Nhà cô nhiều đời làm pháp sư. Đến đời cô thì không làm nữa, bà nội mong muốn cô tập trung học hành hơn là làm một pháp sư tiếp xúc với ma quỷ.Tuy Khả Ảnh luôn tìm cách né tránh nhưng cô vẫn thường xuyên nhìn thấy âm hồn, mỗi lần như vậy cô đều giả vờ như không biết. Cho đến một ngày... Ba Ba xuất hiện, nàng xuất hiện trước mặt cô giữa ngày hè trời đổ cơn mưa lớn. Nàng mặc chiếc váy ren màu đỏ bắt mắt, mái tóc vàng dài xõa lộn xộn, chân không mang giày. Ba Ba đến tìm cô nhờ giúp đỡ : " Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh.." Khả Ảnh nhìn thấy nàng chạy xuyên qua cửa liền ngây người. Tin được không? Hoa khôi trường cấp ba Vạn Xuyên vừa lao qua cửa nhà cô. Khả Ảnh nuốt khan lẩm bẩm: " Cô chết rồi sao? Không phải chứ? " Ba Ba nhận thấy đúng là Khả Ảnh có thể nhìn thấy mình liền rất vui mừng, nàng cười tươi để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng bên má. Không hổ là hoa khôi cười, chẳng những làm trái tim của mọi nam sinh tan chảy mà còn khiến cho Khả Ảnh đứng hình vài giây. Bên ngoài trời vẫn mưa rất lớn.…
Chương 3
Hạ Chí Gặp EmTác giả: Khả Anh ĐỗTruyện Bách HợpNhà cô nhiều đời làm pháp sư. Đến đời cô thì không làm nữa, bà nội mong muốn cô tập trung học hành hơn là làm một pháp sư tiếp xúc với ma quỷ.Tuy Khả Ảnh luôn tìm cách né tránh nhưng cô vẫn thường xuyên nhìn thấy âm hồn, mỗi lần như vậy cô đều giả vờ như không biết. Cho đến một ngày... Ba Ba xuất hiện, nàng xuất hiện trước mặt cô giữa ngày hè trời đổ cơn mưa lớn. Nàng mặc chiếc váy ren màu đỏ bắt mắt, mái tóc vàng dài xõa lộn xộn, chân không mang giày. Ba Ba đến tìm cô nhờ giúp đỡ : " Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh.." Khả Ảnh nhìn thấy nàng chạy xuyên qua cửa liền ngây người. Tin được không? Hoa khôi trường cấp ba Vạn Xuyên vừa lao qua cửa nhà cô. Khả Ảnh nuốt khan lẩm bẩm: " Cô chết rồi sao? Không phải chứ? " Ba Ba nhận thấy đúng là Khả Ảnh có thể nhìn thấy mình liền rất vui mừng, nàng cười tươi để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng bên má. Không hổ là hoa khôi cười, chẳng những làm trái tim của mọi nam sinh tan chảy mà còn khiến cho Khả Ảnh đứng hình vài giây. Bên ngoài trời vẫn mưa rất lớn.… Lễ tình nhân 14- 2 rơi vào một ngày thời tiết rất đẹp, nắng xuân dịu dàng phủ những tia vàng óng lên mặt đường. Đường phố, vỉa hè ngập tràn hoa tươi và quà tặng. Dư tàn lạnh lẽo mùa đông hoàn toàn được thay thế bằng những chồi non nảy lộc xanh mướt, tràn đầy sức sống.Khắp nẻo đường, từng cặp từng cặp nam nữ đan tay nhau bền chặt đi qua. Trên môi họ luôn nở cười vui vẻ. Ba Ba ngơ ngẩn- đã bao lâu rồi nàng chưa vui vẻ như những cặp đôi kia.Hôm nay Ba Ba nói muốn