Ầm! Nước biển cuộn trào dữ dội, như thể nhấn chìm cả thế giới. Ý thức Hòa Ngọc vừa kịp hồi phục đã lập tức cảm nhận được một lực kéo với ý đồ lôi cậu xuống biển sâu. Toàn thân cậu rã rời, đến giãy giụa cũng trở nên khó khăn. Trong đầu cậu vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Tích! Tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc sắp sửa tử vong. Trang bị rơi ra: một cặp kính không độ, một vật phẩm trông thì tốt nhưng vô dụng." Áp lực nước biển siết chặt lồng ngực, cơn đau nghẹt thở ập đến, thế giới trước mắt Hòa Ngọc lại chìm vào bóng tối vô tận. Cùng lúc đó, cậu mơ hồ thấy trên một màn hình ảo lơ lửng vô số dòng chữ nhỏ li ti với đủ kiểu dáng và màu sắc khác nhau, chúng lướt qua với tốc độ chóng mặt: "Ngồi chờ kẻ đến từ hành tinh vô danh để mạng lại dưới biển sâu." "Show sống còn này kịch tính nhất chính là sự điên cuồng của mỗi người trước khi chết. Đáng tiếc, tên này chết dưới biển, chỉ có thể giãy giụa trong tuyệt vọng, chẳng thốt nổi một lời." "Đây là tuyển thủ của hành tinh nào? Trái Đất ư? Chưa từng…
Chương 281: Ai Là Nội Gián? (133) - Thời tiết thật đẹp
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)Tác giả: Thập Vĩ ThốTruyện Dị Giới, Truyện Hệ Thống, Truyện Trinh Thám, Truyện Xuyên KhôngẦm! Nước biển cuộn trào dữ dội, như thể nhấn chìm cả thế giới. Ý thức Hòa Ngọc vừa kịp hồi phục đã lập tức cảm nhận được một lực kéo với ý đồ lôi cậu xuống biển sâu. Toàn thân cậu rã rời, đến giãy giụa cũng trở nên khó khăn. Trong đầu cậu vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Tích! Tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc sắp sửa tử vong. Trang bị rơi ra: một cặp kính không độ, một vật phẩm trông thì tốt nhưng vô dụng." Áp lực nước biển siết chặt lồng ngực, cơn đau nghẹt thở ập đến, thế giới trước mắt Hòa Ngọc lại chìm vào bóng tối vô tận. Cùng lúc đó, cậu mơ hồ thấy trên một màn hình ảo lơ lửng vô số dòng chữ nhỏ li ti với đủ kiểu dáng và màu sắc khác nhau, chúng lướt qua với tốc độ chóng mặt: "Ngồi chờ kẻ đến từ hành tinh vô danh để mạng lại dưới biển sâu." "Show sống còn này kịch tính nhất chính là sự điên cuồng của mỗi người trước khi chết. Đáng tiếc, tên này chết dưới biển, chỉ có thể giãy giụa trong tuyệt vọng, chẳng thốt nổi một lời." "Đây là tuyển thủ của hành tinh nào? Trái Đất ư? Chưa từng… "Túi núi tuyết" này là Hàn Băng thú sao?Không phải Hàn Băng thú chỉ có một con sao, tại sao lại có đến hai túi núi tuyết.Họ hoàn toàn không ngờ túi núi tuyết và Hàn Băng thú lại có liên quan với nhau, vì túi núi tuyết có hai cái y hệt nhau còn Hàn Băng thú thì chỉ có một con.Nhưng bây giờ không phải là lúc phân tích, đám người họ đều đều há hốc mồm. Họ cứ nghệt ra đứng đối diện nhìn Hàn Băng thú, không động đậy gì, cả cơ thể như bị đông cứng lại. Ngạc nhiên họ dành tặng cho Hòa Ngọc lại không hề dọa được cậu, ngược lại xém chút còn dọa chết mình.Bầu không khí kỳ lạ như ngưng đọng lại, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi "phù phù".Nhanh lên.Chạy nhanh lên chút