Tác giả:

Nhà cô nhiều đời làm pháp sư. Đến đời cô thì không làm nữa, bà nội mong muốn cô tập trung học hành hơn là làm một pháp sư tiếp xúc với ma quỷ.Tuy Khả Ảnh luôn tìm cách né tránh nhưng cô vẫn thường xuyên nhìn thấy âm hồn, mỗi lần như vậy cô đều giả vờ như không biết. Cho đến một ngày... Ba Ba xuất hiện, nàng xuất hiện trước mặt cô  giữa ngày hè trời đổ cơn mưa lớn. Nàng mặc chiếc váy ren màu đỏ bắt mắt, mái tóc vàng dài xõa lộn xộn, chân không mang giày. Ba Ba đến tìm cô nhờ giúp đỡ : " Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh.." Khả Ảnh nhìn thấy nàng chạy xuyên qua cửa liền  ngây người. Tin được không? Hoa khôi trường cấp ba Vạn Xuyên vừa lao qua cửa nhà cô. Khả Ảnh nuốt khan lẩm bẩm: " Cô chết rồi sao? Không phải chứ? " Ba Ba nhận thấy đúng là Khả Ảnh có thể nhìn thấy mình liền rất vui mừng, nàng cười tươi để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng bên má. Không hổ là hoa khôi cười, chẳng những làm trái tim của mọi nam sinh tan chảy mà còn khiến cho Khả Ảnh đứng hình vài giây. Bên ngoài trời vẫn mưa rất lớn.…