đi dạo, Khả Ảnh đành đi học một mình. Cô định bụng mua một hộp nama chocolate ( sô cô la tươi) cho nàng, không ngờ vừa ra tới cổng trường đã có cậu học sinh cấp dưới chặn cô lại. Cậu ta cầm bó hoa to chìa ra trước mặt cô:" Học tỷ, em thích tỷ. Hãy cho em một cơ hội."Bao nhiêu con mắt đổ dồn về phía cô hết, trong đó có cả Ba Ba - nàng tới đón cô gương mặt không mang nét cười nào. Khả Ảnh nuốt khan nước miếng, một đường không nhận sẽ làm cậu ta mất mặt trước đám đông - một đường nhận Ba Ba sẽ dỗi. Thiên a, cô phải làm thế nào đây." Tôi... tôi.."Ba Ba nhìn cô chằm chằm, trong đầu thầm nghĩ ;" Chị cứ thử nhận bó hoa xem. Em sẽ cắn chết chị, sẽ giận chết chị - aaaaa"Cậu bạn kia ngượng ngùng không kém, Khả Ảnh toan từ chối thù cậu ta dúi bó hoa vào tay cô rồi chạy đi.Kết quả... Suốt đường về cô phải năn nỉ nàng:" Ba Ba em nghe tôi nói đã "Nàng đi thẳng không thèm nói chuyện, nàng dỗi- thực sự đã dỗi rồi. Cô ôm trán khổ não, tiếp tục dùng dọng nũng nịu năn nỉ:" Ba Ba.. em nghe tôi, cậu ta đẩy vào tay chứ không phải tôi nhận.Ba Ba khoanh tay bước đi nhanh hơn, nàng vẫn không thèm đếm xỉa đến cô. Nàng đi ngược hướng nhà cô -Khả Ảnh nhận ra Ba Ba đang đi về nhà nàng. Cô hết cách đành ôm lấy cô xu nịnh "" Ba Ba em đừng giận nữa, em không thấy Ảnh Ảnh bị giận tới rất tội nghiệp sao? Tôi mua sô cô la cho em rồi này"Khả Ảnh từ nhỏ đến lớn chưa từng phải thấp giọng với ai như vậy - cũng chưa từng ngọt ngào như vậy, cô cũng không hiểu sao lại phải tỏ ra năn nỉ dỗ dành nàng đến thế: không lẽ cô thật sự thuộc số thê nô sao?Ba Ba liếc nhìn hộp sô cô la trên tay cô, nama chocolate matcha là loại nàng thích ăn nhất. Ba Ba cười nhưng giọng vẫn giận dỗi:" Chị không muốn nhận hoa thật sao? "Khả Ảnh gật đầu :" Thật.. thật.. "Ba Ba nhướn mày:" Bó hoa đẹp như vậy cũng không cần sao? "Khả Ảnh một lần nữa xác nhận:" Thật. Nếu em thích thì hoa này tặng em "Ba Ba ôm lấy cô, cười vui vẻ..
Lễ tình nhân 14- 2 rơi vào một ngày thời tiết rất đẹp, nắng xuân dịu dàng phủ những tia vàng óng lên mặt đường. Đường phố, vỉa hè ngập tràn hoa tươi và quà tặng. Dư tàn lạnh lẽo mùa đông hoàn toàn được thay thế bằng những chồi non nảy lộc xanh mướt, tràn đầy sức sống.
Khắp nẻo đường, từng cặp từng cặp nam nữ đan tay nhau bền chặt đi qua. Trên môi họ luôn nở cười vui vẻ. Ba Ba ngơ ngẩn- đã bao lâu rồi nàng chưa vui vẻ như những cặp đôi kia.
Hôm nay Ba Ba nói muốn đi dạo, Khả Ảnh đành đi học một mình. Cô định bụng mua một hộp nama chocolate ( sô cô la tươi) cho nàng, không ngờ vừa ra tới cổng trường đã có cậu học sinh cấp dưới chặn cô lại. Cậu ta cầm bó hoa to chìa ra trước mặt cô:
" Học tỷ, em thích tỷ. Hãy cho em một cơ hội."
