‘‘ Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Sao Vàng , mời mọi người kiểm tra hành lí để chuẩn bị xuống sân bay.’’ Tiếng loa vang lên làm nó và Thiên Quỳnh tỉnh dậy. Quỳnh ngồi dậy, lay lay tay nó , nói : - Trang Anh, dậy đi mày, đến nơi rồi đấy. - Biết rồi, lấy hành lí hộ tao. – Nó phán một câu làm Quỳnh rất ư là xúc động. - Lấy cho mày? - Ừ - Nó đáp gọn lỏn. - Haiz. Chịu mày luôn đấy. - Quỳnh thở dài nói. - Chịu khó đi baby.- Nó trêu. - Biết zùi .   --------------6h 30 PM--------------   Máy bay đã hạ cánh. Tụi nó đeo cặp kính đen to bản, nhanh chóng bước xuống sân bay, xung quanh không ngớt lời bàn tán. Ai cũng khen tụi nó đẹp, không là rất đẹp mới đúng. Tụi nó mà không đi nhanh thì bị kiện vì cái tội cướp đi trái tim của biết bao chàng trai mất. Không bít chừng tại nơi đây lại có một vụ đánh ghen hoành choáng nữa chứ. Xinh như tụi nó khổ chết mất. Hôm nay, nó mặc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng chân váy bò ngắn. Tóc nó được cột cao. Chân mang đôi bốt da cao 5 phân như tôn lên đôi chân…

Chương 13

Nhớ Để YêuTác giả: Mio Nguyễn ( TTX)‘‘ Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Sao Vàng , mời mọi người kiểm tra hành lí để chuẩn bị xuống sân bay.’’ Tiếng loa vang lên làm nó và Thiên Quỳnh tỉnh dậy. Quỳnh ngồi dậy, lay lay tay nó , nói : - Trang Anh, dậy đi mày, đến nơi rồi đấy. - Biết rồi, lấy hành lí hộ tao. – Nó phán một câu làm Quỳnh rất ư là xúc động. - Lấy cho mày? - Ừ - Nó đáp gọn lỏn. - Haiz. Chịu mày luôn đấy. - Quỳnh thở dài nói. - Chịu khó đi baby.- Nó trêu. - Biết zùi .   --------------6h 30 PM--------------   Máy bay đã hạ cánh. Tụi nó đeo cặp kính đen to bản, nhanh chóng bước xuống sân bay, xung quanh không ngớt lời bàn tán. Ai cũng khen tụi nó đẹp, không là rất đẹp mới đúng. Tụi nó mà không đi nhanh thì bị kiện vì cái tội cướp đi trái tim của biết bao chàng trai mất. Không bít chừng tại nơi đây lại có một vụ đánh ghen hoành choáng nữa chứ. Xinh như tụi nó khổ chết mất. Hôm nay, nó mặc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng chân váy bò ngắn. Tóc nó được cột cao. Chân mang đôi bốt da cao 5 phân như tôn lên đôi chân… Nó thức dậy lúc đồng hồ điểm 6h. Hôm nay nó dậy khá sớm để chuẩn bị đi học.VSVN và thay đồ xong nó xuống nhà ăn sáng. Tiện thể trả anh cái áo lun.Nó ngồi xuống bàn ăn sáng thì gặp anh cũng đang ăn sáng. Thấy anh nó lại gần chỗ anh ném cái áo cho anh rồi nói:- Trả.- Cầm lấy đi. – Anh đáp thẳng thừng.- Sao.- Tôi ko quen dùng đồ có hơi phụ nữ. – Anh nói.- Ai dặt đồ cho anh.- … - Anh ko hiểu ý nó.Thấy anh ko nói gì nó tiếp:- Ko phải là phụ nữ à?- … - anh vẫn im lặng.- Tôi là con gái. Chưa phải phụ nữ. OK .- Nó nói,cố ý nhấn mạnh 2 từ con gái cho anh nghe.Nó ko thèm nói chuyện với anh nữa mà ngồi xuống ăn sáng. Nói chuyện với anh nó tức chết mất nhưng nhờ có tài hùng biện nên nó luôn là người thắng.Ăn xong nó đứng dậy. Bây giờ chưa đến giờ đi học nên nó đi lên phòng khách xem phim rồi chờ anh lun một thể. Tại nó chưa biết trường thôi chứ nó mà biết thì nó ko cần phải chờ anh rồi.Đang xem phim thì anh lên, bảo nó:- Chuẩn bị đủ chưa?- Rồi.- Đi thôi.- Ừ.Nói vậy thôi chứ nó có chuẩn bị gì đâu. Đây là trường học quý tộc nên học sinh chỉ cần mang một cái laptop đi là được rồi.Nó lạnh lùng bước đi theo anh mà quên mất một điều là...Hôm nay cũng như hôm trước. Lên xe nó và anh vẫn chẳng nói câu nào mặc đù anh em có rất nhiều chuyện để nói.Đang nhìn ra đường thì tiếng chuông điện thoại của nó vang lên, là bài “ I will show you”. Thì ra là Quỳnh gọi.- Việc gì. - nó hỏi Quỳnh.- Mày đến trường chưa? – Giọng Quỳnh ngọt xớt.- Đang đi. – Vì không nhớ nên giọng nó thản nhiên đến bình thường.- Con kia, tao đang ở cổng nhà mày này. - Quỳnh gắt khi bị nó cho leo cây công khai.- Oh Sorry, tao quên.- Mày làm tao chờ mãi. - Quỳnh than.- Biết đường chưa?- Rồi.- Thì đi đi.- Ừ. Tí chờ tao ở cổng.- OK.- Thôi tí gặp.- Ừ.Nói xong nó ko cúp máy luôn mà chờ Quỳnh cúp máy nó nới cúp.Trường mới ư? Có rất nhiều điều thú vị đây…