nữa.Hàn Băng thú không hề vội làm thịt con mồi ngay, nó tiếp tục bổ về phía những người còn lại đang chạy trốn. Trấn Tinh đã trốn xa khỏi nơi này từ lâu, tất cả mọi người đều điên cuồng chạy trốn khỏi sự công kích của Hàn Băng thú."Mẹ ơi, nó quá hung tàn rồi!""Sao Hàn Băng thú lại lợi hại như thế, ai có thể đánh thắng được nó đây?""A a a đừng đuổi theo tao!"Tiếng la hét vang lên. Tất cả mọi người đều trốn đông núp tây, chật vật chạy đi.Hòa Ngọc lười biếng nằm phơi nắng, mắt cậu nhắm hờ trông vô cùng hài lòng, sau đó chầm chậm đưa tay lấy trang bị biến hình ra, biến ra một cái bàn chải lớn, dùng nó để chải chuốt cho bé mèo lớn này."Grừ."Bé mèo lớn gầm gừ lên một tiếng thì tâm trạng trở nên tốt hơn, thậm chí còn muốn dừng lại để đợi được v**t v*. Nhưng lúc nó nhìn thấy đám người đang chạy thục mạng thì vẫn đuổi theo. Nó nhún nhảy, bổ nhào về phía họ như đang đùa giỡn vậy.Sau đó nó "chơi đùa" một cách thô bạo, khiến đám người Eugene ngã quy. Có người bị hất lên cao, Hàn Băng thú lập tức phun mũi tên băng, một tiếng kêu bi ai vang lên.Bình luận."Quá thảm, đúng là quá thảm rồi.""Thoáng cái đã có hai người chết, có khi nào Hòa Ngọc sẽ chỉ huy Hàn Băng thú giết sạch bọn họ không?""Rất có khả năng, đây là một cơ hội rất tốt để thanh trừ.""Tối qua những cao thủ này đã đủ chật vật rồi, kết quả hôm nay còn thảm hơn."Số phiếu của Cách Đới không đủ nhưng may là gã được rất nhiều khán giả hành tinh Cơ Giới ủng hộ, vào thời khắc nguy hiểm thế này thì số phiếu dần tăng lên, chỉ là mãi vẫn không chạm được mốc hai trăm ngàn.Eugene lại đủ từ lâu. Eugene chưa dùng đến một trăm mấy chục ngàn phiếu ở vòng trước, cộng thêm số phiếu của vòng này thì đã vượt ngưỡng hai trăm ngàn rồi. Nhưng gã lại không cam tâm ra đi như thế.Eugene hét lên: "Đờ mờ Hòa Ngọc, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"Tiếng gào thét của gã đã thu hút sự chú ý của Hàn Băng thú, Hàn Băng thú bổ nhào về phía gã.Eugene lập tức sợ hãi gào lên: "Mẹ ơi, tôi sai rồi, Hòa Ngọc, là lỗi của tôi."Hòa Ngọc ngước mặt lên trời khẽ cười. Thời tiết hôm nay đẹp thật.
"Túi núi tuyết" này là Hàn Băng thú sao?
Không phải Hàn Băng thú chỉ có một con sao, tại sao lại có đến hai túi núi tuyết.
Họ hoàn toàn không ngờ túi núi tuyết và Hàn Băng thú lại có liên quan với nhau, vì túi núi tuyết có hai cái y hệt nhau còn Hàn Băng thú thì chỉ có một con.
Nhưng bây giờ không phải là lúc phân tích, đám người họ đều đều há hốc mồm. Họ cứ nghệt ra đứng đối diện nhìn Hàn Băng thú, không động đậy gì, cả cơ thể như bị đông cứng lại. Ngạc nhiên họ dành tặng cho Hòa Ngọc lại không hề dọa được cậu, ngược lại xém chút còn dọa chết mình.
Bầu không khí kỳ lạ như ngưng đọng lại, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi "phù phù".
Nhanh lên.
Chạy nhanh lên chút nữa.
Hàn Băng thú không hề vội làm thịt con mồi ngay, nó tiếp tục bổ về phía những người còn lại đang chạy trốn. Trấn Tinh đã trốn xa khỏi nơi này từ lâu, tất cả mọi người đều điên cuồng chạy trốn khỏi sự công kích của Hàn Băng thú.
