20 phút nữa cất cánh, tại sân bay TSN- Được rồi, đợi cô, cô tới liềnNói rồi, cô cúp máy, phi xe nhanh đến đấy, mong muốn được gặp Hy lần cuối, vừa chạy cô vừa khóc, sợ không gặp được HyCô chạy thật nhanh lên tuyến máy bay XYZ, thấy bọn bạn của Hy đang đứng nhìn vào trong máy bay, tay vẫy vẫy chào tạm biệt Hy, chợt trông thấy cô, Bảo đi lại kéo cô tới chỗ bọn nó đang đứng, Trà My ra hiệu cho Hy rằng cô Băng đã tới, Cô nhìn Hy, mắt ướt đẫm, đau buồn, lắc đầu mếu máo khóc. Cô không muốn Hy đi. Hy nhìn cô, rồi quay mặt đi, cô càng đau buồn và thất vọng, cô nghĩ Hy giận cô vì cô đã đối xử không tốt, nói những lời quá đáng với Hy, cô tự trách mình." 5 phút nữa máy bay cất cánh, quý khách vào vị trí và thắt dây an toàn cẩn thận "Hy lo lắng cho cô, sợ cô thêm đau buồn, thất vọng, mở điện thoại lên định gọi cho Bảo để nói vài điều với cô, thì.... Bảo đã gọi cho Hy trước, Hy bắt máy- Em đừng đi được không? Cô xin lỗi vì đã nặng lời với em, do cô sai, đừng đi màNó cố gượng để không khóc, gồng giọng mạnh mẽ- Không ai sai cả, em muốn sự nghiệp sau này vững chắc hơn, cô bảo trọng, giữ gìn sức khoẻ, em sẽ không quên cô.Nói rồi, nó cúp máy, tắt điện thoại, máy bay cất cánh, ánh mắt buồn bã của cô nhìn mãi vào ô cửa nó đang ngồi, nó không nhìn cô, cô càng tin rằng cô đã sai, cô đã quá đáng. Cô khóc nức nở, ngước nhìn lên bầu trời xang thẳm cho đến khi máy bay bay xa.Ba đứa thấy cô không ổn, dìu cô về. Về đến nhà, cô khoá cửa lại, nhốt mình trong phòng, khóc lớn, trong lúc nước mắt rơi đầm đìa, cô chợt cảm thấy trong tim cô, An Hy đã có chút gì đó làm cô rung động, làm cô nhận thấy cô càng không muốn Hy rời xa mình.CÔ NHỚ EM, QUAY VỀ VỚI CÔ ĐƯỢC KHÔNG? AN HY ❤️——————————————————————Chúc các bạn có một buổi tối vui vẻ 💙

Ngày hôm nay cũng như bao ngày khác, cô vẫn lo lắng, không biết Hy đang nơi đâu, nhấc máy lên và gọi cho Bảo như thường lệ

- Em nghe đây cô

- Đã tìm được Hy giúp cô chưa Bảo?

- Dạ ..... vẫn ..... vẫn chưa !

Cạchhhh

Điện thoại cô rớt xuống đất, bên đầu dây bên kia, Bảo cũng nghe tiếng, xót xa cho cô, nó nói :

- À, cô ơi. Hy.....Hy đang trên máy bay

Cô nghe thoang thoảng, vội cầm lại điện thoại hỏi gấp :

- Hy đang ở đâu em?