Bao nhiêu con mắt đổ dồn về phía cô hết, trong đó có cả Ba Ba - nàng tới đón cô gương mặt không mang nét cười nào. Khả Ảnh nuốt khan nước miếng, một đường không nhận sẽ làm cậu ta mất mặt trước đám đông - một đường nhận Ba Ba sẽ dỗi. Thiên a, cô phải làm thế nào đây.
" Tôi... tôi.."
Ba Ba nhìn cô chằm chằm, trong đầu thầm nghĩ ;
" Chị cứ thử nhận bó hoa xem. Em sẽ cắn chết chị, sẽ giận chết chị - aaaaa"
Cậu bạn kia ngượng ngùng không kém, Khả Ảnh toan từ chối thù cậu ta dúi bó hoa vào tay cô rồi chạy đi.
Kết quả... Suốt đường về cô phải năn nỉ nàng:
" Ba Ba em nghe tôi nói đã "
Nàng đi thẳng không thèm nói chuyện, nàng dỗi- thực sự đã dỗi rồi. Cô ôm trán khổ não, tiếp tục dùng dọng nũng nịu năn nỉ:
" Ba Ba.. em nghe tôi, cậu ta đẩy vào tay chứ không phải tôi nhận.
Ba Ba khoanh tay bước đi nhanh hơn, nàng vẫn không thèm đếm xỉa đến cô. Nàng đi ngược hướng nhà cô -Khả Ảnh nhận ra Ba Ba đang đi về nhà nàng. Cô hết cách đành ôm lấy cô xu nịnh "
" Ba Ba em đừng giận nữa, em không thấy Ảnh Ảnh bị giận tới rất tội nghiệp sao? Tôi mua sô cô la cho em rồi này"
Khả Ảnh từ nhỏ đến lớn chưa từng phải thấp giọng với ai như vậy - cũng chưa từng ngọt ngào như vậy, cô cũng không hiểu sao lại phải tỏ ra năn nỉ dỗ dành nàng đến thế: không lẽ cô thật sự thuộc số thê nô sao?
Ba Ba liếc nhìn hộp sô cô la trên tay cô, nama chocolate matcha là loại nàng thích ăn nhất. Ba Ba cười nhưng giọng vẫn giận dỗi:
" Chị không muốn nhận hoa thật sao? "
Khả Ảnh gật đầu :
" Thật.. thật.. "
Ba Ba nhướn mày:
" Bó hoa đẹp như vậy cũng không cần sao? "
Khả Ảnh một lần nữa xác nhận:
" Thật. Nếu em thích thì hoa này tặng em "
Ba Ba ôm lấy cô, cười vui vẻ..
Hạ Chí Gặp EmTác giả: Khả Anh ĐỗTruyện Bách HợpNhà cô nhiều đời làm pháp sư. Đến đời cô thì không làm nữa, bà nội mong muốn cô tập trung học hành hơn là làm một pháp sư tiếp xúc với ma quỷ.Tuy Khả Ảnh luôn tìm cách né tránh nhưng cô vẫn thường xuyên nhìn thấy âm hồn, mỗi lần như vậy cô đều giả vờ như không biết. Cho đến một ngày... Ba Ba xuất hiện, nàng xuất hiện trước mặt cô giữa ngày hè trời đổ cơn mưa lớn. Nàng mặc chiếc váy ren màu đỏ bắt mắt, mái tóc vàng dài xõa lộn xộn, chân không mang giày. Ba Ba đến tìm cô nhờ giúp đỡ : " Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh.." Khả Ảnh nhìn thấy nàng chạy xuyên qua cửa liền ngây người. Tin được không? Hoa khôi trường cấp ba Vạn Xuyên vừa lao qua cửa nhà cô. Khả Ảnh nuốt khan lẩm bẩm: " Cô chết rồi sao? Không phải chứ? " Ba Ba nhận thấy đúng là Khả Ảnh có thể nhìn thấy mình liền rất vui mừng, nàng cười tươi để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng bên má. Không hổ là hoa khôi cười, chẳng những làm trái tim của mọi nam sinh tan chảy mà còn khiến cho Khả Ảnh đứng hình vài giây. Bên ngoài trời vẫn mưa rất lớn.