Chương 2

Hạ Chí Gặp EmTác giả: Khả Anh ĐỗTruyện Bách HợpNhà cô nhiều đời làm pháp sư. Đến đời cô thì không làm nữa, bà nội mong muốn cô tập trung học hành hơn là làm một pháp sư tiếp xúc với ma quỷ.Tuy Khả Ảnh luôn tìm cách né tránh nhưng cô vẫn thường xuyên nhìn thấy âm hồn, mỗi lần như vậy cô đều giả vờ như không biết. Cho đến một ngày... Ba Ba xuất hiện, nàng xuất hiện trước mặt cô  giữa ngày hè trời đổ cơn mưa lớn. Nàng mặc chiếc váy ren màu đỏ bắt mắt, mái tóc vàng dài xõa lộn xộn, chân không mang giày. Ba Ba đến tìm cô nhờ giúp đỡ : " Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh.." Khả Ảnh nhìn thấy nàng chạy xuyên qua cửa liền  ngây người. Tin được không? Hoa khôi trường cấp ba Vạn Xuyên vừa lao qua cửa nhà cô. Khả Ảnh nuốt khan lẩm bẩm: " Cô chết rồi sao? Không phải chứ? " Ba Ba nhận thấy đúng là Khả Ảnh có thể nhìn thấy mình liền rất vui mừng, nàng cười tươi để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng bên má. Không hổ là hoa khôi cười, chẳng những làm trái tim của mọi nam sinh tan chảy mà còn khiến cho Khả Ảnh đứng hình vài giây. Bên ngoài trời vẫn mưa rất lớn.… Dạo gần đây, cuộc sống của cô có thêm sự xuất hiện của Ba Ba. Nàng gần như lúc nào cũng dính lấy cô: cô đến trường nàng ngồi  cạnh, cô đi ngủ nàng ngoan ngoãn nằm một bên không ôm thì gác chân. Việc có thân ảnh vận váy ren màu đỏ bên  cạnh dần trở thành thói quen của cô.Khả Ảnh đi bộ đến trường, cô mặc đồng phục và không mặc đồng phục chính là hai con người hoàn toàn khác nhau. Gần tới cổng, côthoáng nghiêng đầu sang một bên hỏi nhỏ:" em ăn gì? "Ba Ba chỉ xe bánh mì dựng trước cổng trường, chép miệng trả lời:" Bánh mì kẹp trứng không rau."Khả Ảnh bòng tay thành hình: Ok. Rồi đi tới tiệm bánh mua hai cái giống nhau. Cô đưa nàng  một cái.Ba Ba híp mắt nhận lấy phần hơi của cái bánh rồi nói:" Cảm ơn."Xa xa hai người bạn thân của cô đang ăn sáng trên ghế đá nhìn lại phía cô:" Nó đang nói chuyện với ai thế? "" không biết, có lẽ là bị điên rồi."Chính như vậy bạn bè nhiều lúc nhìn thấy  Khả Ảnh nói chuyện, làm hành động với không khí liền không khỏi  nghĩ đến việc cô bị thần kinh.Trường học không phải một nơi hứng thứ với nàng mà thời khắc Ba Ba hưng phấn nhất là khi đi siêu thị cùng cô. Cả thế giới của nàng dường như chỉ thu bé lại vừa bằng một đống đồ ăn:" Ảnh ca, em muốn ăn thịt bò xào."..." Ảnh Ảnh, snack cua nhất định rất ngon."..." Học tỷ, gian hàng bột làm trà sữa đang giảm giá."Ti tỉ yêu cầu của nàng bủa vây cô. Khả  Ảnh thống khổ:" Bà  cô ơi, tiền tiêu vặt tháng này của tôi đã bị em xơi tái rồi. "Nói là vậy nhưng cô vẫn vô thức lấy hết những món nàng yêu cầu. Chính Khả Ảnh cũng không hiểu vì sao cô phải yêu chiều nàng như vậy, là vì thương cảm cho  một linh hồn không thể siêu thoát bị đói hay vì cô đã có cảm giác đặc biệt với nàng hoa khôi - ma - này rồi.Khả Ảnh cố ý rẽ sang gian giày, cô để ý thấy Ba Ba mấy ngày nay đều đi chân trần, có lẽ bàn chân nàng đã rất lạnh. Cô đi vào - Ba Ba hớn hở đi theo sau, Khả Ảnh chợt nói:" Chọn lấy một đôi đi. "" Hả? " _ Nàng ngớ người.Cô không quay lại nhìn nàng vẫn dùng  chất giọng nhấn mạnh mà nói:" Tôi nói em chọn lấy một đôi đi."" Yayyy." _ Ba Ba nghe vậy cười  tít cả mắt, nàng vui vẻ nhảy múa quanh gian giày. Song vẫn cẩn thận lựa chọn đôi giày cho mình.Nàng chọn một đôi giày cao gót màu đỏ.Tối đó, cô lén la lén lút cầm bật lửa và đôi giày lên tầng thượng để đốt. Hiển nhiên rồi, nếu để mẹ kế phát hiện cô mang đôi giày cao gót 1 triệu 200k mới mua đi đốt thì bà ta sẽ g**t ch*t cô. Khả Ảnh ngồi xuống bật lửa châm vào giấy, đôi giày đã nằm gọn trong chậu đốt. Cô nhẹ thả mồi lửa vào và lên tiếng:" Ngồi xuống đi, Ba Ba  "Nàng ngoan ngoãn ngồi xuống ghế đá, đung đưa hai chân ra chờ đợi. Khả Ảnh nhìn theo, cô nhận ra được tặng đôi giày khiến nàng rất vui. Đôi giày thực trong chậu lụi thành tàn tro cũng chính là lúc trên đôi bàn chân thon gọn của Ba Ba hiện hữu đôi giày cao gót tuyệt đẹp. Hoàn mĩ, tựa như đôi giày sinh ra dành cho nàng vậy.Ba Ba đứng lên xoay một vòng, nàng cười rất tươi. Gương mặt thuần khiết xinh đẹp ấy làm cô  thoáng sửng sốt. Khả Ảnh cảm thấy ông trời thật không công bằng - một cô gái xinh đẹp như nàng xứng đáng được hưởng hạnh phúc.Không khí rất vui vẻ cho đến khi...:" Em chết vì bị xe tông.."_ Nàng mở lòng nói ra sự thật.Khả Ảnh đến bên ngồi cạnh nàng. Mỗi năm người chết vì tai nạn xe rất nhiều, người chết vì tai nạn có thể nói đã ngã đến nát đường bê tông. Chỉ là không ngờ nàng cũng là một trong số đó. Cô chợt hỏi một câu không liên quan :" Khi còn sống em có từng hạnh phúc không?"Ba Ba yên lặng. Nghĩa là không, nàng chưa từng hạnh phúc. Ba Ba sống trong ngôi nhà lớn lộng lẫy nhưng chẳng khác gì hầm băng, dù ba có thương nàng nhưng ông quá bận để thể hiện nó. Khả Ảnh kéo nàng dựa vào người mình:" Để tôi làm em vui vẻ thay họ?"...