- Trên..... trên máy..... bay. Hy đi du học ở Mỹ, Hy bảo tụi em giấu cô cho đến khi Hy đi, chúng em xin lỗi cô

- Đi chưa? - cô vừa mặc vội áo khoác, mang vội đôi giày

- Dạ 20 phút nữa cất cánh, tại sân bay TSN

- Được rồi, đợi cô, cô tới liền

Nói rồi, cô cúp máy, phi xe nhanh đến đấy, mong muốn được gặp Hy lần cuối, vừa chạy cô vừa khóc, sợ không gặp được Hy

Cô chạy thật nhanh lên tuyến máy bay XYZ, thấy bọn bạn của Hy đang đứng nhìn vào trong máy bay, tay vẫy vẫy chào tạm biệt Hy, chợt trông thấy cô, Bảo đi lại kéo cô tới chỗ bọn nó đang đứng, Trà My ra hiệu cho Hy rằng cô Băng đã tới, Cô nhìn Hy, mắt ướt đẫm, đau buồn, lắc đầu mếu máo khóc. Cô không muốn Hy đi. Hy nhìn cô, rồi quay mặt đi, cô càng đau buồn và thất vọng, cô nghĩ Hy giận cô vì cô đã đối xử không tốt, nói những lời quá đáng với Hy, cô tự trách mình.

" 5 phút nữa máy bay cất cánh, quý khách vào vị trí và thắt dây an toàn cẩn thận "

Hy lo lắng cho cô, sợ cô thêm đau buồn, thất vọng, mở điện thoại lên định gọi cho Bảo để nói vài điều với cô, thì.... Bảo đã gọi cho Hy trước, Hy bắt máy

- Em đừng đi được không? Cô xin lỗi vì đã nặng lời với em, do cô sai, đừng đi mà

Nó cố gượng để không khóc, gồng giọng mạnh mẽ

- Không ai sai cả, em muốn sự nghiệp sau này vững chắc hơn, cô bảo trọng, giữ gìn sức khoẻ, em sẽ không quên cô.

Nói rồi, nó cúp máy, tắt điện thoại, máy bay cất cánh, ánh mắt buồn bã của cô nhìn mãi vào ô cửa nó đang ngồi, nó không nhìn cô, cô càng tin rằng cô đã sai, cô đã quá đáng. Cô khóc nức nở, ngước nhìn lên bầu trời xang thẳm cho đến khi máy bay bay xa.

Ba đứa thấy cô không ổn, dìu cô về. Về đến nhà, cô khoá cửa lại, nhốt mình trong phòng, khóc lớn, trong lúc nước mắt rơi đầm đìa, cô chợt cảm thấy trong tim cô, An Hy đã có chút gì đó làm cô rung động, làm cô nhận thấy cô càng không muốn Hy rời xa mình.