… Lễ tình nhân 14- 2 rơi vào một ngày thời tiết rất đẹp, nắng xuân dịu dàng phủ những tia vàng óng lên mặt đường. Đường phố, vỉa hè ngập tràn hoa tươi và quà tặng. Dư tàn lạnh lẽo mùa đông hoàn toàn được thay thế bằng những chồi non nảy lộc xanh mướt, tràn đầy sức sống.Khắp nẻo đường, từng cặp từng cặp nam nữ đan tay nhau bền chặt đi qua. Trên môi họ luôn nở cười vui vẻ. Ba Ba ngơ ngẩn- đã bao lâu rồi nàng chưa vui vẻ như những cặp đôi kia.Hôm nay Ba Ba nói muốn đi dạo, Khả Ảnh đành đi học một mình. Cô định bụng mua một hộp nama chocolate ( sô cô la tươi) cho nàng, không ngờ vừa ra tới cổng trường đã có cậu học sinh cấp dưới chặn cô lại. Cậu ta cầm bó hoa to chìa ra trước mặt cô:" Học tỷ, em thích tỷ. Hãy cho em một cơ hội."Bao nhiêu con mắt đổ dồn về phía cô hết, trong đó có cả Ba Ba - nàng tới đón cô gương mặt không mang nét cười nào. Khả Ảnh nuốt khan nước miếng, một đường không nhận sẽ làm cậu ta mất mặt trước đám đông - một đường nhận Ba Ba sẽ dỗi. Thiên a, cô phải làm thế nào đây." Tôi... tôi.."Ba Ba nhìn cô chằm chằm, trong đầu thầm nghĩ ;" Chị cứ thử nhận bó hoa xem. Em sẽ cắn chết chị, sẽ giận chết chị - aaaaa"Cậu bạn kia ngượng ngùng không kém, Khả Ảnh toan từ chối thù cậu ta dúi bó hoa vào tay cô rồi chạy đi.Kết quả... Suốt đường về cô phải năn nỉ nàng:" Ba Ba em nghe tôi nói đã "Nàng đi thẳng không thèm nói chuyện, nàng dỗi- thực sự đã dỗi rồi. Cô ôm trán khổ não, tiếp tục dùng dọng nũng nịu năn nỉ:" Ba Ba.. em nghe tôi, cậu ta đẩy vào tay chứ không phải tôi nhận.Ba Ba khoanh tay bước đi nhanh hơn, nàng vẫn không thèm đếm xỉa đến cô. Nàng đi ngược hướng nhà cô -Khả Ảnh nhận ra Ba Ba đang đi về nhà nàng. Cô hết cách đành ôm lấy cô xu nịnh "" Ba Ba em đừng giận nữa, em không thấy Ảnh Ảnh bị giận tới rất tội nghiệp sao? Tôi mua sô cô la cho em rồi này"Khả Ảnh từ nhỏ đến lớn chưa từng phải thấp giọng với ai như vậy - cũng chưa từng ngọt ngào như vậy, cô cũng không hiểu sao lại phải tỏ ra năn nỉ dỗ dành nàng đến thế: không lẽ cô thật sự thuộc số thê nô sao?Ba Ba liếc nhìn hộp sô cô la trên tay cô, nama chocolate matcha là loại nàng thích ăn nhất. Ba Ba cười nhưng giọng vẫn giận dỗi:" Chị không muốn nhận hoa thật sao? "Khả Ảnh gật đầu :" Thật.. thật.. "Ba Ba nhướn mày:" Bó hoa đẹp như vậy cũng không cần sao? "Khả Ảnh một lần nữa xác nhận:" Thật. Nếu em thích thì hoa này tặng em "Ba Ba ôm lấy cô, cười vui vẻ..