Hắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong…
Chương 17: Em từng chờ một người 2
Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… "Quá khứ? Tôi không rõ, càng không biết cô là ai."...Tuần Vũ.Cái tên tôi đã khắc ghi thật sâu, sâu đến chính tôi không thể đào lên.Những mảnh kí ức... mảnh tình yêu tôi và anh từng có, là một nguồn sức để tôi chờ anh.Vì biến cố, anh xa tôi, tôi đi tìm... ba năm, hai tháng, sáu ngày. Đã tìm khắp nơi... nhưng bóng dáng cũng chẳng thấy.Tôi chỉ rõ một điều... anh vẫn tốt mà thôi. Đó là điều tôi vui kèm theo khó hiểu.Sao anh không trở về? Sao không liên lạc với tôi...Tới mùa đồng, ngày sinh nhật tôi tròn hai mốt tuổi.Bóng anh xuất hiện nhưng không phải riêng bóng anh, người con gái đi cùng anh... thân mật với anh trước mắt tôi.Sự vui mừng thành chết lặng. Tôi thật ngỡ ngảng bởi tình huống nghiệt ngã này.Tôi tới chỗ anh mắt long lanh hơi nước.Tôi hỏi: "Có phải chúng ta quen nhau?"Anh đáp: "Tiểu thư, ánh mắt thương nhớ của cô làm tôi không rõ."Hờ hững nơi đôi mắt anh dành tôi, đôi mắt tôi từng thích đầy ấm áp, trìu mến đâu rồi? Anh xa lạ như vậy làm tim tôi thắt lại như bị dây cương siết chặt, đau và khó chịu.Trả lại người yêu tôi đi? Sao như thế?...Anh từng bế tôi, lúc tôi còn ngồi trên chiếc xe lăn. Khoảng khắc anh bế tôi là lúc bị mẹ tôi cùng mẹ anh chụp trộm. Bức ảnh ấy tôi luôn giữ.Tôi từng thả thính anh nhưng thả hoài mà anh cứ giả bộ không dính...Anh và tôi từng ngủ cùng giường, đa số ngồi tâm sự, chính đêm ấy tôi, anh gọi nhau vợ chồng.Tôi tự hỏi, đâu có nhiều kí ức lẫn những lời nói ngọt ngào, thời gian yêu chỉ gần nửa năm, sao tôi có thể chờ anh ba năm chứ?
"Quá khứ? Tôi không rõ, càng không biết cô là ai."
...
Tuần Vũ.
Cái tên tôi đã khắc ghi thật sâu, sâu đến chính tôi không thể đào lên.
Những mảnh kí ức... mảnh tình yêu tôi và anh từng có, là một nguồn sức để tôi chờ anh.
Vì biến cố, anh xa tôi, tôi đi tìm... ba năm, hai tháng, sáu ngày. Đã tìm khắp nơi... nhưng bóng dáng cũng chẳng thấy.
Tôi chỉ rõ một điều... anh vẫn tốt mà thôi. Đó là điều tôi vui kèm theo khó hiểu.
Sao anh không trở về? Sao không liên lạc với tôi...
Tới mùa đồng, ngày sinh nhật tôi tròn hai mốt tuổi.
Bóng anh xuất hiện nhưng không phải riêng bóng anh, người con gái đi cùng anh... thân mật với anh trước mắt tôi.
Sự vui mừng thành chết lặng. Tôi thật ngỡ ngảng bởi tình huống nghiệt ngã này.
Tôi tới chỗ anh mắt long lanh hơi nước.
Tôi hỏi: "Có phải chúng ta quen nhau?"
Anh đáp: "Tiểu thư, ánh mắt thương nhớ của cô làm tôi không rõ."
Hờ hững nơi đôi mắt anh dành tôi, đôi mắt tôi từng thích đầy ấm áp, trìu mến đâu rồi?
Anh xa lạ như vậy làm tim tôi thắt lại như bị dây cương siết chặt, đau và khó chịu.
Trả lại người yêu tôi đi? Sao như thế?
...
Anh từng bế tôi, lúc tôi còn ngồi trên chiếc xe lăn. Khoảng khắc anh bế tôi là lúc bị mẹ tôi cùng
mẹ anh chụp trộm. Bức ảnh ấy tôi luôn giữ.
Tôi từng thả thính anh nhưng thả hoài mà anh cứ giả bộ không dính...
Anh và tôi từng ngủ cùng giường, đa số ngồi tâm sự, chính đêm ấy tôi, anh gọi nhau vợ chồng.
Tôi tự hỏi, đâu có nhiều kí ức lẫn những lời nói ngọt ngào, thời gian yêu chỉ gần nửa năm, sao tôi có thể chờ anh ba năm chứ?
Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… "Quá khứ? Tôi không rõ, càng không biết cô là ai."...Tuần Vũ.Cái tên tôi đã khắc ghi thật sâu, sâu đến chính tôi không thể đào lên.Những mảnh kí ức... mảnh tình yêu tôi và anh từng có, là một nguồn sức để tôi chờ anh.Vì biến cố, anh xa tôi, tôi đi tìm... ba năm, hai tháng, sáu ngày. Đã tìm khắp nơi... nhưng bóng dáng cũng chẳng thấy.Tôi chỉ rõ một điều... anh vẫn tốt mà thôi. Đó là điều tôi vui kèm theo khó hiểu.Sao anh không trở về? Sao không liên lạc với tôi...Tới mùa đồng, ngày sinh nhật tôi tròn hai mốt tuổi.Bóng anh xuất hiện nhưng không phải riêng bóng anh, người con gái đi cùng anh... thân mật với anh trước mắt tôi.Sự vui mừng thành chết lặng. Tôi thật ngỡ ngảng bởi tình huống nghiệt ngã này.Tôi tới chỗ anh mắt long lanh hơi nước.Tôi hỏi: "Có phải chúng ta quen nhau?"Anh đáp: "Tiểu thư, ánh mắt thương nhớ của cô làm tôi không rõ."Hờ hững nơi đôi mắt anh dành tôi, đôi mắt tôi từng thích đầy ấm áp, trìu mến đâu rồi? Anh xa lạ như vậy làm tim tôi thắt lại như bị dây cương siết chặt, đau và khó chịu.Trả lại người yêu tôi đi? Sao như thế?...Anh từng bế tôi, lúc tôi còn ngồi trên chiếc xe lăn. Khoảng khắc anh bế tôi là lúc bị mẹ tôi cùng mẹ anh chụp trộm. Bức ảnh ấy tôi luôn giữ.Tôi từng thả thính anh nhưng thả hoài mà anh cứ giả bộ không dính...Anh và tôi từng ngủ cùng giường, đa số ngồi tâm sự, chính đêm ấy tôi, anh gọi nhau vợ chồng.Tôi tự hỏi, đâu có nhiều kí ức lẫn những lời nói ngọt ngào, thời gian yêu chỉ gần nửa năm, sao tôi có thể chờ anh ba năm chứ?