‘‘ Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Sao Vàng , mời mọi người kiểm tra hành lí để chuẩn bị xuống sân bay.’’ Tiếng loa vang lên làm nó và Thiên Quỳnh tỉnh dậy. Quỳnh ngồi dậy, lay lay tay nó , nói : - Trang Anh, dậy đi mày, đến nơi rồi đấy. - Biết rồi, lấy hành lí hộ tao. – Nó phán một câu làm Quỳnh rất ư là xúc động. - Lấy cho mày? - Ừ - Nó đáp gọn lỏn. - Haiz. Chịu mày luôn đấy. - Quỳnh thở dài nói. - Chịu khó đi baby.- Nó trêu. - Biết zùi . --------------6h 30 PM-------------- Máy bay đã hạ cánh. Tụi nó đeo cặp kính đen to bản, nhanh chóng bước xuống sân bay, xung quanh không ngớt lời bàn tán. Ai cũng khen tụi nó đẹp, không là rất đẹp mới đúng. Tụi nó mà không đi nhanh thì bị kiện vì cái tội cướp đi trái tim của biết bao chàng trai mất. Không bít chừng tại nơi đây lại có một vụ đánh ghen hoành choáng nữa chứ. Xinh như tụi nó khổ chết mất. Hôm nay, nó mặc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng chân váy bò ngắn. Tóc nó được cột cao. Chân mang đôi bốt da cao 5 phân như tôn lên đôi chân…
Chương 12
Nhớ Để YêuTác giả: Mio Nguyễn ( TTX)‘‘ Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Sao Vàng , mời mọi người kiểm tra hành lí để chuẩn bị xuống sân bay.’’ Tiếng loa vang lên làm nó và Thiên Quỳnh tỉnh dậy. Quỳnh ngồi dậy, lay lay tay nó , nói : - Trang Anh, dậy đi mày, đến nơi rồi đấy. - Biết rồi, lấy hành lí hộ tao. – Nó phán một câu làm Quỳnh rất ư là xúc động. - Lấy cho mày? - Ừ - Nó đáp gọn lỏn. - Haiz. Chịu mày luôn đấy. - Quỳnh thở dài nói. - Chịu khó đi baby.- Nó trêu. - Biết zùi . --------------6h 30 PM-------------- Máy bay đã hạ cánh. Tụi nó đeo cặp kính đen to bản, nhanh chóng bước xuống sân bay, xung quanh không ngớt lời bàn tán. Ai cũng khen tụi nó đẹp, không là rất đẹp mới đúng. Tụi nó mà không đi nhanh thì bị kiện vì cái tội cướp đi trái tim của biết bao chàng trai mất. Không bít chừng tại nơi đây lại có một vụ đánh ghen hoành choáng nữa chứ. Xinh như tụi nó khổ chết mất. Hôm nay, nó mặc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng chân váy bò ngắn. Tóc nó được cột cao. Chân mang đôi bốt da cao 5 phân như tôn lên đôi chân… Sau giấc ngủ say ở cạnh mộ mẹ, nó chợt thức giấc khi bị một cơn gió lạnh đánh thức.Bây giờ trời đã tối hẳn, trăng dã lên cao. Nó lôi điện thoại ra xem thì thấy đã 8h tối. Nó đã ngủ lâu vậy sao?Nó đứng dậy để ra về thì thấy vật gì đó rơi xuống. Là áo của Thiên Bảo. Nó nhận ra là áo của anh vì áo có mùi hoa anh đào, mùi nước hoa mà anh rất thích.Nó cầm lấy điện thoại lướt lướt vài cái. Vào danh bạ nó lục tìm số điện thoại của Quỳnh. Nó gọi:- Làm gì đấy?- Ko. Mày gọi tao có việc gì à?- Quỳnh nói.- Ừ. Ra bang đi.- OK.- Gọi cả Mai nữa- Rồi.- Vậy nhanh lên.Kết thúc cuộc gọi nó trở về với con người mà nó đang sống, một con người lạnh lùng. Nó mỉm cười nhìn bà rồi cầm lấy áo anh ra về mà ko quên viếng mộ mẹ Thiên Bảo.