"Mẹ ơi, nó quá hung tàn rồi!"
"Sao Hàn Băng thú lại lợi hại như thế, ai có thể đánh thắng được nó đây?"
"A a a đừng đuổi theo tao!"
Tiếng la hét vang lên. Tất cả mọi người đều trốn đông núp tây, chật vật chạy đi.
Hòa Ngọc lười biếng nằm phơi nắng, mắt cậu nhắm hờ trông vô cùng hài lòng, sau đó chầm chậm đưa tay lấy trang bị biến hình ra, biến ra một cái bàn chải lớn, dùng nó để chải chuốt cho bé mèo lớn này.
"Grừ."
Bé mèo lớn gầm gừ lên một tiếng thì tâm trạng trở nên tốt hơn, thậm chí còn muốn dừng lại để đợi được v**t v*. Nhưng lúc nó nhìn thấy đám người đang chạy thục mạng thì vẫn đuổi theo. Nó nhún nhảy, bổ nhào về phía họ như đang đùa giỡn vậy.
Sau đó nó "chơi đùa" một cách thô bạo, khiến đám người Eugene ngã quy. Có người bị hất lên cao, Hàn Băng thú lập tức phun mũi tên băng, một tiếng kêu bi ai vang lên.
Bình luận.
"Quá thảm, đúng là quá thảm rồi."
"Thoáng cái đã có hai người chết, có khi nào Hòa Ngọc sẽ chỉ huy Hàn Băng thú giết sạch bọn họ không?"
"Rất có khả năng, đây là một cơ hội rất tốt để thanh trừ."
"Tối qua những cao thủ này đã đủ chật vật rồi, kết quả hôm nay còn thảm hơn."
Số phiếu của Cách Đới không đủ nhưng may là gã được rất nhiều khán giả hành tinh Cơ Giới ủng hộ, vào thời khắc nguy hiểm thế này thì số phiếu dần tăng lên, chỉ là mãi vẫn không chạm được mốc hai trăm ngàn.
Eugene lại đủ từ lâu. Eugene chưa dùng đến một trăm mấy chục ngàn phiếu ở vòng trước, cộng thêm số phiếu của vòng này thì đã vượt ngưỡng hai trăm ngàn rồi.
Nhưng gã lại không cam tâm ra đi như thế.
Eugene hét lên: "Đờ mờ Hòa Ngọc, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Tiếng gào thét của gã đã thu hút sự chú ý của Hàn Băng thú, Hàn Băng thú bổ nhào về phía gã.
Eugene lập tức sợ hãi gào lên: "Mẹ ơi, tôi sai rồi, Hòa Ngọc, là lỗi của tôi."
Hòa Ngọc ngước mặt lên trời khẽ cười. Thời tiết hôm nay đẹp thật.
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)Tác giả: Thập Vĩ ThốTruyện Dị Giới, Truyện Hệ Thống, Truyện Trinh Thám, Truyện Xuyên KhôngẦm! Nước biển cuộn trào dữ dội, như thể nhấn chìm cả thế giới. Ý thức Hòa Ngọc vừa kịp hồi phục đã lập tức cảm nhận được một lực kéo với ý đồ lôi cậu xuống biển sâu. Toàn thân cậu rã rời, đến giãy giụa cũng trở nên khó khăn. Trong đầu cậu vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Tích! Tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc sắp sửa tử vong. Trang bị rơi ra: một cặp kính không độ, một vật phẩm trông thì tốt nhưng vô dụng." Áp lực nước biển siết chặt lồng ngực, cơn đau nghẹt thở ập đến, thế giới trước mắt Hòa Ngọc lại chìm vào bóng tối vô tận. Cùng lúc đó, cậu mơ hồ thấy trên một màn hình ảo lơ lửng vô số dòng chữ nhỏ li ti với đủ kiểu dáng và màu sắc khác nhau, chúng lướt qua với tốc độ chóng mặt: "Ngồi chờ kẻ đến từ hành tinh vô danh để mạng lại dưới biển sâu." "Show sống còn này kịch tính nhất chính là sự điên cuồng của mỗi người trước khi chết. Đáng tiếc, tên