Nó thức dậy lúc đồng hồ
điểm 6h. Hôm nay nó dậy khá sớm để chuẩn bị đi học.

VSVN và thay đồ xong nó
xuống nhà ăn sáng. Tiện thể trả anh cái áo lun.

Nó ngồi xuống bàn ăn
sáng thì gặp anh cũng đang ăn sáng. Thấy anh nó lại gần chỗ anh ném cái áo cho
anh rồi nói:

- Trả.

- Cầm lấy đi. – Anh đáp
thẳng thừng.

- Sao.

- Tôi ko quen dùng đồ
có hơi phụ nữ. – Anh nói.

- Ai dặt đồ cho anh.

- … - Anh ko hiểu ý nó.

Thấy anh ko nói gì nó
tiếp:

- Ko phải là phụ nữ à?

- … - anh vẫn im lặng.

- Tôi là con gái. Chưa phải phụ nữ. OK .- Nó nói,cố ý nhấn mạnh 2 từ con gái cho anh nghe.

Nó ko thèm nói chuyện với
anh nữa mà ngồi xuống ăn sáng. Nói chuyện với anh nó tức chết mất nhưng nhờ có
tài hùng biện nên nó luôn là người thắng.

Ăn xong nó đứng dậy.
Bây giờ chưa đến giờ đi học nên nó đi lên phòng khách xem phim rồi chờ anh lun
một thể. Tại nó chưa biết trường thôi chứ nó mà biết thì nó ko cần phải chờ anh
rồi.

Đang xem phim thì anh
lên, bảo nó:

- Chuẩn
bị đủ chưa?

- Rồi.

- Đi thôi.

- Ừ.

Nói vậy thôi chứ nó có
chuẩn bị gì đâu. Đây là trường học quý tộc nên học sinh chỉ cần mang một cái
laptop đi là được rồi.

Nó lạnh lùng bước đi
theo anh mà quên mất một điều là...

Hôm nay cũng như hôm
trước. Lên xe nó và anh vẫn chẳng nói câu nào mặc đù anh em có rất nhiều chuyện
để nói.

Đang nhìn ra đường thì
tiếng chuông điện thoại của nó vang lên, là bài “ I will show you”. Thì ra là
Quỳnh gọi.

- Việc gì. - nó hỏi Quỳnh.

- Mày đến trường chưa?
– Giọng Quỳnh ngọt xớt.

- Đang đi. – Vì không
nhớ nên giọng nó thản nhiên đến bình thường.

- Con kia, tao đang ở cổng
nhà mày này. - Quỳnh gắt khi bị nó cho leo cây công khai.

- Oh Sorry, tao quên.

- Mày làm tao chờ mãi. -
Quỳnh than.

- Biết đường chưa?

- Rồi.

- Thì đi đi.

- Ừ. Tí chờ tao ở cổng.

- OK.

- Thôi tí gặp.

- Ừ.

Nói xong nó ko cúp máy
luôn mà chờ Quỳnh cúp máy nó nới cúp.