==================================================Tại bang CherryĐến nơi, nó xuống xe rồi đi vào bên trong. Nó vào thì thấy tụi kia đến rồi. Thấy nó đến, hai hàng vệ sĩ cúi đầu một góc 45 độ chào nó cung kính.Nó lướt qua những con người ấy nhẹ nhàng nhưng mùi bá khí mà nó toát ra thì ko hề nhẹ chút nào. Chúng có thể khiến người ta run sợ. Nó đi lên chiếc ghế cao nhất dành cho bang chủ mà chỉ có nó mới có thể được ngồi.Nó đảo mắt một lượt rồi nói to đủ để mọi người trong bang nghe thấy:- Mọi người nghe rõ đây. Bang Yukasami đã thuộc về tay ta.Sau tiếng nói của nó là những tiến nói:- Bang chủ muôn năm. Bang chủ muôn năm.- Mọi người im lặng - Nó quátKhi tiếng của nó vang lên không khí trong phòng im lặng trở lại. Khi nghe thấy ko còn tiến động nào nữa nó mới nói tiếp:- Từ giờ trở đi bang Yukasami sẽ là một phần của bang Cherry.Bây giờ ở bên dưới là những tiếng hô to hơn trước:- Chị cả là số một. Bang Cherry là tất cả.- Yuki…Yuki…Yuki…Bang Cherry tuy ko lớn nhất thế giới ngầm nhưng địa bàn hoạt động khá lớn, cả trong lẫn ngoài nước. Đàn em thì rất nhiều, phân bố trên khắp châu Á, ko phải là TG. Nhưng ở đây chỉ tầm khoảng vài nghìn người, số còn lại thì đi khắp miền N-B và cả bên nước ngoài.Bang Cherry bây giờ chỉ đứng sau 3 bang. Thứ tự sắp xếp nè mn.1 - Bang Krilin – Nguyễn Đình Kiên ( người đứng đầu họ Nguyễn - Cha của Diệu Anh )2 - Bang Kelvin –Kai2 - Bang Clazy – Key4 – Bang Cherry – Yuki ( nó )5 – Bang Badgirl – Lisa.Và bây giờ nó đã vươn lên thứ 4. Bang Kelvin và bang Clazy mạnh ngang bằng nhau. Muốn trả thù thì nó phải mạnh hơn nữa. Nó chỉ muốn trả thù ngoài ra nó ko quan tâm.- Mai sẽ đi – Nó nói với Quỳnh- Đi đâu ? - Ko hiểu ý nó nên Quỳnh hỏi lại.- Đi học.- Ừ. Mai trường có học ko em ? - Quỳnh hỏi Mai- Dạ có ạ.- Mai trả lời- Vậy à.- Nhưng đi sớm vậy? - Quỳnh hỏi nó- Chán. Đi cho vui.- Làm hồ sơ chưa?- Làm rồi. Chỉ cần đến nhận lớp thôi.- Mai tao đến rủ mày nha.- Quỳnh- Tùy.- Muộn rồi về đi. - Nó tiếp.- Ừ/ Vâng.- Quỳnh và Mai đồng thanh.Sau khi ra khỏi bang nó về nhà luôn mà ko quên cầm áo của Bảo về. Trong đầu nó luôn hiện ra câu hỏi “ Tại sao áo của anh lại ở chỗ nó?”Về đến nhà nó không quên ăn tối mặc dù đã rất buồn ngủ.. Ăn xong nó lên phòng ngâm mình vào bồn nước nóng rồi mới đi ngủ.
Sau giấc ngủ say ở cạnh
mộ mẹ, nó chợt thức giấc khi bị một cơn gió lạnh đánh thức.
Bây giờ trời đã tối hẳn,
trăng dã lên cao. Nó lôi điện thoại ra xem thì thấy đã 8h tối. Nó đã ngủ lâu vậy
sao?
Nó đứng dậy để ra về
thì thấy vật gì đó rơi xuống. Là áo của Thiên Bảo. Nó nhận ra là áo của anh vì
áo có mùi hoa anh đào, mùi nước hoa mà anh rất thích.
Nó cầm lấy điện thoại
lướt lướt vài cái. Vào danh bạ nó lục tìm số điện thoại của Quỳnh. Nó gọi:
- Làm gì đấy?
- Ko. Mày gọi tao có việc
gì à?- Quỳnh nói.
- Ừ. Ra bang đi.
- OK.
- Gọi cả Mai nữa
- Rồi.
- Vậy nhanh lên.
Kết thúc cuộc gọi nó trở
về với con người mà nó đang sống, một con người lạnh lùng. Nó mỉm cười nhìn bà
rồi cầm lấy áo anh ra về mà ko quên viếng mộ mẹ Thiên Bảo.
==================================================
Tại bang Cherry
Đến nơi, nó xuống xe rồi
đi vào bên trong. Nó vào thì thấy tụi kia đến rồi. Thấy nó đến, hai hàng vệ sĩ
cúi đầu một góc 45 độ chào nó cung kính.
Nó lướt qua những con
người ấy nhẹ nhàng nhưng mùi bá khí mà nó toát ra thì ko hề nhẹ chút nào. Chúng
có thể khiến người ta run sợ. Nó đi lên chiếc ghế cao nhất dành cho bang chủ mà
chỉ có nó mới có thể được ngồi.