Dạo gần đây, cuộc sống của cô có thêm sự xuất hiện của Ba Ba. Nàng gần như lúc nào cũng dính lấy cô: cô đến trường nàng ngồi  cạnh, cô đi ngủ nàng ngoan ngoãn nằm một bên không ôm thì gác chân. Việc có thân ảnh vận váy ren màu đỏ bên  cạnh dần trở thành thói quen của cô.

Khả Ảnh đi bộ đến trường, cô mặc đồng phục và không mặc đồng phục chính là hai con người hoàn toàn khác nhau. Gần tới cổng, côthoáng nghiêng đầu sang một bên hỏi nhỏ:

" em ăn gì? "

Ba Ba chỉ xe bánh mì dựng trước cổng trường, chép miệng trả lời:

" Bánh mì kẹp trứng không rau."

Khả Ảnh bòng tay thành hình: Ok. Rồi đi tới tiệm bánh mua hai cái giống nhau. Cô đưa nàng  một cái.

Ba Ba híp mắt nhận lấy phần hơi của cái bánh rồi nói:

" Cảm ơn."

Xa xa hai người bạn thân của cô đang ăn sáng trên ghế đá nhìn lại phía cô:

" Nó đang nói chuyện với ai thế? "

" không biết, có lẽ là bị điên rồi."

Chính như vậy bạn bè nhiều lúc nhìn thấy  Khả Ảnh nói chuyện, làm hành động với không khí liền không khỏi  nghĩ đến việc cô bị thần kinh.

Trường học không phải một nơi hứng thứ với nàng mà thời khắc Ba Ba hưng phấn nhất là khi đi siêu thị cùng cô. Cả thế giới của nàng dường như chỉ thu bé lại vừa bằng một đống đồ ăn:

" Ảnh ca, em muốn ăn thịt bò xào."

...

" Ảnh Ảnh, snack cua nhất định rất ngon."

...

" Học tỷ, gian hàng bột làm trà sữa đang giảm giá."

Ti tỉ yêu cầu của nàng bủa vây cô. Khả  Ảnh thống khổ:

" Bà  cô ơi, tiền tiêu vặt tháng này của tôi đã bị em xơi tái rồi. "

Nói là vậy nhưng cô vẫn vô thức lấy hết những món nàng yêu cầu. Chính Khả Ảnh cũng không hiểu vì sao cô phải yêu chiều nàng như vậy, là vì thương cảm cho  một linh hồn không thể siêu thoát bị đói hay vì cô đã có cảm giác đặc biệt với nàng hoa khôi - ma - này rồi.

Khả Ảnh cố ý rẽ sang gian giày, cô để ý thấy Ba Ba mấy ngày nay đều đi chân trần, có lẽ bàn chân nàng đã rất lạnh. Cô đi vào - Ba Ba hớn hở đi theo sau, Khả Ảnh chợt nói:

" Chọn lấy một đôi đi. "

" Hả? " _ Nàng ngớ người.

Cô không quay lại nhìn nàng vẫn dùng  chất giọng nhấn mạnh mà nói:

" Tôi nói em chọn lấy một đôi đi."

" Yayyy." _ Ba Ba nghe vậy cười  tít cả mắt, nàng vui vẻ nhảy múa quanh gian giày. Song vẫn cẩn thận lựa chọn đôi giày cho mình.

Nàng chọn một đôi giày cao gót màu đỏ.

Tối đó, cô lén la lén lút cầm bật lửa và đôi giày lên tầng thượng để đốt. Hiển nhiên rồi, nếu để mẹ kế phát hiện cô mang đôi giày cao gót 1 triệu 200k mới mua đi đốt thì bà ta sẽ g**t ch*t cô. Khả Ảnh ngồi xuống bật lửa châm vào giấy, đôi giày đã nằm gọn trong chậu đốt. Cô nhẹ thả mồi lửa vào và lên tiếng:

" Ngồi xuống đi, Ba Ba  "

Nàng ngoan ngoãn ngồi xuống ghế đá, đung đưa hai chân ra chờ đợi. Khả Ảnh nhìn theo, cô nhận ra được tặng đôi giày khiến nàng rất vui. Đôi giày thực trong chậu lụi thành tàn tro cũng chính là lúc trên đôi bàn chân thon gọn của Ba Ba hiện hữu đôi giày cao gót tuyệt đẹp. Hoàn mĩ, tựa như đôi giày sinh ra dành cho nàng vậy.

