20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau…
Chương 11: Đối thủ
Nàng Mập Hóa Thiên NgaTác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau… Trong lúc đó,sau khi nghe sau cú điện thoại của bạn thân,Cao Duệ Minh lại vui vẻ thay đồ rồi chạy đến chỗ hẹn,chỉ là nụ cười không ở được trên môi lâu khi mà hắn nhìn thấy cô đang cùng ngồi với tên Trương Kiệt Lâm kia cười cười nói nói vô cùng ân cần chăm sóc đối phương.Cố gắng xem như chuyện thường,Cao Duệ Minh mỉm cười với cô rồi lên tiếng:"Đợi lâu không?""Không lâu!Tôi cũng vừa đến,đã gọi món rồi,là cơm gà chiên mà cậu yêu thích!"-cô mỉm cười,đối với sở thích của Cao Duệ Minh thì ngoài anh ra thì cô chính là người rõ nhất.Từ nhỏ họ đã ở cạnh nhau,vì nhau mà cố gắng,đối với mấy sở thích nhỏ bé này thì cả hai người đều thuộc lòng cả rồi.Chỉ có điều,Trương Kiệt Lâm anh lại có chút khó chịu,anh không nghĩ rằng so với lúc học cấp ba thì tên Duệ Minh kia lại càng ngày càng ra dáng trưởng thành,thuần thục đến như vậy.Về phương diện đánh giá người khác,anh không bao giờ nói láo,cũng không bao giờ xem thường đối thủ,đúng là phải nói thẳng,anh vẫn suốt đời làm hoàng tử chứ không thể nào cướp ngôi vương của tên này được nha.Về phía Cao Duệ Minh,hắn cũng đã ngầm đánh giá đối phương,chỉ là khác ở chỗ,hắn quá tự tin về bản thân,ngoài việc tên này cao lên và chững chạc hơn thì hắn vẫn cảm thấy bản thân hơn người ta rất nhiều,nói giảm một chút thì chính là không ai thua ai.Bữa ăn tuy bên ngoài đối với một kẻ ngốc nghếch như Vũ Diên Mai thì chỉ đơn giản là một bữa ăn hạnh phúc bên nam thần và bạn thân mà thôi,nhưng bên trong hai người đàn ông bên cạnh thì lại không đơn giản như vậy.Họ đang mưu tính cho kế hoạch hoàn mĩ và tìm cách hù dọa tốt nhất cho lần đầu gặp mặt đối thủ của mình.
Trong lúc đó,sau khi nghe sau cú điện thoại của bạn thân,Cao Duệ Minh lại vui vẻ thay đồ rồi chạy đến chỗ hẹn,chỉ là nụ cười không ở được trên môi lâu khi mà hắn nhìn thấy cô đang cùng ngồi với tên Trương Kiệt Lâm kia cười cười nói nói vô cùng ân cần chăm sóc đối phương.Cố gắng xem như chuyện thường,Cao Duệ Minh mỉm cười với cô rồi lên tiếng:
"Đợi lâu không?"
"Không lâu!Tôi cũng vừa đến,đã gọi món rồi,là cơm gà chiên mà cậu yêu thích!"-cô mỉm cười,đối với sở thích của Cao Duệ Minh thì ngoài anh ra thì cô chính là người rõ nhất.Từ nhỏ họ đã ở cạnh nhau,vì nhau mà cố gắng,đối với mấy sở thích nhỏ bé này thì cả hai người đều thuộc lòng cả rồi.Chỉ có điều,Trương Kiệt Lâm anh lại có chút khó chịu,anh không nghĩ rằng so với lúc học cấp ba thì tên Duệ Minh kia lại càng ngày càng ra dáng trưởng thành,thuần thục đến như vậy.Về phương diện đánh giá người khác,anh không bao giờ nói láo,cũng không bao giờ xem thường đối thủ,đúng là phải nói thẳng,anh vẫn suốt đời làm hoàng tử chứ không thể nào cướp ngôi vương của tên này được nha.Về phía Cao Duệ Minh,hắn cũng đã ngầm đánh giá đối phương,chỉ là khác ở chỗ,hắn quá tự tin về bản thân,ngoài việc tên này cao lên và chững chạc hơn thì hắn vẫn cảm thấy bản thân hơn người ta rất nhiều,nói giảm một chút thì chính là không ai thua ai.Bữa ăn tuy bên ngoài đối với một kẻ ngốc nghếch như Vũ Diên Mai thì chỉ đơn giản là một bữa ăn hạnh phúc bên nam thần và bạn thân mà thôi,nhưng bên trong hai người đàn ông bên cạnh thì lại không đơn giản như vậy.Họ đang mưu tính cho kế hoạch hoàn mĩ và tìm cách hù dọa tốt nhất cho lần đầu gặp mặt đối thủ của mình.
Nàng Mập Hóa Thiên NgaTác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau… Trong lúc đó,sau khi nghe sau cú điện thoại của bạn thân,Cao Duệ Minh lại vui vẻ thay đồ rồi chạy đến chỗ hẹn,chỉ là nụ cười không ở được trên môi lâu khi mà hắn nhìn thấy cô đang cùng ngồi với tên Trương Kiệt Lâm kia cười cười nói nói vô cùng ân cần chăm sóc đối phương.Cố gắng xem như chuyện thường,Cao Duệ Minh mỉm cười với cô rồi lên tiếng:"Đợi lâu không?""Không lâu!Tôi cũng vừa đến,đã gọi món rồi,là cơm gà chiên mà cậu yêu thích!"-cô mỉm cười,đối với sở thích của Cao Duệ Minh thì ngoài anh ra thì cô chính là người rõ nhất.Từ nhỏ họ đã ở cạnh nhau,vì nhau mà cố gắng,đối với mấy sở thích nhỏ bé này thì cả hai người đều thuộc lòng cả rồi.Chỉ có điều,Trương Kiệt Lâm anh lại có chút khó chịu,anh không nghĩ rằng so với lúc học cấp ba thì tên Duệ Minh kia lại càng ngày càng ra dáng trưởng thành,thuần thục đến như vậy.Về phương diện đánh giá người khác,anh không bao giờ nói láo,cũng không bao giờ xem thường đối thủ,đúng là phải nói thẳng,anh vẫn suốt đời làm hoàng tử chứ không thể nào cướp ngôi vương của tên này được nha.Về phía Cao Duệ Minh,hắn cũng đã ngầm đánh giá đối phương,chỉ là khác ở chỗ,hắn quá tự tin về bản thân,ngoài việc tên này cao lên và chững chạc hơn thì hắn vẫn cảm thấy bản thân hơn người ta rất nhiều,nói giảm một chút thì chính là không ai thua ai.Bữa ăn tuy bên ngoài đối với một kẻ ngốc nghếch như Vũ Diên Mai thì chỉ đơn giản là một bữa ăn hạnh phúc bên nam thần và bạn thân mà thôi,nhưng bên trong hai người đàn ông bên cạnh thì lại không đơn giản như vậy.Họ đang mưu tính cho kế hoạch hoàn mĩ và tìm cách hù dọa tốt nhất cho lần đầu gặp mặt đối thủ của mình.