Nó đảo mắt một lượt rồi
nói to đủ để mọi người trong bang nghe thấy:
- Mọi người nghe rõ
đây. Bang Yukasami đã thuộc về tay ta.
Sau tiếng nói của nó là
những tiến nói:
- Bang chủ muôn năm.
Bang chủ muôn năm.
- Mọi người im lặng -
Nó quát
Khi tiếng của nó vang
lên không khí trong phòng im lặng trở lại. Khi nghe thấy ko còn tiến động nào nữa
nó mới nói tiếp:
- Từ giờ trở đi bang
Yukasami sẽ là một phần của bang Cherry.
Bây giờ ở bên dưới là
những tiếng hô to hơn trước:
- Chị cả là số một.
Bang Cherry là tất cả.
- Yuki…Yuki…Yuki…
Bang Cherry
tuy ko lớn nhất thế giới ngầm nhưng địa bàn hoạt động khá lớn, cả trong lẫn
ngoài nước. Đàn em thì rất nhiều, phân bố trên khắp châu Á, ko phải là TG.
Nhưng ở đây chỉ tầm khoảng vài nghìn người, số còn lại thì đi khắp miền N-B và cả bên nước ngoài.
Bang Cherry
bây giờ chỉ đứng sau 3 bang. Thứ tự sắp xếp nè mn.
1 - Bang Krilin – Nguyễn
Đình Kiên ( người đứng đầu họ Nguyễn - Cha của Diệu Anh )
2 - Bang Kelvin –Kai
2 - Bang Clazy – Key
4 – Bang Cherry – Yuki ( nó )
5 – Bang Badgirl – Lisa.
Và bây giờ nó đã vươn
lên thứ 4. Bang Kelvin và bang Clazy mạnh ngang bằng nhau. Muốn trả thù thì nó
phải mạnh hơn nữa. Nó chỉ muốn trả thù ngoài ra nó ko quan tâm.
- Mai sẽ đi – Nó nói với
Quỳnh
- Đi đâu ? - Ko hiểu ý
nó nên Quỳnh hỏi lại.
- Đi học.
- Ừ. Mai trường có học
ko em ? - Quỳnh hỏi Mai
- Dạ có ạ.- Mai trả lời
- Vậy à.
- Nhưng đi sớm vậy? -
Quỳnh hỏi nó
- Chán. Đi cho vui.
- Làm hồ sơ chưa?
- Làm rồi. Chỉ cần đến
nhận lớp thôi.
- Mai tao đến rủ mày
nha.- Quỳnh
- Tùy.
- Muộn rồi về đi. - Nó tiếp.
- Ừ/ Vâng.- Quỳnh và
Mai đồng thanh.
Sau khi ra khỏi bang nó
về nhà luôn mà ko quên cầm áo của Bảo về. Trong đầu nó luôn hiện ra câu hỏi “ Tại
sao áo của anh lại ở chỗ nó?”
Về đến nhà nó không
quên ăn tối mặc dù đã rất buồn ngủ.. Ăn xong nó lên phòng ngâm mình vào bồn nước
nóng rồi mới đi ngủ.
Nhớ Để YêuTác giả: Mio Nguyễn ( TTX)‘‘ Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Sao Vàng , mời mọi người kiểm tra hành lí để chuẩn bị xuống sân bay.’’ Tiếng loa vang lên làm nó và Thiên Quỳnh tỉnh dậy. Quỳnh ngồi dậy, lay lay tay nó , nói : - Trang Anh, dậy đi mày, đến nơi rồi đấy. - Biết rồi, lấy hành lí hộ tao. – Nó phán một câu làm Quỳnh rất ư là xúc động. - Lấy cho mày? - Ừ - Nó đáp gọn lỏn. - Haiz. Chịu mày luôn đấy. - Quỳnh thở dài nói. - Chịu khó đi baby.- Nó trêu. - Biết zùi . --------------6h 30 PM-------------- Máy bay đã hạ cánh. Tụi nó đeo cặp kính đen to bản, nhanh chóng bước xuống sân bay, xung quanh không ngớt lời bàn tán. Ai cũng khen tụi nó đẹp, không là rất đẹp mới đúng. Tụi nó mà không đi nhanh thì bị kiện vì cái tội cướp đi trái tim của biết bao chàng trai mất. Không bít chừng tại nơi đây lại có một vụ đánh ghen hoành choáng nữa chứ. Xinh như tụi nó khổ chết mất. Hôm nay, nó mặc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng chân váy bò ngắn. Tóc nó được cột cao. Chân mang đôi bốt da cao 5 phân như tôn lên đôi chân… Sau giấc ngủ say ở cạnh mộ mẹ, nó chợt thức giấc khi bị một cơn gió lạnh đánh thức.Bây giờ trời đã tối hẳn, trăng dã lên cao. Nó lôi điện thoại ra xem thì thấy đã 8h tối. Nó đã ngủ lâu vậy sao?Nó đứng dậy để ra về thì thấy vật gì đó rơi xuống. Là áo của Thiên Bảo. Nó nhận ra là áo của anh vì áo có mùi hoa anh đào, mùi nước hoa mà anh rất thích.Nó cầm lấy điện thoại lướt lướt vài cái. Vào danh bạ nó lục tìm số điện thoại của Quỳnh. Nó gọi:- Làm gì đấy?