Ba Ba đứng lên xoay một vòng, nàng cười rất tươi. Gương mặt thuần khiết xinh đẹp ấy làm cô  thoáng sửng sốt. Khả Ảnh cảm thấy ông trời thật không công bằng - một cô gái xinh đẹp như nàng xứng đáng được hưởng hạnh phúc.

Không khí rất vui vẻ cho đến khi...:

" Em chết vì bị xe tông.."_ Nàng mở lòng nói ra sự thật.

Khả Ảnh đến bên ngồi cạnh nàng. Mỗi năm người chết vì tai nạn xe rất nhiều, người chết vì tai nạn có thể nói đã ngã đến nát đường bê tông. Chỉ là không ngờ nàng cũng là một trong số đó. Cô chợt hỏi một câu không liên quan :

" Khi còn sống em có từng hạnh phúc không?"

Ba Ba yên lặng. Nghĩa là không, nàng chưa từng hạnh phúc. Ba Ba sống trong ngôi nhà lớn lộng lẫy nhưng chẳng khác gì hầm băng, dù ba có thương nàng nhưng ông quá bận để thể hiện nó. Khả Ảnh kéo nàng dựa vào người mình:

" Để tôi làm em vui vẻ thay họ?"

...

Hạ Chí Gặp EmTác giả: Khả Anh ĐỗTruyện Bách HợpNhà cô nhiều đời làm pháp sư. Đến đời cô thì không làm nữa, bà nội mong muốn cô tập trung học hành hơn là làm một pháp sư tiếp xúc với ma quỷ.Tuy Khả Ảnh luôn tìm cách né tránh nhưng cô vẫn thường xuyên nhìn thấy âm hồn, mỗi lần như vậy cô đều giả vờ như không biết. Cho đến một ngày... Ba Ba xuất hiện, nàng xuất hiện trước mặt cô  giữa ngày hè trời đổ cơn mưa lớn. Nàng mặc chiếc váy ren màu đỏ bắt mắt, mái tóc vàng dài xõa lộn xộn, chân không mang giày. Ba Ba đến tìm cô nhờ giúp đỡ : " Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh.." Khả Ảnh nhìn thấy nàng chạy xuyên qua cửa liền  ngây người. Tin được không? Hoa khôi trường cấp ba Vạn Xuyên vừa lao qua cửa nhà cô. Khả Ảnh nuốt khan lẩm bẩm: " Cô chết rồi sao? Không phải chứ? " Ba Ba nhận thấy đúng là Khả Ảnh có thể nhìn thấy mình liền rất vui mừng, nàng cười tươi để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng bên má. Không hổ là hoa khôi cười, chẳng những làm trái tim của mọi nam sinh tan chảy mà còn khiến cho Khả Ảnh đứng hình vài giây. Bên ngoài trời vẫn mưa rất lớn.… Dạo gần đây, cuộc sống của cô có thêm sự xuất hiện của Ba Ba. Nàng gần như lúc nào cũng dính lấy cô: cô đến trường nàng ngồi  cạnh, cô đi ngủ nàng ngoan ngoãn nằm một bên không ôm thì gác chân. Việc có thân ảnh vận váy ren màu đỏ bên  cạnh dần trở thành thói quen của cô.Khả Ảnh đi bộ đến trường, cô mặc đồng phục và không mặc đồng phục chính là hai con người hoàn toàn khác nhau. Gần tới cổng, côthoáng nghiêng đầu sang một bên hỏi nhỏ:" em ăn gì? "Ba Ba chỉ xe bánh mì dựng trước cổng trường, chép miệng trả lời:" Bánh mì kẹp trứng không rau."Khả Ảnh bòng tay thành hình: Ok. Rồi đi tới tiệm bánh mua hai cái giống nhau. Cô đưa nàng  một cái.Ba Ba híp mắt nhận lấy phần hơi của cái bánh rồi nói:" Cảm ơn."Xa xa hai người bạn thân của cô đang ăn sáng trên ghế đá nhìn lại phía cô:" Nó đang nói chuyện với ai thế? "" không biết, có lẽ là bị điên rồi."Chính như vậy bạn bè nhiều lúc nhìn thấy  Khả Ảnh nói chuyện, làm hành động với không khí liền không khỏi  nghĩ đến việc cô bị thần kinh.Trường học không phải một nơi hứng thứ với nàng mà thời khắc Ba Ba hưng phấn nhất là khi đi siêu thị cùng cô. Cả thế giới của nàng dường như chỉ thu bé lại vừa bằng một đống đồ ăn:" Ảnh ca, em muốn ăn thịt bò xào."