CÔ NHỚ EM, QUAY VỀ VỚI CÔ ĐƯỢC KHÔNG? AN HY ❤️

——————————————————————

Chúc các bạn có một buổi tối vui vẻ 💙

Hạ Băng! Yêu Em ĐiTác giả: antu2404Truyện Bách HợpAn Hy ( Nó ) - cô gái ở tuổi 15 mang một làn da trắng như tuyết, giọng nói có vẻ rất hiền, tóc ngắn ngang vai, cao 1m65 lớp 10A1 Hạ Băng - cô dạy Hóa của An Hy. Vẻ đẹp cũng không kém nó, tóc dài, da trắng muốt, mũi cao, con của chủ tịch một tập đoàn lớn, khá lạnh lùng, ít cười. Thảo Linh - chủ nhiệm 10A1 dạy môn Ngữ Văn _____________________________ Hôm nay là ngày đầu nhận lớp và lao động các lớp học. Lớp nó là 10A1 ở khu A, kế căn tin trường. Sau khi đã ngồi ngay ngắn trật tự trong lớp thì cô chủ nhiệm vào. Cả lớp đều đứng nghiêm chào cô. Cô nói: " - Cô tên Thảo Linh sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em." Sau khi giới thiệu, cô cho lớp ghi thời khóa biểu, nội quy trường học, tiếp đến là làm vệ sinh lớp học. Cô phân công nó đi lấy giẻ lau và chổi ở nhà kho. Nó vâng lời rồi chạy một mạch đi lấy. Trên tay cầm hai cây chổi bước đi chậm rãi về phía lớp học. Bất chợt nó cảm nhận được mùi nước hoa thơm lừng của ai đó phía sau. Nó quay lưng lại... tim nó như rụng rời trước vẻ đẹp yêu kiều,… Ngày hôm nay cũng như bao ngày khác, cô vẫn lo lắng, không biết Hy đang nơi đâu, nhấc máy lên và gọi cho Bảo như thường lệ- Em nghe đây cô- Đã tìm được Hy giúp cô chưa Bảo?- Dạ ..... vẫn ..... vẫn chưa !CạchhhhĐiện thoại cô rớt xuống đất, bên đầu dây bên kia, Bảo cũng nghe tiếng, xót xa cho cô, nó nói :- À, cô ơi. Hy.....Hy đang trên máy bayCô nghe thoang thoảng, vội cầm lại điện thoại hỏi gấp :- Hy đang ở đâu em?- Trên..... trên máy..... bay. Hy đi du học ở Mỹ, Hy bảo tụi em giấu cô cho đến khi Hy đi, chúng em xin lỗi cô- Đi chưa? - cô vừa mặc vội áo khoác, mang vội đôi giày- Dạ 20 phút nữa cất cánh, tại sân bay TSN- Được rồi, đợi cô, cô tới liềnNói rồi, cô cúp máy, phi xe nhanh đến đấy, mong muốn được gặp Hy lần cuối, vừa chạy cô vừa khóc, sợ không gặp được HyCô chạy thật nhanh lên tuyến máy bay XYZ, thấy bọn bạn của Hy đang đứng nhìn vào trong máy bay, tay vẫy vẫy chào tạm biệt Hy, chợt trông thấy cô, Bảo đi lại kéo cô tới chỗ bọn nó đang đứng, Trà My ra hiệu cho Hy rằng cô Băng đã tới, Cô nhìn Hy, mắt ướt đẫm, đau buồn, lắc đầu mếu máo khóc. Cô không muốn Hy đi. Hy nhìn cô, rồi quay mặt đi, cô càng đau buồn và thất vọng, cô nghĩ Hy giận cô vì cô đã đối xử không tốt, nói những lời quá đáng với Hy, cô tự trách mình." 5 phút nữa máy bay cất cánh, quý khách vào vị trí và thắt dây an toàn cẩn thận "Hy lo lắng cho cô, sợ cô thêm đau buồn, thất vọng, mở điện thoại lên định gọi cho Bảo để nói vài điều với cô, thì.... Bảo đã gọi cho Hy trước, Hy bắt máy- Em đừng đi được không? Cô xin lỗi vì đã nặng lời với em, do cô sai, đừng đi màNó cố gượng để không khóc, gồng giọng mạnh mẽ- Không ai sai cả, em muốn sự nghiệp sau này vững chắc hơn, cô bảo trọng, giữ gìn sức khoẻ, em sẽ không quên cô.Nói rồi, nó cúp máy, tắt điện thoại, máy bay cất cánh, ánh mắt buồn bã của cô nhìn mãi vào ô cửa nó đang ngồi, nó không nhìn cô, cô càng tin rằng cô đã sai, cô đã quá đáng. Cô khóc nức nở, ngước nhìn lên bầu trời xang thẳm cho đến khi máy bay bay xa.Ba đứa thấy cô không ổn, dìu cô về. Về đến nhà, cô khoá cửa lại, nhốt mình trong phòng, khóc lớn, trong lúc nước mắt rơi đầm đìa, cô chợt cảm thấy trong tim cô, An Hy đã có chút gì đó làm cô rung động, làm cô nhận thấy cô càng không muốn Hy rời xa mình.CÔ NHỚ EM, QUAY VỀ VỚI CÔ ĐƯỢC KHÔNG? AN HY ❤️——————————————————————Chúc các bạn có một buổi tối vui vẻ 💙

Chương 14: Quay về với cô được không em?