Hắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong…
Chương 16: Em từng chờ một người 1
Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… Em Từng Chờ Một Người"Xin lỗi, hôn lễ tạm hoãn, anh phải đi." Anh nghe xong điện thoại, quay qua nói với cô."Anh không được!" Cô chỉ kịp níu lấy góc áo nhỏ nhoi của anh trong chốc lát rồi tuột ra.Khoác trên mình váy cưới trắng tinh, cô,Thánh đường mở cửa, lời hứa, tình yêu, kí ức ngọt ngào đều do em tự tưởng. Chỉ có một việc, anh chấp nhận cưới em, lấy em là thật.Vì ba mẹ, vì người lớn anh mới thế.Em biết... nhưng em ích kỉ, nghĩ cho riêng mình thôi.Em muốn có tư cách được kề cạnh anh nhưng không phải một người thân, em muốn có thân phận bên anh nhưng không phải em gái.Và em không thể ở phía sau anh như anh ở phía sau cô ấy. Em không thể nhói lòng, đau xót nữa, không muốn yêu đơn phương.Mà em chỉ có thể có cái danh vợ anh nhưng chẳng thành.Có quá nhiều nhưng và muốn... sẽ mãi thế phải không? Anh đâu mở lòng, cho em cơ hội nên thế là phải.
Em Từng Chờ Một Người
"Xin lỗi, hôn lễ tạm hoãn, anh phải đi." Anh nghe xong điện thoại, quay qua nói với cô.
"Anh không được!" Cô chỉ kịp níu lấy góc áo nhỏ nhoi của anh trong chốc lát rồi tuột ra.
Khoác trên mình váy cưới trắng tinh, cô,
Thánh đường mở cửa, lời hứa, tình yêu, kí ức ngọt ngào đều do em tự tưởng. Chỉ có một việc, anh chấp nhận cưới em, lấy em là thật.
Vì ba mẹ, vì người lớn anh mới thế.
Em biết... nhưng em ích kỉ, nghĩ cho riêng mình thôi.
Em muốn có tư cách được kề cạnh anh nhưng không phải một người thân, em muốn có thân phận bên anh nhưng không phải em gái.
Và em không thể ở phía sau anh như anh ở phía sau cô ấy. Em không thể nhói lòng, đau xót nữa, không muốn yêu đơn phương.
Mà em chỉ có thể có cái danh vợ anh nhưng chẳng thành.
Có quá nhiều nhưng và muốn... sẽ mãi thế phải không? Anh đâu mở lòng, cho em cơ hội nên thế là phải.
Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… Em Từng Chờ Một Người"Xin lỗi, hôn lễ tạm hoãn, anh phải đi." Anh nghe xong điện thoại, quay qua nói với cô."Anh không được!" Cô chỉ kịp níu lấy góc áo nhỏ nhoi của anh trong chốc lát rồi tuột ra.Khoác trên mình váy cưới trắng tinh, cô,Thánh đường mở cửa, lời hứa, tình yêu, kí ức ngọt ngào đều do em tự tưởng. Chỉ có một việc, anh chấp nhận cưới em, lấy em là thật.Vì ba mẹ, vì người lớn anh mới thế.Em biết... nhưng em ích kỉ, nghĩ cho riêng mình thôi.Em muốn có tư cách được kề cạnh anh nhưng không phải một người thân, em muốn có thân phận bên anh nhưng không phải em gái.Và em không thể ở phía sau anh như anh ở phía sau cô ấy. Em không thể nhói lòng, đau xót nữa, không muốn yêu đơn phương.Mà em chỉ có thể có cái danh vợ anh nhưng chẳng thành.Có quá nhiều nhưng và muốn... sẽ mãi thế phải không? Anh đâu mở lòng, cho em cơ hội nên thế là phải.