20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau…
Chương 10: Đi ăn trưa
Nàng Mập Hóa Thiên NgaTác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau… "Dạ xong rồi ạ!""Đây là tất cả mọi thứ cần trong kế hoạch?"-Kiệt Lâm nhẹ nhàng lướt mắt nhìn tập hồ sơ mà cô đã chuẩn bị,có vẻ vô cùng hài lòng."Vâng ạ!""Ừm,tốt,tôi sẽ xem sau!À mà sắp đến giờ ăn rồi,cô muốn đi ăn cùng tôi chứ?""Dạ?""Đi ăn chứ?""Thật ra thì không cần đâu ạ!"(trong lòng:đi đi,em rất cần a!)"Cô không đói?"-anh nhíu mày nhìn cô"Vâng ạ!"(rất đói a~)"Ây da,tôi định đi ăn cơm rồi mua luôn một phần gà rán,theo cô tôi nên mua loại nào đây?Ừm....rán thôi hay thêm phô mai đi,thêm khoai tây chiên nữa nhỉ?"-anh tinh nghịch,giả vờ đang khó xử dụ dỗ heo ú vào hang,cuối cùng...*ọc....ọc....ọc...*-cuối cùng bụng cô đã phản chủ"Tốt,chúng ta cùng nhau đi ăn!"-anh lúc này liền mãn nguyện đứng lên chuẩn bị kéo cô ra ngoài"Tôi...tôi thật sự không cần a!""Quỷ nói dối,mau đi nào!"-anh liền vui vẻ kéo cô ngang nhiên trước bao nhiêu ánh mắt tò mò.Sau khi lên xe,bỗng dưng điện thoại của Vũ Diên Mai liền reo lên"Ách,a lô,Duệ Minh à,có chuyện gì sao?""Đi ăn không,chúng ta cùng nhau đi ăn!""Nhưng mà tôi....""Bảo anh ta đến nhà hàng S cùng ăn với chúng ta đi!"-anh lúc này dường như đã hiểu được,liền mở miệng gợi ý cho cô,tất nhiên Vũ Diên Mai liền nghe lời làm theo anh"Nè,anh mau đến nhà hàng S đi,tôi sẽ đợi!""Ok"*tút...tút...tút*"Xong rồi ạ!""Đi nào!"-nói rồi anh liền chạy xe đi khỏi,trong lòng có chút cảm giác tò mò,để xem Cao Duệ Minh đó bây giờ ra sao rồi...
"Dạ xong rồi ạ!"
"Đây là tất cả mọi thứ cần trong kế hoạch?"-Kiệt Lâm nhẹ nhàng lướt mắt nhìn tập hồ sơ mà cô đã chuẩn bị,có vẻ vô cùng hài lòng.
"Vâng ạ!"
"Ừm,tốt,tôi sẽ xem sau!À mà sắp đến giờ ăn rồi,cô muốn đi ăn cùng tôi chứ?"
"Dạ?"
"Đi ăn chứ?"
"Thật ra thì không cần đâu ạ!"(trong lòng:đi đi,em rất cần a!)
"Cô không đói?"-anh nhíu mày nhìn cô
"Vâng ạ!"(rất đói a~)
"Ây da,tôi định đi ăn cơm rồi mua luôn một phần gà rán,theo cô tôi nên mua loại nào đây?Ừm....rán thôi hay thêm phô mai đi,thêm khoai tây chiên nữa nhỉ?"-anh tinh nghịch,giả vờ đang khó xử dụ dỗ heo ú vào hang,cuối cùng...
*ọc....ọc....ọc...*-cuối cùng bụng cô đã phản chủ
"Tốt,chúng ta cùng nhau đi ăn!"-anh lúc này liền mãn nguyện đứng lên chuẩn bị kéo cô ra ngoài
"Tôi...tôi thật sự không cần a!"
"Quỷ nói dối,mau đi nào!"-anh liền vui vẻ kéo cô ngang nhiên trước bao nhiêu ánh mắt tò mò.Sau khi lên xe,bỗng dưng điện thoại của Vũ Diên Mai liền reo lên
"Ách,a lô,Duệ Minh à,có chuyện gì sao?"
"Đi ăn không,chúng ta cùng nhau đi ăn!"
"Nhưng mà tôi...."
"Bảo anh ta đến nhà hàng S cùng ăn với chúng ta đi!"-anh lúc này dường như đã hiểu được,liền mở miệng gợi ý cho cô,tất nhiên Vũ Diên Mai liền nghe lời làm theo anh
"Nè,anh mau đến nhà hàng S đi,tôi sẽ đợi!"
"Ok"*tút...tút...tút*
"Xong rồi ạ!"
"Đi nào!"-nói rồi anh liền chạy xe đi khỏi,trong lòng có chút cảm giác tò mò,để xem Cao Duệ Minh đó bây giờ ra sao rồi...
Nàng Mập Hóa Thiên NgaTác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau… "Dạ xong rồi ạ!""Đây là tất cả mọi thứ cần trong kế hoạch?"-Kiệt Lâm nhẹ nhàng lướt mắt nhìn tập hồ sơ mà cô đã chuẩn bị,có vẻ vô cùng hài lòng."Vâng ạ!""Ừm,tốt,tôi sẽ xem sau!À mà sắp đến giờ ăn rồi,cô muốn đi ăn cùng tôi chứ?""Dạ?""Đi ăn chứ?""Thật ra thì không cần đâu ạ!"(trong lòng:đi đi,em rất cần a!)"Cô không đói?"-anh nhíu mày nhìn cô"Vâng ạ!"(rất đói a~)"Ây da,tôi định đi ăn cơm rồi mua luôn một phần gà rán,theo cô tôi nên mua loại nào đây?Ừm....rán thôi hay thêm phô mai đi,thêm khoai tây chiên nữa nhỉ?"-anh tinh nghịch,giả vờ đang khó xử dụ dỗ heo ú vào hang,cuối cùng...*ọc....ọc....ọc...*-cuối cùng bụng cô đã phản chủ"Tốt,chúng ta cùng nhau đi ăn!"-anh lúc này liền mãn nguyện đứng lên chuẩn bị kéo cô ra ngoài"Tôi...tôi thật sự không cần a!""Quỷ nói dối,mau đi nào!"-anh liền vui vẻ kéo cô ngang nhiên trước bao nhiêu ánh mắt tò mò.Sau khi lên xe,bỗng dưng điện thoại của Vũ Diên Mai liền reo lên"Ách,a lô,Duệ Minh à,có chuyện gì sao?""Đi ăn không,chúng ta cùng nhau đi ăn!""Nhưng mà tôi....""Bảo anh ta đến nhà hàng S cùng ăn với chúng ta đi!"-anh lúc này dường như đã hiểu được,liền mở miệng gợi ý cho cô,tất nhiên Vũ Diên Mai liền nghe lời làm theo anh"Nè,anh mau đến nhà hàng S đi,tôi sẽ đợi!""Ok"*tút...tút...tút*"Xong rồi ạ!""Đi nào!"-nói rồi anh liền chạy xe đi khỏi,trong lòng có chút cảm giác tò mò,để xem Cao Duệ Minh đó bây giờ ra sao rồi...