- Ko. Mày gọi tao có việc gì à?- Quỳnh nói.- Ừ. Ra bang đi.- OK.- Gọi cả Mai nữa- Rồi.- Vậy nhanh lên.Kết thúc cuộc gọi nó trở về với con người mà nó đang sống, một con người lạnh lùng. Nó mỉm cười nhìn bà rồi cầm lấy áo anh ra về mà ko quên viếng mộ mẹ Thiên Bảo.==================================================Tại bang CherryĐến nơi, nó xuống xe rồi đi vào bên trong. Nó vào thì thấy tụi kia đến rồi. Thấy nó đến, hai hàng vệ sĩ cúi đầu một góc 45 độ chào nó cung kính.Nó lướt qua những con người ấy nhẹ nhàng nhưng mùi bá khí mà nó toát ra thì ko hề nhẹ chút nào. Chúng có thể khiến người ta run sợ. Nó đi lên chiếc ghế cao nhất dành cho bang chủ mà chỉ có nó mới có thể được ngồi.Nó đảo mắt một lượt rồi nói to đủ để mọi người trong bang nghe thấy:- Mọi người nghe rõ đây. Bang Yukasami đã thuộc về tay ta.Sau tiếng nói của nó là những tiến nói:- Bang chủ muôn năm. Bang chủ muôn năm.- Mọi người im lặng - Nó quátKhi tiếng của nó vang lên không khí trong phòng im lặng trở lại. Khi nghe thấy ko còn tiến động nào nữa nó mới nói tiếp:- Từ giờ trở đi bang Yukasami sẽ là một phần của bang Cherry.Bây giờ ở bên dưới là những tiếng hô to hơn trước:- Chị cả là số một. Bang Cherry là tất cả.- Yuki…Yuki…Yuki…Bang Cherry tuy ko lớn nhất thế giới ngầm nhưng địa bàn hoạt động khá lớn, cả trong lẫn ngoài nước. Đàn em thì rất nhiều, phân bố trên khắp châu Á, ko phải là TG. Nhưng ở đây chỉ tầm khoảng vài nghìn người, số còn lại thì đi khắp miền N-B và cả bên nước ngoài.Bang Cherry bây giờ chỉ đứng sau 3 bang. Thứ tự sắp xếp nè mn.1 - Bang Krilin – Nguyễn Đình Kiên ( người đứng đầu họ Nguyễn - Cha của Diệu Anh )2 - Bang Kelvin –Kai2 - Bang Clazy – Key4 – Bang Cherry – Yuki ( nó )5 – Bang Badgirl – Lisa.Và bây giờ nó đã vươn lên thứ 4. Bang Kelvin và bang Clazy mạnh ngang bằng nhau. Muốn trả thù thì nó phải mạnh hơn nữa. Nó chỉ muốn trả thù ngoài ra nó ko quan tâm.- Mai sẽ đi – Nó nói với Quỳnh- Đi đâu ? - Ko hiểu ý nó nên Quỳnh hỏi lại.- Đi học.- Ừ. Mai trường có học ko em ? - Quỳnh hỏi Mai- Dạ có ạ.- Mai trả lời- Vậy à.- Nhưng đi sớm vậy? - Quỳnh hỏi nó- Chán. Đi cho vui.- Làm hồ sơ chưa?- Làm rồi. Chỉ cần đến nhận lớp thôi.- Mai tao đến rủ mày nha.- Quỳnh- Tùy.- Muộn rồi về đi. - Nó tiếp.- Ừ/ Vâng.- Quỳnh và Mai đồng thanh.Sau khi ra khỏi bang nó về nhà luôn mà ko quên cầm áo của Bảo về. Trong đầu nó luôn hiện ra câu hỏi “ Tại sao áo của anh lại ở chỗ nó?”Về đến nhà nó không quên ăn tối mặc dù đã rất buồn ngủ.. Ăn xong nó lên phòng ngâm mình vào bồn nước nóng rồi mới đi ngủ.