20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau…
Chương 12: Ý tưởng
Nàng Mập Hóa Thiên NgaTác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau… Lần này tại công ty diễn ra một cuộc bầu chọn nhà thiết kế cho sản phẩm mới nhất của mùa đông này,Vũ Diên Mai cô cũng phải tham gia,chỉ là ngày mai phải nộp bài rồi mà cô một chút ý tưởng cũng không có làm sao mà có động lực nào dám đi làm chứ?Càng nghĩ càng rối a....*Cạch...*"Cô mập,vẫn chưa ngủ sao?"-Cao Duệ Minh hôm nay về có chút trễ còn cho rằng cô mập của hắn đã ngủ mất bây giờ lại nhìn thấy cô mệt mỏi ở trên bàn thì có chút bất mãn giùm cô"À tôi còn phải chuẩn bị bài thiết kế của mình vào ngày mai nữa nha!"-Diên Mai thở dài nói"không phải cô làm bên phòng kế hoạch sao?"-hắn có chút khó hiểu nhìn cô"ây da chuyện là do Trương Tổng tình cờ nhìn thấy bản vẽ chơi của tôi lúc thiết kế cái dây chuyền của anh cho ông chủ tiệm trang sức hồi sinh nhật năm trước đấy""đây không phải cũng là chuyện tốt sao?Dù gì thì ước mơ của cô không phải là nhà thiết kế trang sức à? ""nhưng hiện tại tôi một chút ý tưởng cũng không có thì làm sao mà thực hiện ước mơ được đây?"-cô dường đang rất khó khăn trong việc suy nghĩ ý tưởng mới này của mình a."cứ nghĩ về thứ cô thích nhất đi!À,không phải là cô rất thích sao băng Sao? Hay là lấy chủ đề là sao băng đi! ""Sao băng là thứ lấp lánh luôn luôn khiến người khác ước ao. Đã vậy thì tôi đã có Ý tưởng rồi.Cao Duệ Minh anh quả là anh hùng trong lòng tôi mà!"-Vũ Diên Mai lúc này vui vẻ ôm chặt lấy hắn mà nói,thật khiến hắn rung động nha!...
Lần này tại công ty diễn ra một cuộc bầu chọn nhà thiết kế cho sản phẩm mới nhất của mùa đông này,Vũ Diên Mai cô cũng phải tham gia,chỉ là ngày mai phải nộp bài rồi mà cô một chút ý tưởng cũng không có làm sao mà có động lực nào dám đi làm chứ?Càng nghĩ càng rối a....
*Cạch...*
"Cô mập,vẫn chưa ngủ sao?"-Cao Duệ Minh hôm nay về có chút trễ còn cho rằng cô mập của hắn đã ngủ mất bây giờ lại nhìn thấy cô mệt mỏi ở trên bàn thì có chút bất mãn giùm cô
"À tôi còn phải chuẩn bị bài thiết kế của mình vào ngày mai nữa nha!"-Diên Mai thở dài nói
"không phải cô làm bên phòng kế hoạch sao?"-hắn có chút khó hiểu nhìn cô
"ây da chuyện là do Trương Tổng tình cờ nhìn thấy bản vẽ chơi của tôi lúc thiết kế cái dây chuyền của anh cho ông chủ tiệm trang sức hồi sinh nhật năm trước đấy"
"đây không phải cũng là chuyện tốt sao?Dù gì thì ước mơ của cô không phải là nhà thiết kế trang sức à? "
"nhưng hiện tại tôi một chút ý tưởng cũng không có thì làm sao mà thực hiện ước mơ được đây?"-cô dường đang rất khó khăn trong việc suy nghĩ ý tưởng mới này của mình a.
"cứ nghĩ về thứ cô thích nhất đi!À,không phải là cô rất thích sao băng Sao? Hay là lấy chủ đề là sao băng đi! "
"Sao băng là thứ lấp lánh luôn luôn khiến người khác ước ao. Đã vậy thì tôi đã có Ý tưởng rồi.Cao Duệ Minh anh quả là anh hùng trong lòng tôi mà!"-Vũ Diên Mai lúc này vui vẻ ôm chặt lấy hắn mà nói,thật khiến hắn rung động nha!...
Nàng Mập Hóa Thiên NgaTác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau… Lần này tại công ty diễn ra một cuộc bầu chọn nhà thiết kế cho sản phẩm mới nhất của mùa đông này,Vũ Diên Mai cô cũng phải tham gia,chỉ là ngày mai phải nộp bài rồi mà cô một chút ý tưởng cũng không có làm sao mà có động lực nào dám đi làm chứ?Càng nghĩ càng rối a....*Cạch...*"Cô mập,vẫn chưa ngủ sao?"-Cao Duệ Minh hôm nay về có chút trễ còn cho rằng cô mập của hắn đã ngủ mất bây giờ lại nhìn thấy cô mệt mỏi ở trên bàn thì có chút bất mãn giùm cô"À tôi còn phải chuẩn bị bài thiết kế của mình vào ngày mai nữa nha!"-Diên Mai thở dài nói"không phải cô làm bên phòng kế hoạch sao?"-hắn có chút khó hiểu nhìn cô"ây da chuyện là do Trương Tổng tình cờ nhìn thấy bản vẽ chơi của tôi lúc thiết kế cái dây chuyền của anh cho ông chủ tiệm trang sức hồi sinh nhật năm trước đấy""đây không phải cũng là chuyện tốt sao?Dù gì thì ước mơ của cô không phải là nhà thiết kế trang sức à? ""nhưng hiện tại tôi một chút ý tưởng cũng không có thì làm sao mà thực hiện ước mơ được đây?"-cô dường đang rất khó khăn trong việc suy nghĩ ý tưởng mới này của mình a."cứ nghĩ về thứ cô thích nhất đi!À,không phải là cô rất thích sao băng Sao? Hay là lấy chủ đề là sao băng đi! ""Sao băng là thứ lấp lánh luôn luôn khiến người khác ước ao. Đã vậy thì tôi đã có Ý tưởng rồi.Cao Duệ Minh anh quả là anh hùng trong lòng tôi mà!"-Vũ Diên Mai lúc này vui vẻ ôm chặt lấy hắn mà nói,thật khiến hắn rung động nha!...