này chết dưới biển, chỉ có thể giãy giụa trong tuyệt vọng, chẳng thốt nổi một lời." "Đây là tuyển thủ của hành tinh nào? Trái Đất ư? Chưa từng… "Túi núi tuyết" này là Hàn Băng thú sao?Không phải Hàn Băng thú chỉ có một con sao, tại sao lại có đến hai túi núi tuyết.Họ hoàn toàn không ngờ túi núi tuyết và Hàn Băng thú lại có liên quan với nhau, vì túi núi tuyết có hai cái y hệt nhau còn Hàn Băng thú thì chỉ có một con.Nhưng bây giờ không phải là lúc phân tích, đám người họ đều đều há hốc mồm. Họ cứ nghệt ra đứng đối diện nhìn Hàn Băng thú, không động đậy gì, cả cơ thể như bị đông cứng lại. Ngạc nhiên họ dành tặng cho Hòa Ngọc lại không hề dọa được cậu, ngược lại xém chút còn dọa chết mình.Bầu không khí kỳ lạ như ngưng đọng lại, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi "phù phù".Nhanh lên.Chạy nhanh lên chút nữa.Hàn Băng thú không hề vội làm thịt con mồi ngay, nó tiếp tục bổ về phía những người còn lại đang chạy trốn. Trấn Tinh đã trốn xa khỏi nơi này từ lâu, tất cả mọi người đều điên cuồng chạy trốn khỏi sự công kích của Hàn Băng thú."Mẹ ơi, nó quá hung tàn rồi!""Sao Hàn Băng thú lại lợi hại như thế, ai có thể đánh thắng được nó đây?""A a a đừng đuổi theo tao!"Tiếng la hét vang lên. Tất cả mọi người đều trốn đông núp tây, chật vật chạy đi.Hòa Ngọc lười biếng nằm phơi nắng, mắt cậu nhắm hờ trông vô cùng hài lòng, sau đó chầm chậm đưa tay lấy trang bị biến hình ra, biến ra một cái bàn chải lớn, dùng nó để chải chuốt cho bé mèo lớn này."Grừ."Bé mèo lớn gầm gừ lên một tiếng thì tâm trạng trở nên tốt hơn, thậm chí còn muốn dừng lại để đợi được v**t v*. Nhưng lúc nó nhìn thấy đám người đang chạy thục mạng thì vẫn đuổi theo. Nó nhún nhảy, bổ nhào về phía họ như đang đùa giỡn vậy.Sau đó nó "chơi đùa" một cách thô bạo, khiến đám người Eugene ngã quy. Có người bị hất lên cao, Hàn Băng thú lập tức phun mũi tên băng, một tiếng kêu bi ai vang lên.Bình luận."Quá thảm, đúng là quá thảm rồi.""Thoáng cái đã có hai người chết, có khi nào Hòa Ngọc sẽ chỉ huy Hàn Băng thú giết sạch bọn họ không?""Rất có khả năng, đây là một cơ hội rất tốt để thanh trừ.""Tối qua những cao thủ này đã đủ chật vật rồi, kết quả hôm nay còn thảm hơn."Số phiếu của Cách Đới không đủ nhưng may là gã được rất nhiều khán giả hành tinh Cơ Giới ủng hộ, vào thời khắc nguy hiểm thế này thì số phiếu dần tăng lên, chỉ là mãi vẫn không chạm được mốc hai trăm ngàn.Eugene lại đủ từ lâu. Eugene chưa dùng đến một trăm mấy chục ngàn phiếu ở vòng trước, cộng thêm số phiếu của vòng này thì đã vượt ngưỡng hai trăm ngàn rồi. Nhưng gã lại không cam tâm ra đi như thế.Eugene hét lên: "Đờ mờ Hòa Ngọc, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"Tiếng gào thét của gã đã thu hút sự chú ý của Hàn Băng thú, Hàn Băng thú bổ nhào về phía gã.Eugene lập tức sợ hãi gào lên: "Mẹ ơi, tôi sai rồi, Hòa Ngọc, là lỗi của tôi."Hòa Ngọc ngước mặt lên trời khẽ cười. Thời tiết hôm nay đẹp thật.