..." Ảnh Ảnh, snack cua nhất định rất ngon."..." Học tỷ, gian hàng bột làm trà sữa đang giảm giá."Ti tỉ yêu cầu của nàng bủa vây cô. Khả  Ảnh thống khổ:" Bà  cô ơi, tiền tiêu vặt tháng này của tôi đã bị em xơi tái rồi. "Nói là vậy nhưng cô vẫn vô thức lấy hết những món nàng yêu cầu. Chính Khả Ảnh cũng không hiểu vì sao cô phải yêu chiều nàng như vậy, là vì thương cảm cho  một linh hồn không thể siêu thoát bị đói hay vì cô đã có cảm giác đặc biệt với nàng hoa khôi - ma - này rồi.Khả Ảnh cố ý rẽ sang gian giày, cô để ý thấy Ba Ba mấy ngày nay đều đi chân trần, có lẽ bàn chân nàng đã rất lạnh. Cô đi vào - Ba Ba hớn hở đi theo sau, Khả Ảnh chợt nói:" Chọn lấy một đôi đi. "" Hả? " _ Nàng ngớ người.Cô không quay lại nhìn nàng vẫn dùng  chất giọng nhấn mạnh mà nói:" Tôi nói em chọn lấy một đôi đi."" Yayyy." _ Ba Ba nghe vậy cười  tít cả mắt, nàng vui vẻ nhảy múa quanh gian giày. Song vẫn cẩn thận lựa chọn đôi giày cho mình.Nàng chọn một đôi giày cao gót màu đỏ.Tối đó, cô lén la lén lút cầm bật lửa và đôi giày lên tầng thượng để đốt. Hiển nhiên rồi, nếu để mẹ kế phát hiện cô mang đôi giày cao gót 1 triệu 200k mới mua đi đốt thì bà ta sẽ g**t ch*t cô. Khả Ảnh ngồi xuống bật lửa châm vào giấy, đôi giày đã nằm gọn trong chậu đốt. Cô nhẹ thả mồi lửa vào và lên tiếng:" Ngồi xuống đi, Ba Ba  "Nàng ngoan ngoãn ngồi xuống ghế đá, đung đưa hai chân ra chờ đợi. Khả Ảnh nhìn theo, cô nhận ra được tặng đôi giày khiến nàng rất vui. Đôi giày thực trong chậu lụi thành tàn tro cũng chính là lúc trên đôi bàn chân thon gọn của Ba Ba hiện hữu đôi giày cao gót tuyệt đẹp. Hoàn mĩ, tựa như đôi giày sinh ra dành cho nàng vậy.Ba Ba đứng lên xoay một vòng, nàng cười rất tươi. Gương mặt thuần khiết xinh đẹp ấy làm cô  thoáng sửng sốt. Khả Ảnh cảm thấy ông trời thật không công bằng - một cô gái xinh đẹp như nàng xứng đáng được hưởng hạnh phúc.Không khí rất vui vẻ cho đến khi...:" Em chết vì bị xe tông.."_ Nàng mở lòng nói ra sự thật.Khả Ảnh đến bên ngồi cạnh nàng. Mỗi năm người chết vì tai nạn xe rất nhiều, người chết vì tai nạn có thể nói đã ngã đến nát đường bê tông. Chỉ là không ngờ nàng cũng là một trong số đó. Cô chợt hỏi một câu không liên quan :" Khi còn sống em có từng hạnh phúc không?"Ba Ba yên lặng. Nghĩa là không, nàng chưa từng hạnh phúc. Ba Ba sống trong ngôi nhà lớn lộng lẫy nhưng chẳng khác gì hầm băng, dù ba có thương nàng nhưng ông quá bận để thể hiện nó. Khả Ảnh kéo nàng dựa vào người mình:" Để tôi làm em vui vẻ thay họ?"...

Chương 2