Trường mới ư? Có rất
nhiều điều thú vị đây…

Nhớ Để YêuTác giả: Mio Nguyễn ( TTX)‘‘ Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Sao Vàng , mời mọi người kiểm tra hành lí để chuẩn bị xuống sân bay.’’ Tiếng loa vang lên làm nó và Thiên Quỳnh tỉnh dậy. Quỳnh ngồi dậy, lay lay tay nó , nói : - Trang Anh, dậy đi mày, đến nơi rồi đấy. - Biết rồi, lấy hành lí hộ tao. – Nó phán một câu làm Quỳnh rất ư là xúc động. - Lấy cho mày? - Ừ - Nó đáp gọn lỏn. - Haiz. Chịu mày luôn đấy. - Quỳnh thở dài nói. - Chịu khó đi baby.- Nó trêu. - Biết zùi .   --------------6h 30 PM--------------   Máy bay đã hạ cánh. Tụi nó đeo cặp kính đen to bản, nhanh chóng bước xuống sân bay, xung quanh không ngớt lời bàn tán. Ai cũng khen tụi nó đẹp, không là rất đẹp mới đúng. Tụi nó mà không đi nhanh thì bị kiện vì cái tội cướp đi trái tim của biết bao chàng trai mất. Không bít chừng tại nơi đây lại có một vụ đánh ghen hoành choáng nữa chứ. Xinh như tụi nó khổ chết mất. Hôm nay, nó mặc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng chân váy bò ngắn. Tóc nó được cột cao. Chân mang đôi bốt da cao 5 phân như tôn lên đôi chân… Nó thức dậy lúc đồng hồ điểm 6h. Hôm nay nó dậy khá sớm để chuẩn bị đi học.VSVN và thay đồ xong nó xuống nhà ăn sáng. Tiện thể trả anh cái áo lun.Nó ngồi xuống bàn ăn sáng thì gặp anh cũng đang ăn sáng. Thấy anh nó lại gần chỗ anh ném cái áo cho anh rồi nói:- Trả.- Cầm lấy đi. – Anh đáp thẳng thừng.- Sao.- Tôi ko quen dùng đồ có hơi phụ nữ. – Anh nói.- Ai dặt đồ cho anh.- … - Anh ko hiểu ý nó.Thấy anh ko nói gì nó tiếp:- Ko phải là phụ nữ à?- … - anh vẫn im lặng.- Tôi là con gái. Chưa phải phụ nữ. OK .- Nó nói,cố ý nhấn mạnh 2 từ con gái cho anh nghe.Nó ko thèm nói chuyện với anh nữa mà ngồi xuống ăn sáng. Nói chuyện với anh nó tức chết mất nhưng nhờ có tài hùng biện nên nó luôn là người thắng.Ăn xong nó đứng dậy. Bây giờ chưa đến giờ đi học nên nó đi lên phòng khách xem phim rồi chờ anh lun một thể. Tại nó chưa biết trường thôi chứ nó mà biết thì nó ko cần phải chờ anh rồi.Đang xem phim thì anh lên, bảo nó:- Chuẩn bị đủ chưa?- Rồi.- Đi thôi.- Ừ.Nói vậy thôi chứ nó có chuẩn bị gì đâu. Đây là trường học quý tộc nên học sinh chỉ cần mang một cái laptop đi là được rồi.Nó lạnh lùng bước đi theo anh mà quên mất một điều là...Hôm nay cũng như hôm trước. Lên xe nó và anh vẫn chẳng nói câu nào mặc đù anh em có rất nhiều chuyện để nói.Đang nhìn ra đường thì tiếng chuông điện thoại của nó vang lên, là bài “ I will show you”. Thì ra là Quỳnh gọi.- Việc gì. - nó hỏi Quỳnh.- Mày đến trường chưa? – Giọng Quỳnh ngọt xớt.- Đang đi. – Vì không nhớ nên giọng nó thản nhiên đến bình thường.- Con kia, tao đang ở cổng nhà mày này. - Quỳnh gắt khi bị nó cho leo cây công khai.- Oh Sorry, tao quên.- Mày làm tao chờ mãi. - Quỳnh than.- Biết đường chưa?- Rồi.- Thì đi đi.- Ừ. Tí chờ tao ở cổng.- OK.- Thôi tí gặp.- Ừ.Nói xong nó ko cúp máy luôn mà chờ Quỳnh cúp máy nó nới cúp.Trường mới ư? Có rất nhiều điều thú vị đây…

Chương 13